Những người nào “tâm tĩnh như nước” thì mới có tinh thần cao thượng và hoàn thành được việc lớn

Vậy người như thế nào mới có thể tĩnh tâm được? Người như thế nào mới có thể nhẫn nhịn không tranh biện?

Có một vị thiền sư từng nói: “Một người muốn tâm tĩnh như nước thì điểm mấu chốt là có thể bỏ qua được những phiên não về danh lợi, vứt bỏ được những quấy nhiễu của tình sắc. Cho nên, muốn làm được điều ấy thì phải biết buông bỏ.”

Trong cuộc sống chúng ta thường xuyên chứng kiến một số người nóng vội, bởi vì một chút việc nhỏ mà nổi trận lôi đình.

Kết quả hình ảnh cho tâm an

Hoặc bởi vì một câu nói của người khác không hợp ý mình mà buông lời nhục mạ. Nhưng cũng có khi lại thấy một số người, mỗi ngày đều là dùng tâm thái bình tĩnh để xử lý vấn đề, không sợ hãi trước vinh nhục, đó là bởi họ giữ được “tâm tĩnh như nước”.

Quả thực, trong cuộc sống không ngừng phân tranh, rất nhiều người tinh thần không yên tĩnh, tâm thần không an định đều là bởi vì họ đặt nặng bản thân mình.

Tâm tĩnh mới có thể sản sinh trí tuệ, tâm tĩnh như nước là biểu hiện của một loại trí tuệ cao. Trong “Tam quốc diễn nghĩa”, Gia Cát Lượng sau khi bị thất thủ ở Nhai Đình, lại nghe được tin Tư Mã Ý dẫn theo mười lăm vạn đại quân tấn công Tây Thành. Trong tay Gia Cát Lượng lúc ấy chỉ có vẻn vẹn 2500 quân lính giữ thành. Nhưng Gia Cát Lượng không có tâm hoảng loạn, mà bình tâm tĩnh khí dẫn hai tiểu đồng cầm đàn, dựa vào lan can trong thành ngồi gảy đàn.

Kết quả hình ảnh cho gia cát lượng

Tư Mã Ý dẫn quân kéo đến Tây Thành, thấy tình cảnh như vậy lấy làm lạ, đăm chiêu nghe Gia Cát Lượng gẩy đàn một lúc, rồi hạ lệnh cho quân nhanh chóng tháo lui. Tiếng đàn “bình tĩnh bất loạn” của Gia Cát Lượng đã hù dọa được Tư Mã Ý thoái lui. Đây được gọi là “núi Thái Sơn sụp đổ ngay trước mắt mà sắc mặt không thay đổi, con nai có nhảy múa bên cạnh thì mắt vẫn không liếc.” Khí độ siêu phàm như vậy, một người bình thường tất nhiên không thể làm được.
Có một đoạn thời gian, Khổng Tử cùng các học trò của ông trên đường đi từ nước Trần đến nước Thái thì bị vây khốn, gặp phải nguy nan. Họ còn bị cạn hết cả lương thực. Lúc ấy, các học trò của Khổng Tử đều mang vẻ mặt rất rầu rĩ, thất vọng, nhưng Khổng Tử vẫn giữ được tâm thái bình tĩnh, không một chút hoang mang lo sợ mà ca hát, soạn nhạc.

Ông nói: “Người quân tử yêu thích âm nhạc chính là vì ở trong âm nhạc mà bình tĩnh tâm tính, hồi tưởng lại chuyện lúc xưa, tự hướng lại bản thân mà kiểm điểm chính mình, xóa bỏ đi tính khí kiêu ngạo.”

Một người hiểu rõ bản chất của sinh mệnh mới có thể tĩnh tâm như nước.

Kết quả hình ảnh cho tâm tĩnh

Thành công khiến con người vui sướng tựa như sự mãnh liệt của hải triều. Nhưng hải triều lên rồi cũng tự nhiên xuống, tâm người nếu vui buồn theo hải triều thì sẽ mệt mỏi vô cùng. Cho nên, tâm tĩnh như nước mới là cảnh giới tinh thần cao nhất trong cuộc đời.

Vì sao người ta càng đến tuổi trung niên lại càng thấy thanh tĩnh, thản nhiên xem nhẹ mọi thứ trong cuộc sống? Đó là bởi vì trải qua những năm tháng cuộc đời, người ta bắt đầu hiểu ra rằng đặt nặng được mất, xem nặng danh lợi chỉ khiến tâm linh mệt mỏi. Thản nhiên, xem nhẹ là một loại phẩm cách, một loại hạnh phúc, một loại khoan dung độ lượng và là cảnh giới tinh thần cao thượng.

