Trên đời vạn sự là tùy duyên, còn đây là 7 điều bạn nên ghi nhớ

Làm người, ai mà chẳng muốn sống hạnh phúc nhưng… biết tìm nơi đâu? Chẳng một ai dám khẳng định rằng mình đã tỏ tường đường tới hạnh phúc. Song một điều ai cũng hiểu đó là muốn được bình an thì phải biết tùy duyên đối đãi với đời.

“Vạn sự tuỳ duyên” là câu cửa miệng của rất nhiều người. Nhưng đã mấy ai làm nổi điều ấy? Tùy duyên là chuyện không đơn giản vì con người ngày nay luôn ham mê truy cầu, thích ngược xuôi tranh đấu.

Song những người có thể mang tâm tùy duyên mà đối đãi với sự đời lại chính là người có thể sống bình an nhất. Khi buông bỏ được những tâm phàm, biết sống thuận theo đạo Trời, thiên lý, chính là lúc người ta tìm được sự thanh thản lớn nhất và hạnh phúc đích thực của đời người.

Làm người hãy lấy sự chân thành mà đối đãi với nhau, hành xử hãy lấy thiện lương làm gốc. Cứ tùy duyên mà sống giữa đời. Người đối với ta tốt, ta cảm ân và đền đáp. Người đối đãi với ta chẳng tốt, ta cũng hãy mỉm cười bỏ qua.

Thuận theo nhân duyên và đạo Trời, một lòng hướng thiện, đãi người bằng tấm chân tình, bạn sẽ nhận ra cuộc sống này tràn đầy ý nghĩa, tỏa sáng như ánh mai chiếu rọi trên những bông tuyết trong trẻo giữa trời đông.

Vậy nên, trên đời vạn sự là tùy duyên, còn đây là 7 điều bạn nên ghi nhớ để có được một đời hưởng phúc dài lâu:

1. Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa. Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn. Tình cảm trong đời, có thể sâu, cũng có thể cạn. Đừng mong cầu mọi người đối xử với mình đặc biệt, cũng chẳng nên hy vọng họ sẽ bớt đi những toan tính.

2. Cuộc sống có người nói ít làm nhiều, cũng sẽ có kẻ chỉ biết hoa chân múa tay. Nhưng bạn chẳng nên quá bận lòng, hãy sống tốt cuộc đời của mình, làm tốt những việc của mình. Còn lại tất cả cứ thuận theo Đạo Trời mà tùy duyên đối đãi.

3. Có một số việc, vừa chỉ phân trần trắng đen đã thành quá khứ. Có một số người, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng. Có những nỗi đau, vừa cười lên đã tan thành bọt nước. Có những hoàn cảnh, nhờ chịu chút thương đau mà trở nên kiên cường.

4. Có những chuyện thoạt nhìn thì rất lớn, rất hệ trọng nhưng qua một thời gian ngoảnh lại thấy chỉ như mây khói bay. Có những nỗi đau tưởng như long trời lở đất nhưng thời gian qua đi tất cả đều tan thành dĩ vãng. Vậy tùy duyên mà sống, đừng để phải thương đau.

5. Trong lúc tuyệt vọng nhất hãy nhớ rằng bạn vẫn còn có một sinh mệnh, bạn vẫn còn có một ngày mai. Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng. Mọi chuyện đến tận cùng rồi cũng ổn, nếu còn chưa ổn thì chưa phải tận cùng. Cuối đường hầm tối như mực, bạn hãy tin vẫn còn ánh sáng le lói ở đầu kia.

6. Trên đời thực ra có một số việc không cần để tâm, có để tâm cũng chẳng thể làm gì được. Thế thì hãy buông xả, tùy duyên.

7. Làm người mê đừng mê quá sâu, mê quá sâu sẽ khó thức tỉnh. Lời đừng nói quá tận, nói tận rồi thì thương tổn nhau. Việc đừng quá tuyệt tình, tuyệt tình rồi khó có đường lui. Tình đừng đắm quá sâu, đắm chìm sâu càng khó thoát được. Lợi đừng coi quá nặng, đặt nặng rồi càng không sáng suốt.

(Suy ngẫm – mnmcn)

Nghiêm khắc với chính mình và khoan dung kẻ khác là cảnh giới của bậc trí huệ

Người xưa nói “Nhân vô thập toàn“, trong đời ai cũng ít nhất một lần mắc lỗi. Nếu không thể dùng lòng tha thứ, khoan dung mà đối đãi với nhau, chắc hẳn bạn sẽ thấy cuộc sống này toàn là phiền muộn mà thôi. 

Phạm Thuần Nhân là một học giả đồng thời cũng là một nhà chính trị lỗi lạc thời Tống. Ông thường xuyên nhắc nhở các con mình rằng: “Dù là kẻ ngu dốt nhất, người ấy cũng có thể là hết sức sáng suốt khi quở trách người khác. Còn người thông minh cũng có thể vô cùng hồ đồ trong lúc tự tha thứ cho lỗi lầm của bản thân mình. Vì vậy, nếu các con có thể tự lấy tâm trách người để trách mình, và khoan dung tha thứ cho người khác như khi tha thứ cho chính bản thân mình, thì các con chắc chắn có thể trở thành bậc Thánh hiền”.

Có một lần, một người học trò xin Phạm Thuần Nhân cho mình một lời khuyên về đối nhân xử thế. Ông trả lời: “Chỉ có cần kiệm mới có thể bồi dưỡng liêm sỉ, chỉ có khoan dung tha thứ mới có thể trở thành người nhân đức”.

Cổ nhân có nói: “Nhân tuy chí ngu, trách nhân tắc minh, thứ kỷ tắc hôn”. Có nghĩa là người ta tuy ngu xuẩn đến cực điểm, nhưng đối với thói hư tật xấu của kẻ khác thì lại có thể kể ra rất rõ ràng, rành rẽ. Người ấy nói chuyện thị phi của kẻ khác thì thao thao bất tuyệt, có bài có bản nhưng đối với việc của chính mình thì lại mê muội hồ đồ, tùy tiện cẩu thả, không thể biện biệt rõ ràng, phạm sai sót cũng chẳng quan tâm, thậm chí còn che giấu lỗi lầm nữa. Đây là do bị lòng tư tâm chi phối, xúi giục, khiến người ấy gây ra những điều sai trái, và luôn luôn tự tha thứ cho chính mình!

Còn như người thông minh thì thế nào? Họ chính là lấy tâm trách người để trách mình, lấy tâm tha thứ mình để tha thứ người. Một người có thể “lấy tâm trách người để trách mình”, tức là biết phản tỉnh, quay lại tìm cầu ở chính mình, dùng lòng khoan dung tha thứ cho chính mình mà khoan dung tha thứ cho người khác. Lại có thể xử sự cao thượng: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” (Điều mình không muốn không làm cho người), thấy việc nghĩa thì dũng cảm đứng ra gánh vác. Làm được thế thì không lo gì chuyện đạt được địa vị của Thánh hiền nữa cả.

Người xưa chú trọng vào tu thân dưỡng tính, lúc nào cũng chú trọng kiểm tra lại bản thân mình, đồng thời có thể dùng lòng khoan dung mà lượng thứ cho khuyết điểm của người khác. Điều đó không chỉ khiến cho đức hạnh của bản thân mình có thể nâng cao mà còn có thể cảm hóa, thiện hóa người khác.

Học trò của Khổng Tử là Tử Cống từng hỏi ông rằng: “Thưa thầy! Có hay không có một chữ mà có thể làm nguyên tắc khiến con người cả đời làm theo?”. 

Khổng Tử nói: “Chính là chữ “Thứ”. Chữ “Thứ” này chính là mang ý nghĩa khoan dung, độ lượng”. 

Một học trò khác của Khổng Tử là Nhan Hồi cũng từng nói: “Người đối tốt với ta, ta cũng đối tốt với người. Người không đối tốt với ta, ta vẫn đối tốt với người”. 

Người xưa chú trọng vào tu thân dưỡng tính, lúc nào cũng chú trọng kiểm tra lại bản thân mình. Ảnh dẫn theo vietq.vn

Nhiều nhân sĩ thời Đường cũng đã chọn cách giải quyết thù oán bằng sự khoan dung, độ lượng như trong câu chuyện của Đỗ Sở Khách dưới đây:

Đỗ Sở Khách và người chú là Đỗ Yêm cùng phục vụ trong quân đội của Vương Thế Sung. Triển vọng thăng quan của Sở Khách rất thấp, vì Vương Thế Sung, người đã nổi lên sau khi phế truất vị vua cuối cùng của nhà Tùy đang bị quân đội nhà Đường vây khốn ở phía Tây.