Tâm bình khí hòa, tâm tính ổn định mới có thể không vì được tài vật mà vui, không vì cái mất của bản thân mà buồn, vô cớ bị nhục mạ mà không phẫn nộ, đứng trước gian nguy mà không kinh sợ. Khi đối mặt với những lên xuống, những mừng vui và bi thương của cuộc đời mới có thể thản nhiên ứng đối.
Một người bình thường:

Khi bị suy sụp sẽ cảm thấy thất vọng.
Khi bị thương tổn sẽ cảm thấy thống khổ.
Khi bị phỉ báng sẽ cảm thấy ủy khuất.
Khi bị hấp dẫn bởi cám dỗ sẽ cảm thấy lưỡng lự.
Khi bị phản bội sẽ cảm thấy căm phẫn.
Khi đứng trước khảo nghiệm sinh tử sẽ cảm thấy sợ hãi vô cùng.

Hình ảnh có liên quan

Kỳ thực, đây đều là biểu hiện của định lực không cao và cũng là kết quả của việc tu dưỡng chưa đủ. Người thực sự hiểu được ý nghĩa sinh mệnh, ý nghĩa nhân sinh sẽ không vì những “vật ngoại thân”, những việc nơi cuộc sống đời thường làm khó khăn, phiền não.

Họ gặp chuyện không hoảng hốt, lâm nguy không sợ hãi, lấy mỉm cười để đối đãi với lời phỉ báng, lấy từ bi đối đãi với phản bội, gặp biến cố có thể thong dong bình tĩnh, tâm tĩnh như nước.

Lão Tử giảng “Thượng thiện nhược thủy” (thiện cao nhất là giống như nước). Khổng Tử cũng giảng: “Tri giả nhạc thủy, nhân giả nhạc sơn” (người trí tuệ thích nước, người nhân từ thích núi), ý là người trí tuệ có tính cách linh hoạt giống như nước. Người nhân đức thì tĩnh lặng, nguy nga, không dục vọng giống như núi. Cho nên, người trí tuệ sống vui vẻ, người nhân đức sống được lâu dài.

Một người có thể tu dưỡng đến mức “tâm tĩnh như nước” thì tâm linh đã đạt tới cảnh giới thuần tịnh, nhân phẩm cũng trở nên thần thánh và cao thượng, tâm trí đạt đến trong sạch. Khi một người có tâm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng, từ trong tâm người ấy sẽ tỏa ra một luồng từ bi phủ trùm lên tất cả các chúng sinh trong vũ trụ, trong tâm người ấy sẽ nở ra những đóa hoa sen tinh khiết và rực rỡ.

Phú quý thực sự có được từ tấm lòng thiện lương

Nếu như ở phương Tây, hoa thủy tiên gắn liền với tên tuổi của chàng Narcissus trong Thần thoại Hy Lạp, thì câu chuyện thủy tiên trong văn hóa Đông phương lại mang một ý nghĩa khác.

Tương truyền, xưa có một phú ông sinh được hai người con trai. Vị phú ông chăm chỉ ruộng vườn, gia cảnh lại khá giả, nên họ sống rất an nhàn vui vẻ. Nhưng chẳng bao lâu sau khi phú ông qua đời, hai người con trai bèn chia tài sản ở riêng.

Người con lớn cậy mình là trưởng, cho rằng em trai ngốc nghếch khờ khạo, bèn chiếm hết ruộng vườn tiền bạc về mình, chỉ cho em một cái đập nước hoang. Người em không hiểu duyên cớ nhưng cũng chiều lòng anh, không dám đưa ra ý kiến phản đối nào.

Nhưng cái đập nước hoang này không cày cấy được, cũng không trồng hoa màu được, phải làm sao mới kiếm kế sinh nhai? Chẳng còn cách nào, người em đành phải lay lắt sống qua ngày, chỉ mong có được chút cơm gạo thô và rễ rau bớt đắng lòng.

Cứ như thế, đồ đạc của cải trong nhà người em đã cầm cố hết, chẳng còn cách gì sống tiếp nữa. Đến khi bị đói mấy ngày liền, đói đến mức không thể chịu thêm được nữa, người em bèn đến nhà anh trai mượn vài đấu gạo.

Người anh có tài sản, sống trong trang viên lớn, mặc lụa là gấm vóc, ăn sơn hào hải vị, nhưng lại không hề có chút tình huynh đệ. Anh ta không những không cho mượn, trái lại còn cằn nhằn năm lần bảy lượt đẩy em ra khỏi nhà. Người em hết cách, đành ngồi bên lề đường khóc nức nở, khóc đến khi nước mắt tuôn như suối, ướt hết hai tà áo.

Tiếng khóc của anh kinh động đến Ngọc Hoàng Đại Đế trên Thiên đình, Ngài vội hỏi các vị Thần tiên: “Nơi nào dưới hạ giới có tiếng khóc bi ai của kẻ nam nhi, rốt cuộc khóc vì điều gì, mau đi tra xét về báo ta!”.

Thần Thổ Địa tiếp Thánh chỉ, liền cưỡi mây lên Thiên đình diện kiến Ngọc Hoàng.

Nghe câu chuyện về chàng trai nghèo hiền lành chất phác, Ngọc Hoàng gật đầu mỉm cười khen ngợi rằng: “Thật đúng là người thành thật trung hậu!”.

Rồi Ngọc Hoàng nói với Thần Thổ Địa: “Đây là thứ hoa chỉ có ở nơi tiên cảnh, thường sinh trưởng trong nước, nên ta gọi đó là thủy tiên. Khanh hãy mang hoa này về và trồng trong đập nước của anh ta, nó sẽ mang lại phú quý tài lộc cho chàng trai khốn khó ấy”.

Như nhớ ra điều gì đó, Ngọc Hoàng lại căn dặn: “Ta có một lời chú, giao cho khanh đem về đưa cho anh ta trồng. Chỉ có thủy tiên ở đập nước của anh ta mới ra hoa, còn hễ đem đi trồng nơi khác, thì sẽ chỉ ra hoa trong một năm đó. Sang năm khác cho dù người ta chăm sóc thế nào đi nữa cũng không thể ra hoa”.

Thần Thổ Địa lĩnh chỉ của Ngọc Hoàng, nhận hoa thủy tiên, cưỡi mây về trần gian. Thần biến thành ông già chống gậy, áo quần lam lũ đi qua chỗ người em, hỏi anh ta sự tình, người em kể lại đầu đuôi cho cụ già nghe.

Nghe xong, Thần Thổ Địa động lòng thương xót, bèn an ủi người em rằng: “Trời không tuyệt đường người trung hậu. Đây là củ hoa thủy tiên, con hãy đem về trồng ở đập nước, ngày sau hoa nở sẽ giúp con thoát khỏi cảnh long đong”. Người em chớp mắt đã không thấy Thần Thổ Địa đâu nữa, bèn hướng lên trời và xuống đất bái lạy, tỏ lòng cảm tạ.

Sau đó, người em đem thủy tiên trồng ở đập nước, rất nhanh chóng tốt tươi. Trong khoảnh khắc hoa đã lan đầy cái đập nước. Năm mới đến, thủy tiên nở đầy hoa ngan ngát hương thơm, ai thấy cũng ưng ý lắm, ai nấy đều đến mua giống, cuộc sống của người em do đó mà dư giả thoải mái lên rất nhiều.

Những người mua giống, vì cây chỉ ra hoa được một năm, nên vẫn phải hàng năm mua giống hoa của người em. Nhờ đó mà người em có được kế sinh nhai, cơm no áo ấm, dần dần trở nên giàu có.

Còn người anh, sau vài năm tận hưởng hết tài lộc thì bỗng nhiên nghèo khó, không thể tự xoay sở cuộc sống. Người em tốt bụng, nghĩ tới tình anh em như chân với tay, đem giống hoa cho người anh. Nhưng người anh trồng thì không sinh trưởng, còn người em thì giàu có lên từng ngày.

Do đó mọi người coi hoa thủy tiên là loài hoa ‘phú quý đến từ thiện lương’. Đặc biệt dịp Tết đến xuân về người ta lại chơi hoa, thưởng hoa thủy tiên, chờ mong hoa nở trong dịp giao thừa để đắc nhiều tài lộc, cả năm cát tường.