Đỗ Yêm rất ghét anh em nhà Đỗ Sở Khách. Đỗ Yêm đã vu oan cho người anh cả của Đỗ Sở Khách, khiến Vương Thế Sung ra lệnh giết chết người này. Đỗ Sở Khách cũng bị bỏ đói đến gần chết ở trong tù ngục. Tuy nhiên, Đỗ Sở Khách đã không hề oán hận người chú của mình.

Sau khi Lý Thế Dân đánh bại Vương Thế Sung, Đỗ Yêm bị định tội chết. Một người anh trai khác của Đỗ Sở Khách là Đỗ Như Hối, mưu sĩ thân tín của Lý Thế Dân. Đỗ Sở Khách không nghĩ gì đến hiềm khích trước kia, đến gặp anh trai của mình, nước mắt lưng tròng van xin anh trai cứu mạng cho người chú của họ.

Ban đầu tất nhiên Đỗ Như Hối từ chối. Tuy nhiên Đỗ Sở Khách kiên trì thuyết phục: “Thúc thúc đã hại chết đại ca của chúng ta. Nếu huynh cứ theo oán hận cũ mà không cứu thúc thúc, trong gia tộc của chúng ta cứ giết hại qua lại như thế, huynh không thấy đau lòng hay sao?”. 

Nghe Đỗ Sở Khách nói như vậy, Đỗ Như Hối đã rất cảm động. Ông đã vứt bỏ mối thù cũ và đáp lại sự oán hận của người chú bằng tấm lòng khoan dung. Theo thỉnh cầu của Như Hối, Lý Thế Dân đã tha mạng cho Đỗ Yêm.

Sau khi được thả, Đỗ Yêm lại chuẩn bị đầu quân cho Thái tử Lý Kiến Thành, anh trai cả và cũng là đối thủ của Lý Thế Dân. Phòng Huyền Linh, một cố vấn cao cấp của Lý Thế Dân lo ngại rằng Lý Kiến Thành sẽ bày ra gian kế nếu có được Đỗ Yêm. Phòng Huyền Linh đã đề nghị Lý Thế Dân phong cho Đỗ Yêm một chức vụ tương xứng với tài năng của ông ta.

Năm 625, Khánh Châu tổng quản Dương Văn Can nổi dậy. Sau khi bị trấn áp, bọn phiến quân thú tội là chúng đã làm theo lệnh của Lý Kiến Thành, nhưng lại đổ lỗi cho Đỗ Yêm đã xúi giục, gây ra bất hòa giữa Lý Thế Dân và Lý Kiến Thành. Lý Thế Dân biết rõ rằng Đỗ Yêm vô tội, đã thưởng cho ông ta 300 lượng vàng.

Sau khi Lý Thế Dân lên ngôi vua, trở thành Đường Thái Tông vào năm 626, ông đã chỉ định Đỗ Yêm làm Thượng thư bộ Lại, phụ trách quản lý mọi cấp bậc quan lại trong triều. Đỗ Yêm đã tiến cử hơn 40 chức quan để phục vụ triều đình, đa số họ đã trở thành những nhân tài nổi tiếng.

Sau khi cứu mạng Đỗ Yêm, Đỗ Sở Khách sống ẩn dật ở núi Tung thuộc tỉnh Hà Nam ngày nay, cách xa hàng trăm dặm về phía Đông của kinh đô nhà Đường. Năm Trinh Quán thứ tư, Đỗ Sở Khách quay lại phục vụ triều đình, và được thăng quan tới chức Thượng thư.

Đỗ Sở Khách khoan dung độ lượng được thăng quan tới chức Thượng Thư. Ảnh dẫn theo tinhhoa.net

Đỗ Sở Khách bị bắt vì trợ giúp Ngụy Vương Lý Thái, con trai thứ tư của Đường Thái Tông hối lộ các triều thần hòng tranh đoạt ngai vàng, phá vỡ kế hoạch truyền ngôi trị vì do Đường Thái Tông chuẩn bị trước.

Khi Đường Thái Tông biết được vai trò của Sở Khách, ông đã nhẫn nại giữ im lặng. Chỉ đến khi sự việc bị bại lộ, ông mới công bố sai phạm của Sở Khách, nhưng đã tha mạng cho Sở Khách. Không lâu sau, Hoàng đế bổ nhiệm Sở Khách làm huyện lệnh, cấp cho ông ta cơ hội bù đắp lại lỗi lầm bằng cách phục vụ đất nước.

Khi Đỗ Yêm phạm sai lầm, Đỗ Sở Khách đã khoan dung và tha thứ cho người chú của mình. Sau này khi chính mình phạm lỗi, ông đã được Hoàng đế tha thứ. Như vậy, Đỗ Sở Khách cuối cùng đã được thiện báo vì đã đối xử tốt với người chú của mình trong quá khứ.

***

Có câu thành ngữ: “Nhân vô thập toàn”, trên đời thực chẳng có ai hoàn hảo muôn phần. Có nhiều người ở mặt này thì hiền đức, nhưng ở mặt khác thì lại mắc rất nhiều sai lầm. Có thể nói rằng ai cũng có thể mắc lỗi trong đời. Bởi vậy, nếu không thể khoan dung với họ thì bạn sẽ chỉ thấy cuộc đời này toàn là điều không như ý mà thôi.

Có những người luôn chỉ thấy bản thân mình đúng đắn, còn người khác thì sai lầm. Mỗi khi phát sinh mâu thuẫn, họ đều đổ lỗi cho người khác, cứ như đó chính là kẻ thù của họ vậy. Như vậy rất có thể người ta sẽ tạo nên những nhân duyên không lành, gây thù chuốc oán. Khi họ không thể khoan dung, lượng thứ và thiện đãi người khác thì đương nhiên người khác cũng khó mà khoan dung, lượng thứ cho họ được.

(Suy ngẫm – mnmcn)

Biết Đủ Thì Nghèo Khổ Cũng Vui, Không Biết Đủ Thì Giàu Sang Cũng Vẫn Buồn

Suy cho cùng: “Cao ốc ngàn gian, thì đêm nằm ngủ cũng không quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”, hà cớ gì chúng ta phải truy cầu lắm thứ như thế? Huống chi, tiền dù nhiều đến mấy, chức vị cao đến đâu đi nữa cuối cùng đến lúc sinh mệnh lìa đời thì đâu còn ý nghĩa gì?

Lòng tham của con người là vô hạn. Người xưa có câu: “Người không biết đủ giống như con rắn muốn nuốt cả con voi”, nuốt không được cũng lại không muốn nhả ra. Trong cuộc sống, chúng ta có thể bắt gặp rất nhiều người  bị “danh và lợi” thắt chặt. Họ mãi truy đuổi, một khắc cũng không dừng, có thứ này lại muốn thứ khác, có rồi lại muốn cái mới hơn, cả ngày “được voi đòi tiên”.

Một điều rất hiển nhiên rằng dục vọng của con người là hoàn toàn không thể thỏa mãn được. Nếu một mực cưỡng cầu thì nhất định sẽ sinh ra phiền não.

Con người sống truy cầu danh lợi vốn là để được hạnh phúc, vui vẻ, nhưng rất nhiều người vì truy cầu không được lại đánh mất niềm vui, niềm hạnh phúc vốn có. Đây đúng là cái vòng luẩn quẩn của nhân sinh.

Có thể thấy rằng, tâm biết đủ quan trọng đến mức nào đối với sinh mệnh của một người. Suy cho cùng:“Cao ốc ngàn gian, thì đêm nằm ngủ cũng không quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”, hà cớ gì chúng ta phải truy cầu lắm thứ như thế? Huống chi, tiền dù nhiều đến mấy, chức vị cao đến đâu đi nữa cuối cùng đến lúc sinh mệnh lìa đời thì đâu còn ý nghĩa gì?

Có người nói: “Tôi cũng không muốn liều mạng, quả thật không cần quá nhiều vật chất và hưởng lạc, nhưng danh lợi là dấu hiệu của sự thành công. Cho nên, buông bỏ là không có chí tiến thủ, không thể buôn xuống được.”

Không thể nghi ngờ rằng, danh lợi có phần mang đến sự vinh quang cho con người, tự nhiên có lực hấp dẫn rất mạnh mẽ. Tuy nhiên thành công và danh lợi lại không nhất định là ngang hàng với nhau. Một người quá mức truy cầu danh lợi sẽ khiến tâm không còn tĩnh tại, dễ làm nhiều việc không nên.

Từ xưa đến nay, có bao nhiêu người cả đời lao tâm lao lực, đến lúc vinh hoa phú quý, công thành danh toại tưởng rằng như thế là hạnh phúc, khoái hoạt. Nhưng quay đầu lại nhìn thì hóa ra, hạnh phúc lại không phải ở nơi ấy…

Người như vậy ở nơi nào cũng có, họ rốt cuộc cuối cùng là thành công hay thất bại?