Nam Phương biên dịch

Rốt cuộc tranh giành với nhau là vì điều gì? Đọc xong ta chỉ muốn làm người “Thiện”

Kiếp người ngắn ngủi mấy chục năm, thoáng chốc đã chỉ là cát bụi. Con người đối với nhau lại thường xuyên ganh đua, đấu đá, trong “tình, danh, lợi” mà ngày đêm hao tâm tổn chí, cuối cùng mang theo được những gì?

Người xưa thường nói: Có lương thực ngàn gánh cũng chỉ ăn một ngày 3 bữa, có căn nhà lớn 10 tầng cũng chỉ ngủ ở một gian, báu vật trăm xe ngựa trong lòng vẫn có buồn phiền, quan to lộc hậu cũng là đi làm hàng ngày, vinh hoa phú quý cũng chỉ là thoảng qua như mây khói! Vậy, sống trên đời vì sao cứ phải tranh giành?

Con người “tranh giành” rốt cuộc là vì điều gì?

Kết quả hình ảnh cho tranh giành nhau

Trong thế giới ồn ào này, người ta lừa gạt, oán trách nhau, đố kỵ nhau đều là kết quả của sự tranh giành. Công khai tranh giành, âm thầm tranh giành, tranh giành lợi ích lớn, tranh giành lợi ích nhỏ, hôm qua tranh giành, hôm nay tranh giành. Rốt cuộc, suy cho cùng, “tranh giành” cũng chỉ để thỏa tâm ích kỷ mà thôi.

Khi tấm lòng rộng mở một chút sẽ không còn chỗ cho tranh giành tồn tại. Xem nhẹ “được và mất” một chút, tranh giành sẽ tan biến. Mục tiêu giảm bớt đi một chút, tranh giành sẽ không trỗi dậy. Xem nhẹ tâm danh lợi đi một chút, tranh giành sẽ không còn.

Trong cuộc sống, có thể có vô số lý do để không tranh giành, nhưng chính vì dục vọng đã khiến cho mỗi người trở thành một chú “sư tử” đói nằm trong bụi cỏ, kìm nén không được.

Một khi tranh giành được “quyền và tiền” trong tay thì hạnh phúc sẽ mất đi. Tranh giành được “thanh danh” thì niềm vui cũng sẽ không tồn tại. Những thứ không thuộc về bản thân mà tranh giành được sẽ khiến tâm bất an.
Nói cách khác, những thứ mà con người vắt óc để nghĩ cách tranh giành được, không phải là “hạnh phúc, niềm vui và an tâm”, mà chỉ là “phiền não, thống khổ, thù hận và mệt mỏi” về thể xác và tinh thần.

Không tranh giành là cảnh giới cao của nhân sinh!

Kết quả hình ảnh cho tranh giành nhau

Không tranh giành chẳng lẽ là điều không tốt? Cho dù chỉ giảm tranh giành xuống một chút, coi nhẹ những thứ mà mình cho là quan trọng đi một chút, mọi người sẽ phát hiện rằng nhân tâm của mình thoáng chốc đã trở nên rộng rãi, thế giới thoáng chốc trở nên to lớn.

Cũng bởi vì không quá tranh giành, khuôn mặt người ta sẽ tươi cười nhiều hơn, nắm tay nhau nhiều hơn, nhường nhịn nhau nhiều hơn, chân thành nhiều hơn, nhiệt tình nhiều hơn, bạn bè sẽ nhiều hơn, tình cảm nồng đậm hơn, tâm nguyện sâu sắc hơn và tình yêu thương sẽ lớn hơn, thật hơn.

Để giảm bớt “tranh giành”, hãy quan niệm:

Người nhiều tiền hay ít tiền, đủ ăn là được rồi!

Người xấu hay đẹp, vừa mắt là được rồi!

Người già hay người trẻ, khỏe mạnh là được rồi!

Gia đình giàu có hay nghèo túng, hòa thuận là được rồi!

Chồng về sớm hay về muộn, có về là được rồi!

Người vợ phàn nàn nhiều hay ít, lo việc nhà là được rồi!

Con cái dù làm tiến sĩ hay bán hàng ngoài chợ cũng được, an tâm là được rồi!

Nhà to hay nhà nhỏ có thể ở được là được rồi!

Trang phục có thương hiệu hay không, có thể mặc được là được rồi!

Ông chủ không tốt, có thể chịu được là được rồi!

Hết thảy phiền não, có thể giải được là được rồi!

Cả đời người, bình an là được rồi!