Người biết đủ sẽ không chọn cách sống như vậy, họ cự tuyệt cách sống “chui đầu vào cái giỏ danh lợi”, bởi vì họ biết sẽ bị “danh lợi” làm khổ cả đời. “Danh lợi” tuy rằng ở một mức độ nào đó sẽ khiến con người khoái hoạt hạnh phúc nhưng dục vọng “danh lợi” mãi cứ giãn nở ra vô hạn thì chỉ có thể làm cho người ta thống khổ mà thôi. Cho nên, cổ nhân giảng: “Thấy đủ thường vui!”

Một người biết đủ ở phương diện công danh lợi lộc có thể không thành công như người khác nhìn vào nhưng hẳn là sẽ vui vẻ, hạnh phúc. “Biết đủ” chính là cách nắm giữ hạnh phúc trong tay.

Người ta nói rằng “vui vẻ” là nguyên tố không thể thiếu của mỗi người. Vào triều đại nhà Minh, có một vị tiên sinh dạy học, gia cảnh bần hàn nhưng mỗi ngày đều dâng hương bái lễ, cảm tạ trời xanh ban phúc. Vợ của ông nghĩ mãi mà không hiểu, liền hỏi: “Một ngày ba bữa đều là húp cháo loãng, sao có thể tính là hưởng phúc?”

Vị tiên sinh này trả lời: “Sống ở nơi thái bình, không có chiến sự thảm họa, đó là cái hạnh phúc lớn nhất. Hàng ngày có quần áo mặc, có cái ăn, không đến mức đông chịu lạnh, đói không có gì ăn là hạnh phúc lớn thứ hai. Trong người không có bệnh tật, không có tai họa, trong lao ngục không có tù nhân là cái hạnh phúc lớn thứ ba. Chúng ta có cả ba thứ ấy rồi chẳng phải là phúc sao?”

Nhiều người nhìn vị tiên sinh này thường cho rằng ông không thành công, nhưng ông lại tự thấy mình hạnh phúc. Bởi vì trong lòng ông biết đủ, niềm hạnh phúc của ông đến từ góc độ tương đối.

Có câu nói rất hay rằng: “Đừng khóc vì không có giày đi bởi vì có người còn không có chân để đứng!”. Bởi vậy mới nói: “Biết đủ thì người nghèo khổ cũng vui, không biết đủ thì người giàu sang cũng u buồn”. Ở vào cùng một tình cảnh, chúng ta chỉ cần thay đổi góc nhìn, thay đổi cái tâm của mình thì tình cảnh cũng tự nhiên thay đổi.

Có tâm biết đủ là quý trọng những gì có ở hiện tại. Chúng ta đừng nên nghĩ mình thiếu những gì mà nên nghĩ nhiều về những thứ mình đã có. Nếu không quý trọng, thì những thứ đang có hiện tại cùng rời bỏ chúng ta mà đi.

Cách tránh được tai họa chính là coi trọng phúc phận mình đang có. Ví như sinh mệnh và sức khỏe là tài phú lớn nhất của mỗi người nhưng mọi người lại thường xem nhẹ, đến lúc sắp mất đi rồi mới thấy hối tiếc thì đã muộn.

Cho nên, đại nạn không chết, bệnh nặng mà khỏi sẽ khiến con người cảm nhận rõ rệt được niềm hạnh phúc tăng lên gấp bội. Trái lại, không biết đủ mà tham lam sẽ dễ dàng bị lầm đường lạc lối, khiến tai họa “không nên có” ập đến.

(Suy ngẫm – mnmcn)

Phụ nữ mập tròn là phúc tướng đầy mình, đừng ham giảm cân mà “phá” đi phúc trời cho!

Để thay đổi tư duy này đối với một người phụ nữ không phải là chuyện dễ dàng. Tuy nhiên, từ quan điểm tướng học, phụ nữ phải mập mạp, có da có thịt thì vận may mới đến.

Từ xưa đến nay, giảm cân là việc mà nhiều phụ nữ bất chấp đánh đổi để thực hiện cho bằng được. Suy cho cùng là để họ sở hữu một thân hình mảnh mai, quyến rũ, và đón nhận nhiều ánh mắt ngưỡng mộ từ những chị em khác. Nhưng phụ nữ chỉ cần béo một tí là đã cảm thấy áp lực, khó khăn và điên cuồng giảm cân. Theo quan điểm về tướng số, người phụ nữ gầy gò không được vận may tìm đến, thậm chí xung quanh họ sẽ là những sinh khí tiêu cực khiến cuộc sống không mấy tốt đẹp, vui vẻ. Ngược lại, phụ nữ mập mạp, có da có thịt là người có phúc khí, và đương nhiên cuộc sống của họ sẽ hạnh phúc viên mãn. Nhiều người không biết, từng bộ phận có da có thịt sẽ nói lên từng phúc khí riêng. Cùng xem qua nhé!

1. Cả thân hình đều có da có thịt

Đây là nền tảng của phúc khí, người xưa cho rằng một người đầy đặn, đủ da đủ thịt đều là những người hạnh phúc. Ngược lại, những ai có thân hình gầy gò, mỏng manh thì rất khó có được cuộc sống vui vẻ.

2. Có đôi tai nhiều thịt

Phụ nữ sở hữu đôi tai nhiều thịt và đầy đặn thì chắc chắn luôn gặp được vận may trong tình duyên, tiền bạc. Đây được coi là điều kiện cần trong tướng số học khi nói về phúc khí. Tuy nhiên, không phải ai cũng sở hữu được đôi tai dày và to, nhưng nhìn chung những người có thân hình tròn trịa đều có tai to hơn so với những người gầy.

3. Gương mặt tròn và đầy đặn

Trời sinh những người có gương mặt kiểu này sẽ sở hữu được tình duyên như ý. Không nhưng thế, phụ nữ có gương mặt tròn và nhiều thịt sẽ đặc biệt giàu có hơn những người bình thường. Họ còn có tính cách phóng khoáng, nhiệt tình, rất dễ tạo cảm tình với người khác, trong cuộc sống xã hội ai cũng muốn làm quen và kết bạn với họ.

4. Cằm đầy đặn, về già được hưởng phước

Những người sở hữu chiếc cằm đầy đặn hoặc có cằm chẻ, thì được xem là có tướng số tốt. Họ là những người lương thiện, có lòng khoan dung, độ lượng, nam thì phóng khoáng, nữ thì dịu dàng, hơn nữa lại biết yêu thương, chăm sóc cho gia đình. Họ luôn là mẫu hình lý tưởng kết hôn của người khác. Khi làm cha làm mẹ lại khiến mọi người ghen tị vì quá mẫu mực, chính vì vậy về già họ có khả năng hưởng phước đến cuối đời, không lo thiếu thốn.

5. Vai rộng, nhiều thịt, là người đáng tin cậy

Đương nhiên vai rộng ở nữ giới không như đàn ông, cái chính ở đây là một bờ vai đầy đặn, có da có thịt thì chắc chắn họ là những người đáng tin cậy. Các thành viên trong gia đình, từ anh chị em, chồng con đều được họ chăm sóc tận tình và là chỗ dựa vững chắc. Nhiều người nghĩ phụ nữ có vai rộng không đẹp nhưng đó lại là người phụ nữ thông minh, có trí tuệ hơn người, không có việc gì mà họ không làm được.

6. Bụng săn chắc, có thịt, là người dễ làm giàu

Bụng to cũng là mối lo lắng quan tâm hàng đầu của hầu hết phụ nữ, đặc biệt là những quý cô văn phòng luôn đau đầu không biết làm sao để sở hữu được chiếc bụng phẳng. Tuy nhiên, trong nhân tướng học lại có quan niệm khác, những người có bụng to và đầy đặn chính là có tướng tích lũy, biết làm giàu và hoàn toàn có lộc trời cho.

7. Mông to, tài vận dồi dào, là người vô cùng thận trọng

Trong nhân tướng học, phụ nữ nào sở hữu vòng 3 đầy đặn là người có nhiều tài vận tốt, không những kiếm được tiền mà còn để dành được rất nhiều tiền. Khả năng này không phải xảy ra trong thời gian ngắn mà có thể kéo dài đến cả đời. Phụ nữ sở hữu tướng này được cho là người phú quý, ngoài ra họ còn rất thận trọng trong mọi việc, có tính kiên nhẫn, nên sẽ gặt được nhiều thành công trong cuộc sống.

8. Đôi chân mập mạp, không bao giờ phải sống khổ

Nhiều người ao ước sở hữu được đôi chân mỏng manh, thẳng tắp, nhưng trong nhân tướng học, những người sở hữu chân khẳng khiu rất dễ gặp khó khăn trong cuộc sống, thậm chí phải làm việc vất vả cả đời. Vì vậy, bất luận là nam hay nữ, người sở hữu đôi chân nhỏ và gầy không phải là người có tướng tốt.

Nếu bạn là người phụ nữ đầy đặn và mập mạp thì hãy nên tự hào vì điều đó. Đừng quyết liệt giảm cân, điều đó sẽ làm ảnh hưởng đến cơ thể của mình đấy! Cho dù bạn béo hay gầy, thì sau cùng người phụ nữ vẫn phải luôn tự tin với chính mình, như thế mới có thể sở hữu được vẻ đẹp đặc biệt khiến người khác ngưỡng mộ.

(*) Thông tin chỉ mang tính chất tham khảo

(Suy ngẫm – mnmcn)

Thánh nhân đãi kẻ khù khờ’, bí quyết sống hạnh phúc chính là đây

Mỗi người đều chỉ có thể sống 1 lần, hoặc dài hoặc ngắn. Cuộc sống đều tiếp diễn, dù buồn dù vui. Ai cũng đang đi trên con đường của chính mình, khi ngoằn nghèo khi thẳng tắp.

Không ai là hoàn hảo, cũng không có việc gì là tuyệt đối. Thế giới này rộng lớn đến thế, lòng người nơi đây phức tạp đến thế, thử hỏi bạn tìm đâu ra một nơi không có kẻ tiểu nhân đây? Vậy mà cứ tiếp xúc với tiểu nhân thì liền có rắc rối.

Trần gian thâm sâu, nhân thế phù phiếm, hỏi tìm ra sự việc nào không có chút phiền phức bên trong? Vậy mà cứ dính tới những chuyện phiền phức, tâm trí bạn lại mỏi mệt. Biết vậy rồi, sao ta không sống đơn giản thôi, đừng cầu kỳ, hoa mỹ, đừng quá coi trọng mọi vấn đề. Trước những khó khăn, hãy cứ mỉm cười đã.

Con người nào cũng vậy, cả một đời sinh ra đều là kiếm tìm, suy tư, là hy vọng, ước mơ và nhiều hơn nữa. Nếu không có nỗi buồn, không có khổ nào, không có thương tâm, vậy thì cũng không hiểu sự quý giá của niềm vui, của thành công và hạnh phúc… Như vậy đời người sẽ như một mảng trống rỗng vô hồn.

Những phong ba bão tố trong cuộc đời, tuỳ theo tuổi tác ngày càng cao, thì những cảm xúc đối với nó cũng ngày càng thoáng đãng. Những việc mà thời trẻ mình cho là không thể chịu đựng nổi, không thể vượt qua nổi, thì nửa đời trôi qua rồi, lại thấy nó nhẹ nhàng như chẳng có. Vậy nên tại sao không “rút ngắn” chút thời gian, cười một cái bỏ qua gánh nặng rồi tiếp tục đối mặt với khó khăn phía trước?

Xin hãy nhớ, không phải là bỏ cuộc, mà là xem nhẹ nó. Không phải coi thường, mà là chẳng đặt nặng trong tâm. Những cuộc đời hoàn hảo là có tồn tại, nhưng chỉ trong câu chuyện cổ tích.

Mặt trời ngày lên tối lặn, chẳng vì bạn mà chậm lại. Ngày mưa kia cũng không vì bạn mà trở thành nắng đẹp. Có những việc ta chẳng thể làm được, có những thứ ta cũng chẳng thể tưởng tượng nổi. Vậy nên cảm xúc của con người không phải là tất cả, mà thực ra, chúng chẳng là gì cả!

Bạn chạy theo cảm xúc cả cuộc đời, khi vui thì mọi thứ đều thuận lợi, khi buồn thì việc gì cũng đứt ngang, mà cuối cùng người phải gánh chịu chúng cũng vẫn là bạn. Chỉ có khống chế tốt cảm xúc của mình mới có thể tìm thấy bình an cả đời.

Vấp ngã rồi, cố gắng đừng khóc, hãy tự vực dậy, đứng thẳng người, dùng nụ cười xua hết tăm tối, lấy động lực để chạy về phía trước thật nhanh. Hãy dốc sức khiến tâm tình trở nên tốt đẹp, cân bằng hơi thở, điều chỉnh lại cảm xúc. Đừng vội nghĩ tới sự thất bại trước mắt, hãy nghĩ tới sự phục hồi, và nghĩ tới ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay. Hãy nghĩ tới thành công trong tương lai sẽ đến.

Có rất nhiều lúc, ta hi vọng sự giúp đỡ từ người khác. Khi bắt đầu, ta cảm kích họ vô cùng. Vậy mà thời gian trôi qua, ta lại dần quên mất, ai đã nâng đỡ ta những ngày đầu tiên. Nếu có lúc họ làm gì đó không tốt với ta, ta lại oán trách họ, cho rằng họ không còn tốt nữa, mà không nghĩ rằng, ta mới là người thay đổi.

Thói quen ấy được nuôi dưỡng ngày một lớn, cuối cùng ta chẳng còn nhớ biết ơn tới những người xung quanh nữa. Nếu không biết ơn, ta cũng chẳng biết trân trọng những gì ta đang có. Đâu sẽ là động lực cho ta bước tiếp nếu ta không có điều gì cần níu giữ đây? Hãy học cách biết ơn, và nuôi dưỡng sự biết ơn đó để trồng ra một tâm hồn thật xanh mướt.

Đặt lòng tự tôn của mình cao, lại thấy chẳng ai coi trọng mình; đặt lòng tự tôn của mình thấp một chút, lại thấy hoá ra người khác cũng dành cho mình sự tôn trọng nhất định. Ai cũng có những khuyết điểm riêng, làm người thì phải biết ngẩng cao đầu, nhưng lại càng cần phải biết cúi mình khiêm tốn.

Đó không có nghĩa là bạn kém cỏi, mà có nghĩa rằng phẩm chất và tâm thái của bạn rất cao. Thay vì oán trách thế giới bất công, sao không tự giác thay đổi bản thân? Quản lý tốt thái độ của mình, làm tốt trách nhiệm của mình, thì chẳng có gì mạnh mẽ hơn bạn.

Thường thì một người khi vấp ngã rồi mới hiểu rõ sự thiếu sót của mình, từ đó mà trưởng thành hơn. Đừng sợ sự cô đơn mà đi tìm tình yêu, bởi vì yêu nên mới có lúc cô đơn. Một người lâu rồi ta không gặp gỡ, không có nghĩa tình cảm đã nguội lạnh. Đã lâu không hỏi han nhau, không có nghĩa tình bạn này không đủ tốt.

Tất cả đều xuất phát từ định nghĩa của ta mà thôi. “Đánh kẻ chạy đi chẳng ai đánh kẻ chạy lại”. Mọi tình cảm đều có thể được bồi dưỡng chỉ cần ta thật lòng đối đãi.

Thực ra cuộc đời một con người đơn giản như vậy đấy. Bạn vui một chút, thì sẽ ít buồn hơn một chút. Bạn ngủ thêm một chút, khi tỉnh giấc rồi sẽ thấy sảng khoái hơn một chút. Làm một người đơn thuần nhất, thì sẽ trải nghiệm được quãng đời hạnh phúc nhất. “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ” – đừng để tâm quá nhiều mà lỡ mất thời gian hưởng thụ những điều tốt đẹp của đời người.

(Suy ngẫm – mnmcn)

Nhường người một phần có hại gì đâu, kém người một phân có gì phải đố kỵ.

Chuyện kể rằng, ở ngôi chùa cổ trên ngọn núi nọ có một sư trụ trì già sống cùng hai chú tiểu.

Hàng ngày, họ đều tụng kinh niệm Phật và xuống núi hóa duyên. Buổi sáng hôm ấy, trong bữa cơm chay, chú tiểu phát hiện sư phụ và sư huynh đều có 6 chiếc bánh bao trong bát. Mỗi cậu ta là chỉ được bốn cái mà thôi. Chú tiểu thấy vậy, trong lòng ấm ức, quyết đòi lại công bằng.

Cậu thầm nghĩ bụng: “Sư phụ được 6 chiếc thì rõ ràng rồi, còn sư huynh ngang ta mà cũng được 6 chiếc. Chẳng phải thế là huynh ấy bằng vai với sư phụ rồi sao? Không được! Không được”. Càng nghĩ chú tiểu càng thấy bất bình trong tâm: “Lẽ ra mình cũng phải được 6 chiếc bánh mới phải chứ!”.