Hình ảnh có liên quan

Không phải có tiền nhiều mới là tốt, tâm tính lương thiện giúp đỡ người khác thì số mệnh có thể thay đổi được tốt.

Rất nhiều chuyện nghĩ thoáng ra sẽ tốt, mọi người đều tốt, vạn sự đều tốt! Người tốt, mình tốt, thế giới đều tốt. Nói ngắn gọn lại, biết đủ là tốt nhất!

Không tranh giành là cảnh giới cao của nhân sinh!

25 lời vàng ý ngọc thay đổi vận mệnh của bạn

Trong cuộc sống, mười phần thì có đến bảy, tám phần không như ý. Thế nhưng, “cảnh tuỳ tâm chuyển”, nếu như xã hội luôn thay đổi thì lòng người cũng không ngừng đổi thay. Bởi vậy, khi mỗi chúng ta có thể tìm cho mình một lối đi riêng, một kim chỉ nam tiến bước thì sợ gì không có ánh sáng cuối con đường?

Vậy đâu là kim chỉ nam đưa ta tới con đường của riêng mình? Đó chính là quan niệm, là cách nhìn nhận, là thái độ sống của mỗi người. Dưới đây là 25 cách nhìn về cuộc sống, rất có thể sẽ cho bạn một điểm tựa tâm hồn.

  1. Ai cũng có ngày phải về hưu, nhưng không phải ai cũng có được sự đảm bảo cho thời về hưu của mình.
  2. Một sự việc mà tất cả mọi người đều cho đó là cơ hội, thì kỳ thực, nó đã không còn là cơ hội nữa.
  3. Đừng mãi ôm giữ quá khứ mà không buông, bởi rất có thể bạn sẽ mất cơ hội bước sang một ngã rẽ mới để vượt lên chính mình.
  4. Cá sống thì bơi nước ngược dòng, cá chết thì thuận dòng mà trôi.
  5. Sinh mệnh không quan trọng là sống dài hay ngắn, quan trọng là ngộ sớm hay muộn mà thôi.
  6. Nhân sinh thành bại, tất cả đều chỉ khác nhau ở một niệm. Người nghĩ thông thì tương lai rộng mở, kẻ không thông thì ngõ cụt tối tăm.
  7. Tuổi trẻ là vốn liếng, nhưng nỗ lực lại là giá trị.
  8. Người trí huệ làm nên cơ hội, người mạnh thì nắm bắt cơ hội, kẻ yếu thì đợi cơ hội.
  9. Bầu trời đẹp nhất là bầu trời sao, nhân gian đẹp nhất là tình người chân thật.
  10. Đời người thì điều gì cũng có thể buông bỏ, nhưng không thể buông bỏ hy vọng và niềm tin.
  11. Thắng người vạn lần không bằng thắng mình một lần.
  12. Tự tin chính là nguồn sức mạnh vô tận.
  13. Người khác xem thường mình đó là bất hạnh, tự bản thân không xem trọng mình lại càng bất hạnh hơn.
  14. Trắng tay cũng là một loại giàu có, bởi nhờ đó mà người nghèo có thêm động lực tiến lên.
  15. Con người thường hay lấy điều trong sách vở để phán đoán những điều bản thân mình không biết, lấy cái sai để nhận định cái đúng.
  16. Thà để người khác cười một lúc chứ đừng để người cười mình một đời.
  17. Trẻ không nỗ lực, già ôm hận cũng chỉ là vô nghĩa.
  18. Có thể chịu được cái khổ mà người khác không chịu được, nhẫn cái nhẫn mà người khác không nhẫn được, làm việc người khác không làm được, bạn sẽ nhận được tất cả những gì mà người khác muốn cũng không được.
  19. Chúng ta có thể mất đi tuổi thơ, chứ đừng để mất đi trái tim mộng mơ.
  20. Người thông minh nhất là người lấy cái sai của người khác làm kinh nghiệm cho mình, người dại nhất là người lấy cái sai của mình để làm kinh nghiệm.
  21. Cho tiền bạc là hạ sách, cho năng lực là trung sách, cho quan niệm là thượng sách.
  22. Con người thường là buông bỏ thì hữu hạn mà tham lam là vô hạn.
  23. So đo với người khác cái lợi trước mắt là mất đi cái lợi tương lai.
  24. Cho con cái tiền tài không bằng cho con cái quan niệm.
  25. Nhìn sai việc thì khổ nửa đời, nhưng nhìn sai người thì một đời phải khổ.

Điều quý giá nhất của con người không phải là có bao nhiều tiền tài mà là có được một trái tim thuần tịnh. Lấy thiện đãi người chính là kim chỉ nam đến bến bờ an lạc.

Theo NTDTV
Minh Vũ biên dịch

Con người mắc phải 1 trong 7 sai lầm đáng trách này, sẽ làm tiêu tán thiện nghiệp và gieo mầm ác báo

Con người ta đôi khi chỉ có một phút để mắc sai lầm.
Nhưng lại phải mất cả đời để sửa chữa nó.

Những sai lầm này nếu mắc phải sẽ làm mất hết công đức cuộc đời… gánh hậu quả rất nặng.

1. Phát tâm sân hận

Kết quả hình ảnh cho hận thù

Theo Phật giáo Đại Thừa, lúc phiền não nghiêm trọng nhất là lúc sinh tâm sân hận. Tâm sân hận nổi lên thì hủy hoại cả trăm kiếp tích lũy thiện nghiệp. Tích lũy công đức từ những việc nhỏ, trải qua lâu dài mà chỉ vì một phút nóng nảy, thiếu kiên nhẫn là hủy diệt hết. Vừa giận lên là trăm ngàn nghiệp chướng kéo đến, thiêu đốt công đức.

2. Tự xưng là công đức

Cố ý khoe khoang với người khác về công đức của mình, khoe khoang việc tu hành của mình, tuyên truyền về điểm tốt của mình thì thiện nghiệp tiêu tán. Thiện từ tâm, chân tâm thì có thiện. Nếu hành thiện để khoe, để oai thì thiện ấy là gian dối, biến thành ác mất rồi.

3. Hối hận vì làm thiện

Làm thiện mà hối hận, ví như bố thí hay tiến tu công đức nhưng rồi lại tiếc tiền, nghĩ là lãng phí thì lại mất hết nghiệp. Thiện nghiệp chỉ được tích lũy khi bản thân tự nguyện làm, cảm thấy thoải mái khi làm, hiểu được mục đích ý nghĩa của việc mình làm mà thôi.

4. Hướng đi sai lầm

Kết quả hình ảnh cho hướng đi sai lầm

Nhiều người cho rằng, mình hành thiện để mong được hồi báo, đó là con đường sai lầm. Mong dựa vào thiện căn để trở nên mạnh mẽ, áp chế người khác, là sai trái. Lấy tham, sân, si là mục tiêu thì hướng đi không thể đúng đắn được. Bất cứ khi nào bản thân làm thiện vì cái “tôi” chứ không phải cái “tâm” đều sẽ phá hủy thiện nghiệp. Cuộc đời có nhân quả, dẫu trong ý nghĩ cũng có nhân quả, nên làm gì, nghĩ gì để sẽ nhận được điều tương ứng.

5. Tức giận, oán giận, cáu kỉnh

Đại sư Ấn Quang khuyên bảo: Người phụ nữ không hay tức giận thì con cháu sống thọ hơn. Phụ nữ thường xuyên tức giận cáu kỉnh, sinh con sẽ khó nuôi.

Phát giận là điều cứu không được. Tức giận chính là “lửa thiêu rừng công đức.” Chỉ một cơn lửa giận có thể thiêu cháy hết cả phúc đức. Người xưa thường khuyên rằng: Oán giận một lần đối với một người bình thường sẽ làm tiêu tan phúc đức tích lũy trong 100 kiếp. Oán giận một lần đối với cha mẹ, người lớn tuổi, người đại đức, sẽ làm tiêu tan phúc đức tích lũy trong 1000 kiếp. Oán giận cha mẹ hậu quả rõ ràng nhất là “phúc mỏng mệnh nông”.

6. Oán trời trách người, bàn lộng thị phi, ghen ghét người khác

Kết quả hình ảnh cho hướng đi sai lầm

Những điều này làm tổn hại đức khí và hòa khí của trời đất, tài vận sẽ bị hủy diệt. Nếu như không có của cải của tổ tiên che chở thì nhất định sẽ bần cùng, làm việc không thuận. Oán trời trách người một lần sẽ làm tiêu tan ba thiện. Đại sư Ấn Quang nói: “Người gặp nghịch cảnh mà không oán trời trách người thì nhất định sẽ có hậu phúc và con cháu thịnh vượng.”

Ghen ghét châm chọc, nói xấu người khác cái gì thì tương lai cũng sẽ phải chịu như thế.