Cậu tìm đến sư phụ, mè nheo: “Sư Phụ! Con cũng muốn được ăn 6 chiếc bánh như sư huynh!”.

Sư phụ mỉm cười: “Con có chắc là mình ăn được 6 chiếc bánh không?”.

Chú tiểu lớn tiếng đáp: “Chắc chắn là có chứ ạ! Con muốn có được 6 chiếc bánh!”.

Sư phụ nhìn chú tiểu, vẻ mặt vẫn hiền hòa, đoạn lấy ra 2 chiếc bánh từ bát của mình cho chú. Chú tiểu nhồm nhoàm, ăn loáng một cái đã hết gọn 6 chiếc bánh mà hãy còn thòm thèm. Chú nhìn sư phụ, vẻ mặt tươi tỉnh, vui vẻ, hài lòng.

Chú lại nhìn sang sư huynh với vẻ đắc thắng, hả lòng hả dạ lắm. Chú lại vỗ vào bụng mình, nói với sư phụ: “Sư phụ xem con đã ăn hết số bánh ấy rồi! Con cũng có thể ăn được 6 cái như sư huynh đó! Từ nay con cũng muốn được ăn 6 cái như vậy!”.

Sư phụ mỉm cười, xoa đầu chú tiểu nói: “Chuyện đó để từ từ rồi nói”.

Cơm xong, chẳng bao lâu sau, chú tiểu bắt đầu thấy bụng trướng lên, khát khô cả cổ. Chú uống liền một mạch, hết bát nước to, nhưng vẫn khó chịu. Bụng chú càng ngày càng đau, thậm chí chú không thể đứng lên nổi. Những việc ngày thường quét sân, tưới nước, kiếm củi, đọc kinh, chú đều không làm nổi.

Lúc này, sư phụ nhẹ nhàng đến bên, xoa đầu chú tiểu: “Ngày thường con chỉ ăn 4 chiếc, nay lại ăn thêm. Con thấy rồi đấy, chưa ăn dứt miệng, đã thấy khó nhọc, khổ tâm. Ăn nhiều chẳng thà ăn ít, sướng miệng chẳng bằng thoải mái trong tâm”.

Chú tiểu xấu hổ lắm, ánh mắt như có phần hối hận, có phần van lơn: “Sư phụ ơi, con phải làm sao bây giờ?”.

Sư phụ khẽ mỉm cười, trầm ngâm: “Mấy chiếc bánh đó sẽ tiêu nhanh thôi. Nhưng con phải hiểu được bài học này. Có nhiều thứ trên đời chiếm được rồi nhưng không nhất định là mang lại cho người ta hạnh phúc. Đừng chỉ chăm chăm nhìn vào phần hơn của người khác, phần thiệt của mình. Không tham lam thì tự nhiên biết đủ, chẳng cầu thì tự nhiên sẽ vui vẻ mà thôi”.

Chú tiểu hiểu ra, mừng mừng rỡ rỡ, tươi cười: “Con hiểu rồi ạ! Ngày mai sư phụ lại cho con ăn 4 chiếc bánh như thường nhé!”.

***

Tham lam cũng chẳng lại ý Trời.

Người càng thanh bạch thì cuộc sống càng thuận lợi.

Nhường người khác một phần thì có hại gì đâu?

Kém người khác một phân thì có gì phải đố kỵ?

Nhân sinh như mộng, thoáng chốc vụt tan, ganh ghét làm chi để đời sầu muộn.

Mới hay mọi chuyện ngay từ đầu đã là hợp lý, hợp duyên.

Cưỡng cầu chỉ làm tâm can tổn thương, mỏi mệt mà không cách nào tự gỡ được tơ lòng.

(Suy ngẫm – mnmcn)

Sống trên đời chỉ cần bản thân cố gắng, còn lại hãy để ‘tùy duyên’

Có đôi khi người ta nghĩ mọi thứ quá phức tạp mà quên hết những chân lí đơn giản nhưng vô cùng hữu ích trong cuộc sống.

Cuộc sống giống như một li trà, bất luận đầy hay vơi, nóng hay lạnh, nồng hay nhạt, cũng đều có dư vị riêng của nó. Con người cũng vậy, chẳng ai giống ai, mỗi người có một lí tưởng, một cách sống riêng, có người ôm giấc mộng giàu sang, có người mong được sống an nhàn, có người lại chỉ cần một tâm hồn thư thái…

Nhưng giữa cuộc sống đầy bon chen này, con người rất khó giữ được trạng thái vô lo vô nghĩ, không ưu phiền vấn vương. Người ta cứ mải chạy theo những điều phù phiếm trước mắt mà quên mất những giá trị thật sự của đời người. Kì thực, cuộc sống đôi khi đơn giản hơn chúng ta tưởng rất nhiều.

1. Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa. Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn. Giữa tình cảm với nhau, có thể sâu, cũng có thể cạn. Đừng mong cầu mọi người đối xử với mình đặc biệt, cũng chẳng nên hy vọng họ sẽ bớt đi những toan tính.

2. Cuộc sống có người nói ít làm nhiều, cũng sẽ có kẻ chỉ biết hoa chân múa tay. Bạn không nên quá bận lòng, chỉ cần quản tốt việc của bản thân, còn lại mọi việc hãy thuận theo nhân duyên.

3. Với người không có duyên, dù bạn nói bao nhiêu lời cũng là thừa; còn như đã hữu duyên thì chỉ cần xuất hiện, bạn cũng có thể đánh thức mọi giác quan của họ.

4. Có một số việc, vừa phân trần trắng đen đã trở thành quá khứ. Có một số người, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng. Có những nỗi đau, vừa cười lên đã tan thành bọt nước. Có những hoàn cảnh, nhờ chịu chút thương đau mà trở nên kiên cường.

5. Đôi khi hôm nay là việc lớn, ngày mai nhìn lại chẳng có gì đáng kể. Năm nay quan trọng, sang năm sẽ trở thành thứ yếu. Chuyện vĩ đại đời này, đời sau người ta gọi là truyền thuyết.

6. Chúng ta, nhiều nhất cũng chỉ là câu chuyện của một người. Vì thế trong cuộc sống hay công việc, nếu gặp chuyện không vừa ý, hãy nói với bản thân: “Hôm nay sẽ qua đi, ngày mai rồi cũng đến, hãy buông bỏ tất cả để bắt đầu ngày mới!”

7. Trên đời, có một số việc không phải không để tâm, mà để tâm cũng không làm được gì hơn.

8. Cuộc sống không có “Nếu Như”, chỉ có “Hậu Quả” và “Kết Quả”.

9. Làm người mê đừng mê quá sâu, mê quá sâu sẽ khó thức tỉnh. Lời đừng nói quá tận, nói tận rồi thì thương tổn nhau. Việc đừng quá tuyệt tình, tuyệt tình rồi khó có đường lui. Tình đừng đắm quá sâu, đắm chìm sâu càng khó thoát được. Lợi đừng coi quá nặng, đặt nặng rồi càng không sáng suốt.

10. Trong lúc tuyệt vọng nhất hãy nhớ rằng bạn vẫn còn có một sinh mệnh, bạn vẫn còn có một ngày mai. Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng. Mọi chuyện đến tận cùng rồi cũng ổn, nếu còn chưa ổn thì chưa phải tận cùng. Cuối đường hầm tối như mực, bạn hãy tin vẫn còn ánh sáng le lói ở đầu kia.

11. Có những chuyện thoạt nhìn thì rất lớn, rất hệ trọng nhưng qua một thời gian ngoảnh lại thấy chỉ như gió thổi mây bay. Có những nỗi đau tưởng như long trời lở đất nhưng thời gian qua đi tất cả đều tan thành dĩ vãng. Vậy tùy duyên mà sống, đừng để phải thương đau.

Làm người hãy lấy sự chân thành mà đối đãi với nhau, hành xử hãy lấy thiện lương làm gốc. Cứ tùy duyên mà sống giữa đời. Người đối với ta tốt, ta biết ơn và đền đáp. Người đối đãi với ta chẳng tốt, ta cũng hãy mỉm cười bỏ qua. Thuận theo nhân duyên, một lòng hướng thiện, đãi người bằng tấm chân tình, bạn sẽ nhận ra cuộc sống này tràn đầy ý nghĩa và hạnh phúc.

Cuộc đời này nên học hai chữ TÙY DUYÊN để cuộc sống nhẹ nhàng hơn

Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng. Tôi đã làm được 4/7 điều rồi và thấy đời mình nó cũng thanh thản đi bớt phần nào. Đặc biệt, tôi thích nhất là điều cuối cùng.

1. Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm

Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống. Bạn luôn muốn tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài trong khi bạn không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có thể đạt được mà chỉ cần lấy ra từ trong tâm.