7. Xung đột với cha mẹ, người bề trên

Chống đối, mâu thuẫn với cha mẹ là việc đứng đầu trong những việc làm “tổn phúc bại lộc.” Vô luận là cầu cái gì cũng đều không đạt được, ngàn vạn lần cầu cũng uổng công bởi vì tích phúc không có mà tổn phúc lại nhanh. Sự việc, nhân duyên, làm việc đều không thuận…Nếu như công việc không thuận lợi, cảm tình thống khổ lập tức hiếu thuận với cha mẹ, cha mẹ vui mừng thì hết thảy thiên nhân, quỷ thần đều sẽ đến bảo hộ. Người không chống đối, không có mâu thuẫn với cha mẹ thì công việc sẽ thuận lợi, có nhân duyên tốt đẹp. Nếu như từ nhỏ đã không có mâu thuẫn gì với cha mẹ thì cho dù xuất thân trong gia đình nghèo khó sau này lớn nên cũng có thể trờ thành người có sự nghiệp.

Người dùng tiền tài nuôi dưỡng cha mẹ, tương lai tất sẽ giàu có, khá giả. Hiếu thuận nhưng không dùng vật phẩm tiền tài nuôi dưỡng cha mẹ thì cho dù làm đại quan cũng sẽ thiếu hụt tài phú.

Nói xấu xuyên tạc bậc thánh hiền, đại đức, một câu làm tổn hại 100 thiện, làm hỏng hết huyết mạch phúc báo của gia đình.

Đức Phật chỉ ra 15 quả báo khôn lường của tội tà dâm, ngoại tình, ai ai cũng phải biết

Có câu chuyện cổ như sau có liên quan đến quả báo:

Bùi Chương là người sống tại Hà Đông của tỉnh Sơn Tây. Cha anh có người bạn thân rất được kính trọng là một vị sư Phật giáo tên là Tân Giao. Ông ta đoán vận mạng rất giỏi khi xem tướng. Một lần no,̣ ông có xem vận mạng cho Bùi Chương. Theo lời của nhà sư Tân Giao là Bùi Chương có trán tròn và đầy đặn thì sẽ được kết quả tốt về sự nghiệp.

Bùi Chương đã yên bề gia thất với người vợ hiền thảo của mình tên là Lý Thu Thảo. Năm sau Bùi Chương đi nhiệm chức ở Thái Nguyên và để vợ ở nhà. Vài năm sau đó, nhà sư Tân Giao rất ngạc nhiên khi gặp lại Bùi Chương lần nữa. Nhà sư kêu lên, “Mấy năm trước đây, khi nhìn anh tôi có nói là anh sẽ đạt được danh vọng và giàu sang. Không biết tại sao vận mạng của anh đã bị trở nên xấu tệ như vậy?

Anh đã có vầng trán tròn đầy nhưng mà bây giờ thì trán đã bị lõm xuống! Cộng thêm tôi thấy vết đen trong hai lòng bàn tay của anh. Những dấu hiệu đó hiện rõ sự nguy hiểm của mạng sống của anh. Anh hãy coi chừng. Sự thay đổi trầm trọng của gương mặt anh chỉ có thể nói lên là anh đã làm việc gì trái với đạo lý.”

Sau khi nghe lời cảnh cáo, Bùi Chương bắt đầu hồi tưởng về hành vi của mình trong những năm qua ở Thái Nguyên. Anh thú nhận là đã có ngoại tình ở Thái Nguyên và khăng khăng là mình không có làm gì khác trái với lương tâm. Nhà sư thở dài và nói với anh, “Đáng lẽ anh có được tương lai tốt đẹp, nhưng anh không có gìn giữ nó. Vì sự ngoại tình đã hủy hoại vận tốt của anh rồi. Thật là tội nghiệp!”

Theo quan niệm nhà Phật, bất cứ việc gì trái đạo lý luân thường đều phải chịu báo ứng. Ngoại tình là một trong những hành vi trái với luân thường đạo lý, việc có quan hệ vợ chồng ngoài hôn nhân thì đó chính là mắc tội tà dâm.

Hành vi này trời đất không dung, quỷ thần phẫn nộ. Ngay khi một ý niệm dâm dục khởi phát, thậm chí trước khi hành vi nào đó xảy ra, đã là phạm tội lỗi lớn (tạo nghiệp to lớn). Chính vì vậy mà những người phạm tội ngoại tình sẽ phải chịu báo ứng nặng nề.