Nếu tâm của bạn bớt tham sân si, bớt ganh đua, ghen ghét… thì tự khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.

2. Tức giận chỉ là một cục than hồng có thể làm đau người khác, nhưng người bị bỏng đầu tiên chính là bản thân bạn

Sẽ có lúc bạn cáu gắt với mọi người nhưng bạn đâu ngờ điều đó lại làm hại chính bản thân mình. Đừng bao giờ nói bất kì câu gì khi bạn tức giận. Người ta thường nói: “Giận quá mất khôn”.

Ảnh minh họa

Tôi nghĩ điều đó rất đúng, bởi tôi đã từng đánh mất một người bạn của mình chỉ vì nói ra những lời nặng nề kinh khủng khi bạn đó không làm tôi vừa ý. Lúc đó, tôi làm tổn thương người ấy để bây giờ tôi đánh mất một người bạn thân.

Tha thứ cho người khác, hóa ra là đang “cởi trói” cho chính mình”Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi.”Câu chuyện 1: Bao khoai tây “oán…

3. Suy nghĩ sẽ định hình con người bạn

Chúng ta nghĩ thế nào thì con người chúng ta như thế ấy. Bạn nghĩ bạn vô dụng, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ làm nên trò trống gì vì bạn chẳng thèm hành động. Bạn nghĩ bạn thông minh, dĩ nhiên bạn sẽ thông mình vì tự bản thân sẽ biết cách tạo nên điều đó.

Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi! Do đó, cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, vì lúc nào bạn cũng cố biến mọi thứ bạn gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui riêng cho mình.

4. Biết người là thông minh, biết mình là sự giác ngộ

Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh. Đó là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết. Tự chinh phục tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua.

Do đó, chúng ta phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân mình. Biết được bản thân thích gì, làm gì để thỏa mãn nó chính là cách để bạn sống vui hơn mỗi ngày. Đừng tưởng đây là điều dễ thực hiện vì có người đã mất cả đời chỉ để làm điều này thôi đấy! Chính tôi cũng là người sẽ phải rèn luyện nhiều trong thời gian tới.

5. Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ

Còn đố kị thì tâm bạn sẽ còn buồn phiền. Thay vào đó, chúng ta nên đón nhận sự thành công của người khác bằng sự ngưỡng mộ.

Tâm bình thản rồi lấy cái tốt của người khác để làm gương sẽ khiến bạn dễ dàng phấn đấu mà không có sự căm phẫn. Đố kị chỉ làm lòng người thêm nhơ bẩn, thậm chí vì đố kị con người có thể biến chất, trở thành người chuyên làm những hành động xấu xa mà đôi khi chính bản thân mình cũng không ngờ tới.

Lời nhắn nhủ từ tận đáy lòng của phụ nữ tuổi 40 gửi phụ nữ tuổi 30: Ai cũng nên đọc để không phải tiếc nuối Lời nhắn nhủ từ tận đáy lòng của phụ nữ tuổi 40 gửi phụ nữ tuổi 30: Ai cũng nên đọc để không phải tiếc nuối.

Năm nay, tôi đã bước sang cái tuổi 40. Hiện nay, tôi có hai con nhỏ và rất tự hào về gia đình và tình hình tài chính bản thân mình. Sau một khoảng thời gian sống ở đời, đối diện với những được, mất, thắng, thua, tôi đã tích góp được rất…

6. Nhân từ với tất thảy mọi người

Luôn luôn nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già, đồng cảm với người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi. Một lúc nào đó trong đời, bạn sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó. Động lòng trắc ẩn với mọi người, kẻ giàu cũng như người nghèo; ai cũng có nỗi khổ. Có người chịu khổ nhiều, có người chịu khổ ít.

Nhân từ để yêu thương và đồng cảm với họ. Vì mỗi người có một nỗi khổ riêng chỉ có họ mới thấu. Bởi vì bạn luôn nhìn người bằng con mắt nhân từ nên đời bạn sẽ luôn đẹp. Mọi thứ đều hoàn hảo. Tâm can được thanh lọc bởi những hành động mà bạn dành cho người khác.

7. Tùy duyên

“Bàn tay ta vun đắp, thành bại thuộc vào duyên, Vinh nhục ai không gặp, có chi phải ưu phiền”.

Ảnh minh họa

Bài học sâu sắc cuối cùng mà tôi đã học được chính là để mọi thứ tùy duyên. Như nhà sư đã nói, cái gì của mình thì nó sẽ thuộc về mình, còn cái gì không phải thì nó mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Vì vậy, nếu muốn nắm bắt gì đó, đặc biệt là tình yêu thì hãy để tùy duyên.

Bạn có thể cố gắng theo đuổi nhưng có lúc bạn cũng phải biết buông bỏ nếu mọi chuyện đã quá giới hạn và không còn khả năng cố gắng. Cứ nắm giữ chỉ làm bạn đau khổ rồi vấn vương muộn phiền sẽ là điều không thể né tránh. Tâm sẽ nhẹ nhàng nếu bạn để mọi thứ tùy duyên. Đó là cách để bạn có thể chấp nhận cuộc sống dễ dàng hơn.

Tôi cũng mong rằng những điều này sẽ giúp ích cho bản thân mỗi bạn..!

(Suy ngẫm – mnmcn)

Cuộc đời phải KHẮC CỐT GHI TÂM 3 chữ này để TÍCH ĐỨC cho con, cả đời an nhàn hạnh phúc

Cuộc đời phải KHẮC CỐT GHI TÂM 3 chữ này để TÍCH ĐỨC cho con, cả đời an nhàn hạnh phúc ai cũng nên nằm lòng.

Dưới đây là những điều Phật dạy về cuộc sống mà chúng ta ai cũng nên đọc để biết vì nó cứu giúp cuộc đời của bạn để cuộc sống có ý nghĩa và tốt đẹp hơn.

Cao – nhẫn – ngộ

Con người cao ở “nhẫn”. Trong mọi việc đều có thể “nhẫn” thì phẩm chất sẽ tự nhiên cao. Con người quý ở “thiện”. Trong cuộc đời luôn tích đức, làm việc thiện thì mới là đáng trân quý. Con người hơn người khác ở chỗ “ngộ”. Một người có thể hiểu thấu nhân sinh thì mới là kiệt xuất, hơn người.

Đạo Phật nói cuộc đời là biển khổ mênh mông không có ngày thôi dứt, vì nhân loại lúc nào cũng đấu tranh giành giật, chiếm đoạt tài nguyên thiên nhiên để rồi giết hại lẫn nhau, lớn hiếp nhỏ, mạnh hiếp yếu. Con người đau khổ bởi sinh già bệnh chết, tâm đau khổ vì phiền não tham, sân, si, mạn, nghi, ác kiến. Người không biết tu, bản thân họ không được hưởng an lạc và hạnh phúc. Họ thường bị phiền não và đau khổ, cuộc đời chi phối bức bối và chẳng có một phút giây thanh thản.

Đẹp từ tâm rồi phúc báo sẽ đến với bạn

Tấm lòng của mỗi người tuy khác nhau nhưng đều chung một đích là hướng thiện. Muốn có tấm lòng trong sáng, tốt đẹp, được người yêu thần quý thì nên săn sóc, nuôi dưỡng tấm lòng của mình (hàng ngày, hàng giờ, hàng phút, hàng giây.

Tu tâm là việc có thể tự làm ở ngay tại nhà, ngay trong từng việc nhỏ hàng ngày, ở bất kì nơi đâu. Ở nhà biết kính trên nhường dưới, hòa nhã, yêu thương, ra đường biết bênh yếu chống mạnh, bảo vệ lẽ phải, chấp hành pháp luật cũng là tu tâm. Người mà khiêm tốn, cung kính, “nâng người hạ mình” mới là điều mà người quân tử hướng tới. Người đa nghi tất sẽ sinh thị phi.

Những điều nên khắc cốt ghi tâm

1. Đừng mất thời gian với những đối tượng sai lầm

Cuộc sống quá ngắn ngủi, bạn không nên dành thời gian với những người chỉ biết “hút cạn” nguồn hạnh phúc của mình. Nếu ai đó muốn bạn có mặt trong cuộc sống của họ, họ sẽ tự dành ra chỗ cho bạn. Bạn không phải đấu tranh để giành giật lấy một vị trí nào cả.

Đừng bao giờ ép mình vào mối quan hệ với những người coi thường giá trị của bạn. Và hãy nhớ, những người bạn thật sự của bạn không phải là những người ở bên cạnh khi bạn thành công, mà là những người ở bên cạnh khi bạn gặp khó khăn.

2. Đừng chạy trốn các rắc rối của mình

Tuy đây không phải là việc dễ dàng, nhưng bạn hãy đối diện với chúng. Không ai có khả năng xử lý hoàn hảo mọi vấn đề họ gặp phải. Chúng ta cũng không thể ngay lập tức mà giải quyết trọn vẹn một khó khăn.

Chúng ta không sinh ra để làm như vậy. Trên thực tế, chúng ta sinh ra để thất vọng, buồn chán, đau khổ và vấp ngã. Bởi vì đó là toàn bộ mục đích của cuộc sống – đối mặt với vấn đề, học hỏi, thích nghi, và xử lý chúng. Chính điều này đã rèn luyện chúng ta trở thành con người như chúng ta hiện nay.

3. Đừng nói dối bản thân

Bạn có thể nói dối người khác, nhưng bạn không thể nói dối chính bản thân mình. Cuộc sống của chúng ta chỉ tiến bộ khi chúng ta nắm bắt các cơ hội. Cơ hội đầu tiên cũng là khó khăn nhất mà chúng ta có thể nắm bắt lấy là trung thực với chính mình.

4. Đừng gác lại các nhu cầu của bản thân

Điều đau đớn nhất là vì yêu người khác quá mà đánh mất bản thân mình, và quên mất rằng mình cũng là người đặc biệt. Vâng, hãy giúp đỡ người khác; nhưng bạn cũng phải giúp đỡ chính mình nữa chứ. Nếu có giây phút nào dành cho bạn để theo đuổi đam mê và làm điều gì đó quan trọng với mình, thì giây phút đó chính là ngay lúc này đây.

(Suy ngẫm – mnmcn)

Hãy đối xử tốt với chồng của bạn: Đọc xong biết bao bà vợ rơi nước mắt

Nếu bạn đã kết hôn, nếu bạn là một người đàn ông, xin hãy gửi bài viết này cho vợ của mình. Biết đâu bạn sẽ nhận được lợi ích sâu sắc từ đây.

Nếu bạn đã kết hôn, bạn là một phụ nữ, thì lại càng nên đọc thật kỹ. Bởi lẽ tôi biết rằng sau đó bạn sẽ yêu chồng mình nhiều hơn.

Nếu bạn chưa kết hôn thì dù là nam hay nữ, cũng đều nên trân quý và lưu lại bài viết này. Bởi vì trong đó có rất nhiều ý nghĩa chân chính của kiếp nhân sinh.

Nỗi lòng giấu kín của những đấng mày râu mạnh mẽ

Có một hiện tượng là trong số những người cao tuổi thì các cụ ông thường qua đời sớm hơn các cụ bà. Tới khi về già thì dù tuổi tác bao nhiêu, dù sức khỏe thế nào, chỉ cần vẫn có chồng ở bên, thì dù sống 80 tuổi, 90 tuổi, hay 100 tuổi, bạn cũng sẽ không cảm thấy thê lương và cô độc.

Dẫu cho đến tuổi vãn niên vợ chồng bạn vẫn được ở bên nhau. Ban ngày hai người có thể cùng xem ti vi, đọc báo, nghe nhạc, cùng nhau uống trà tán chuyện, cùng nhau đi dạo thơ thẩn ngoài công viên hay cảm nhận thảm cỏ mềm mượt dưới bàn chân, hoặc cùng đi du lịch đâu đó. Niềm hạnh phúc đó kỳ thực dẫu con đàn cháu đống cũng không thể nào thay thế được. Bởi lẽ con chăm cha không bằng bà chăm ông. Huống hồ, con người ngày nay đa phần chỉ sinh một, hai con.

Theo nhận thức thông thường thì đàn ông sẽ kiên cường hơn phụ nữ. Nhưng vì sao có rất nhiều người cao tuổi đa số đều gặp cảnh cụ ông đi trước cụ bà?

Kỳ thực đàn ông không hề mạnh mẽ như phụ nữ vẫn tưởng. Họ kiên cường là vì tự mình nhẫn chịu và giấu hết thảy oan khuất, mất mát, trắc trở, thất bại, đau ốm, mệt mỏi, nước mắt, áp lực và gánh nặng cuộc sống vào sâu trong trái tim mình. Họ không chịu nói ra, và không muốn bộc lộ ra cho người khác biết được mà thôi.

Kỳ thực đàn ông không hề mạnh mẽ như phụ nữ vẫn tưởng. Ảnh dẫn theo xonxen.net

Nhưng tất cả những cảm xúc giấu sâu trong đáy lòng này kỳ thực giống hệt như những con “vi-rút máy tính” này tới con vi-rút khác, tích tụ lại tới cuối cùng sẽ khiến ổ đĩa bị phá vỡ và máy tính bị treo.

Vì sao đàn ông lại trốn trong men say? Vì sao đàn ông lại ngập trong khói thuốc? Vì sao bạn thường bắt gặp vẻ mặt trầm tư của anh ấy? Kỳ thực nguyên nhân đa phần là do anh ấy đã tích tụ quá nhiều vi rút trong tâm hồn mình. Bởi lẽ anh ấy là đàn ông, anh ấy không thể dễ dàng rơi lệ trước mặt người khác, lại càng không thể dễ dàng thổ lộ cho họ biết được nỗi lòng mình.

Anh ấy bị ép phải trở thành hình tượng mạnh mẽ, cứng cỏi trước mặt vợ, các con và cha mẹ mình. Còn phụ nữ dẫu chỉ gặp một chút oan khuất là đều thì thầm to nhỏ với chồng, với cha mẹ, với các chị em gái và với những người bạn thân. Nên phụ nữ không tích tụ thứ vi rút ấy, chúng đa phần đều được xả hết ra ngoài.

Cho nên phụ nữ quen trút bỏ cảm xúc thường có tuổi thọ dài hơn. Còn đàn ông lại lìa đời sớm hơn vợ mình.

Bạn có muốn hai người có thể nắm tay nhau tới khi đầu bạc răng long, tới chặng cuối cùng của kiếp nhân sinh?

Làm thế nào mới có thể khiến các ông chồng có thể sống lâu hơn, để bầu bạn bên bạn tới lúc bạc đầu? Hãy bắt đầu hành động ngay từ bây giờ! Vậy thì bạn nên bắt tay làm những gì?

Một là, khi chồng về tới nhà, hãy cố gắng tạo cho anh ấy một bầu không khí ấm áp và thoải mái nhất

Kỳ thực không có khách khứa quan trọng tới thăm viếng thì sao lại cứ nhất định phải lau nhà sạch bong không còn hạt bụi? Sao quần áo cứ nhất định phải giặt luôn và ngay? Sao cứ nhất định phải khiến hai người đều căng thẳng trong khi đáng lý ra cả hai đều đáng được nghỉ ngơi, thư giãn? Vợ chồng đa phần cãi cọ đều chỉ vì việc nhà.

Hai là, khi chồng về nhà mang theo tâm trạng không vui, thì dù anh ấy không nói ra, bạn cũng cần tinh ý quan sát vẻ mặt của anh ấy.

Hãy dành cho anh ấy sự ấm áp của tình yêu thương, làm cho anh ấy một vài món ăn, kể cho anh ấy những câu chuyện hài hước, để đánh lạc hướng cảm xúc không vui của anh ấy, rồi hãy nhẹ nhàng tìm hiểu nguồn cơn.

Nếu anh ấy không muốn nói cho bạn biết, thậm chí không muốn đề cập tới chuyện đó thì bạn nhất định không được tiếp tục dò hỏi. Chắc chắn là anh ấy đang chịu tổn thương rất nặng nề. Lúc này đàn ông thường quen tự chữa lành vết thương của mình. Điều bạn có thể làm chính là: Yêu thương! Quan tâm! Dịu dàng! Mặc dù không chắc rằng có thể hóa giải vết thương và cảm xúc tích tụ trong nội tâm anh ấy, nhưng nhất định sẽ là liều thuốc xoa dịu nỗi đau cho anh ấy.

Nếu anh ấy chịu mở miệng thì dù anh ấy kể chuyện gì, bạn cũng đừng oán trách anh ấy vào lúc này. Điều bạn có thể làm là dẫn dắt và khơi thông cho anh ấy chuyển hướng khỏi những cảm xúc tiêu cực của mình.

Kỳ thực, tất cả những nỗi buồn của anh ấy, nói thẳng ra, thì hầu như không nằm ngoài hai chữ “Danh lợi”, hoặc tranh chấp với người khác hay bị sếp trách mắng.

Nếu bạn quan tâm tới sức khỏe của anh ấy, muốn chồng mình có thể nắm tay bạn tới đầu bạc răng long thì bạn không nên quan tâm tới danh lợi của chồng. Danh lợi trong sinh mệnh của anh ấy đã được an bài theo phúc phận mà anh ấy mang đến từ những đời trước. Nếu trong số mệnh của anh ấy có tiền tài thì ắt sẽ có. Nếu không thì dẫu tranh đấu đến hơi thở cuối cùng anh ấy cũng không thể đạt được. Giả dụ cố giành giật được thì cuối cùng cũng danh lợi cũng sẽ tiêu tan, không mất ở phương diện này cũng sẽ tổn thất ở phương diện khác. Đây là luật trời. Nếu bạn không để tâm tới công danh lợi lộc anh ấy sẽ thấy cuộc sống thật nhẹ nhàng. Sự thư thái này của anh ấy sẽ giúp bạn gặt hái được rất nhiều niềm vui và điều bất ngờ!

Thứ ba là, bạn nên khuyên anh ấy đừng uống rượu, hút thuốc quá đà.

Có câu rằng trong tiệc rượu mới tỏ rõ bậc anh hùng. Kỳ thực ngoài mặt thì mọi người khen ngợi anh ấy, nhưng quay lưng đi thì lại nói anh ấy thật ngốc nghếch. Nếu anh ấy không cai được thuốc lá cố gắng đừng hút thuốc kém chất lượng. Nhưng nhất định phải thuyết phục anh ấy hút thuốc lá ít thôi.

Thứ tư, nếu hai bạn không có điều kiện dọn ra ở riêng và phải ở cùng mẹ chồng thì bạn nhất định phải chấp nhận hiện thực này, và cố gắng giữ mối quan hệ thật tốt với mẹ chồng.

Nếu bạn không thể nhẫn chịu được mẹ của chồng mình thì mâu thuẫn giữa hai người, mỗi cuộc đụng độ của bạn và mẹ chồng sẽ khiến anh ấy tổn thêm 1 năm, thậm chí là vài năm dương thọ. Ngược lại, nếu hàng ngày anh ấy đều bất hòa và cãi vã với mẹ của bạn thì bạn sẽ làm thế nào? Áp lực và sự bất lực lại đè nặng lên đôi vai bạn, chắc chắn cũng sẽ khiến tổn thọ mà thôi.

Nếu muốn chồng bạn bầu bạn với mình tới chặng cuối của kiếp người thì bạn hãy là người chăm sóc anh ấy. Chỉ cần bạn thực lòng yêu anh ấy thì sẽ không có nhiều điều kiện đính kèm, chắc chắn là bạn sẽ vui vẻ thử xem và tìm ra cách thích hợp nhất.

Làm được như vậy bạn sẽ phát hiện ra rằng, anh ấy sẽ sống rất vui vẻ, nhiệt tình, và luôn cảm thấy thành công, khỏe mạnh. Nhất định anh ấy sẽ đền đáp lại cho bạn. Đó là điều mà bạn không thể nào đoán biết được. Dẫu chỉ là một người bình thường thì anh ấy chắc chắn sẽ thực lòng yêu thương bạn. Anh ấy cũng sẽ ở bên bạn lâu hơn, sống thọ hơn, để nắm tay bạn đi tới cuối con đường.

Khi chúng ta tóc bạc hoa râm, khi chúng ta già tới mức chân chùn gối mỏi, lưng oằn, nhưng chỉ cần anh ấy vẫn ở bên bạn, bạn sẽ biết rằng tiền bạc vàng, đô la đầy két cũng chẳng bằng ly trà do chính tay người chồng đã đi cùng bạn suốt cuộc đời mang tới. Khi chúng ta già tới mức da nhăn nheo, thì những bộ quần áo sang trọng và mỹ phẩm đắt tiền cũng chẳng bằng những phút giây được cùng chồng nắm tay dạo bước trên thảm cỏ xanh mượt, giữa không gian tràn ngập ánh tà dương dịu dàng.

Khi chúng ta già tới mức chỉ có thể ngồi trên ghế nhún, thậm chí là trên xe lăn, bạn sẽ phát hiện ra rằng, nhà cao cửa rộng, quyền thế công danh cũng không bằng nửa đêm, sáng sớm chồng bật đệm sưởi và trìu mến hỏi han bạn.

Vì sao phải bắt đầu làm từ bây giờ chứ không phải sau này? Bởi vì, một cái cây uốn càng sớm thì nó càng thẳng. Chồng bạn cũng vậy, càng sớm quan tâm tới anh ấy thì dẫu anh ấy có gặp “vi-rút”, chúng cũng sẽ được tình yêu của bạn quét sạch kịp thời, không còn cơ hội tích lại về sau. Nếu bạn có thể làm được những điều này, thì anh ấy sẽ luôn mạnh khỏe và tràn ngập hạnh phúc. Đồng thời vì bạn và anh ấy sống với nhau, nên chắc chắn bạn cũng được đắm chìm trong niềm hạnh phúc ấy. Nhưng phải nhớ rằng khi đốc thúc anh ấy tiến thủ, bạn cũng cần phải chăm chỉ tu thân dưỡng tâm, để tăng thêm sức mạnh trong tâm hồn mình.

(Suy ngẫm – mnmcn)

12 loại nhân quả báo ứng nếu thay đổi sẽ “gặt” được phúc báo

Dưới đây là 12 đường nhân quả báo ứng có ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc đời của mỗi người. Đó là gì, hãy cùng xem nhé!

Đạo lý đơn giản là vậy nhưng người làm được cũng không phải là nhiều. Ai có thể làm được, người ấy có thể sống một cuộc đời thong dong, tự tại, nhẹ nhàng và thoát tục!

1.Người sẵn lòng cho đi sẽ khiến phúc báo càng ngày càng đến nhiều.

2. Người biết cảm ơn, sẽ khiến thuận lợi càng ngày càng nhiều hơn.

3. Hay giúp đỡ người khác thì quý nhân sẽ càng ngày càng nhiều.

4.Người hay phàn nàn sẽ càng ngày càng có nhiều phiền não.

5. Người biết đủ, biết thỏa mãn sẽ càng ngày càng có nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc.

6. Người chỉ biết trốn tránh thất bại, thử thách, thì thường thất bại càng đến nhiều hơn.

7. Người biết chia sẻ với người khác, sẽ càng ngày càng có nhiều bạn.

8.Người hay giận giữ, bực bội, bệnh tật sẽ sinh ra càng ngày càng nhiều.

9.Ưa thích chiếm tiện nghi sẽ khiến cuộc đời càng ngày càng nghèo khó.

10.Người hay dùng tiền tài giúp người khác, phú quý sẽ đến nhiều hơn.

11. Người chỉ ưa thích được hưởng phúc, thường sẽ bị nhiều khổ đau.

12. Người chăm chỉ học tập sẽ khiến trí tuệ ngày càng phong phú.

Và trong cuộc sống đừng để mình “đắm chìm” vào những điều dưới đây. Bởi nó sẽ khiến bạn khó có đường quay đầu trở lại!

Mê: Đừng mê quá sâu! Nếu mê quá sâu sẽ khó thức tỉnh.

Lời nói: Đừng nói quá tận, nói đến cùng! Nói tận rồi sẽ không thể linh hoạt khéo léo.

Việc: Đừng làm quá tuyệt, quá tận! Nếu làm quá tuyệt, quá tận rồi sẽ khó có đường tiến lui.

Tình: Đừng đắm chìm quá sâu! Đắm chìm sâu rồi sẽ khó kiềm chế, khó thoát ra.

Lợi: Đừng coi quá nặng! Đặt nặng rồi sẽ khó sáng suốt.

Người: Đừng quá giả! Quá giả rồi sẽ khó thổ lộ tâm tình.

Nhân quả theo chữ Hán có nghĩa là hạt giống và bông trái. Ở đây chúng ta nên hiểu nghĩa nhân quả là hành động và kết quả của hành động. Để dễ hiểu, chúng tôi cho một ví dụ: Nếu chúng ta lấy một hạt cam gieo trồng xuống đất, hạt cam lên thành cây cam, cây cam lớn lên cho ta những quả cam ngọt, đó là nhân và quả của cây cam. Nếu ta lấy một hạt chanh đem ươm trồng, hạt chanh lên thành cây và cho những trái chanh chua, đó là nhân và quả của cây chanh.

Hai ví dụ trên cho chúng ta thấy nhân nào thì quả nấy, hạt cam sẽ cho trái cam ngọt, hạt chanh sẽ cho trái chanh chua. Hành động của chúng ta cũng vậy, nếu hành động ác là nhân ác, kết quả của hành động ác thì chúng ta sẽ phải thọ chịu quả khổ đau như chúng tôi đã nói ở trên. Ngược lại, hành động thiện sẽ mang đến hạnh phúc, an vui cho chúng ta.