Dù không phải là giết người, cướp của nhưng việc ngoại tình đi trái lại thuần phong mỹ tục, đạo đức làm người. Không chung thủy với người bạn đời, đồng nghĩa với việc bạn đã phản bội lại nghĩa vợ chồng. Luôn phải sống giả dối để che đậy hành vi sai trái này. Vô tình tội chồng thêm tội, nghiệp chồng thêm nghiệp chính điều này làm cho số mệnh của bạn gặp nhiều tai ương.

Dưới đây là 15 quả báo mà người phạm tội tà dâm, ngoại tình phải gánh chịu:

1. Là người có nhiều người oan trái.

2. Là người có nhiều người thù ghét.

3. Là người nghèo khổ, thiếu thốn.

4. Là người ngủ hay thức đều không được an lạc.

5. Là người không tránh khỏi 4 cõi ác giới (địa ngục, atula, ngạ quỷ, súc sinh).

6. Là người ái nam, ái nữ (không phải đàn ông, cũng không phải đàn bà).

7. Là người sinh vào dòng họ thấp hèn, hạng người thấp hèn.

8. Là người có thân hình tật nguyền, xấu xí.

9. Là người có sắc diện mặt mày sầu não, khổ tâm.

10. Là người bị mọi người coi thường khinh bỉ, không tin tưởng.

11. Là người có nhiều chứng bệnh đáng ghê sợ.

12. Là người gặp nhiều tai hại, oan trái với mọi người.

13. Là người sống nơi nào cũng không được an lạc.

14. Là người không biết đủ, sống khổ cực.

15. Là người sống xa người thân yêu, hay bị ruồng bỏ.

Trong quá khứ, một số người có công năng có thể nhìn thấy rằng quả báo với tội tà dâm là nghiêm trọng nhất. Lấy ví dụ, thông dâm với vợ người khác, hay làm ô uế con gái nhà người ta sẽ bị đày đọa dưới địa ngục trong 500 năm.

Sau đó, anh ta có thể phải mang thân trâu ngựa trong 500 năm nữa, trước khi được chuyển sinh thành người. Thậm chí khi thành người, anh ta có thể phải làm nghề kỹ nữ.

Quyến rũ người có địa vị cao hay trẻ nhỏ, làm bại hoại cương thường, sẽ khiến người đó chịu khổ dưới địa ngục trong 1.500 năm. Đến khi lại được mang thân người, người đó có thể bị chết trong bụng mẹ hay chết non, tức là có một đời sống cực ngắn. Tất nhiên, những quả báo này không phải là toàn bộ, mà có thể khác nhau tùy theo trường hợp. Tuy nhiên, điều này cho thấy mức độ nghiêm trọng của tội tà dâm.

Ngược lại, những người đoan chính, sống chân thành, tử tế chắc chắn sẽ gặp nhiều may mắn. Sự hưởng lạc và phóng túng nơi nhân gian chỉ là rất ngắn ngủi, vì thế chúng ta không nên làm ngơ với những gì sẽ chờ đợi chúng ta sau khi chết. Một người khôn ngoan nên hiểu rõ điều này.

Giàu sang, lắm tiền nhiều của cũng không phải là người sẽ có phúc báo nguyên nhân là do thứ này

Đời người, truy cầu tiền bạc cũng như tìm đường trong đêm tối, ai cũng muốn tới đích nhưng loay hoay chẳng biết cách nào. Bởi giàu sang, phú quý là tại Trời, là Trời ban, cưỡng cầu vô ích. Mà tiền tài ấy không phải lúc nào cũng tốt đẹp. Vì sao ư?
Phú quý tại mệnh

Kết quả hình ảnh cho phúc báo

Từ Nhạc Ngô (1886-1949) là một nhà tướng số nổi tiếng Trung Quốc, am hiểu dịch lý, từng viết rất nhiều sách. Tương truyền, ông từng tự tính được số cho chính mình: “Thọ mệnh ta tới năm Bính Tuất 61 tuổi, Đinh Hợi 62 tuổi là mất. Nếu như qua khỏi thì sẽ kéo dài tới năm 63 tuổi, tuyệt đối không thể sống đến tuổi 64”.

Quả nhiên sau đó Từ Nhạc Ngô bị bệnh tim, mất năm 63 tuổi, ứng hợp với lời tiên đoán trước đó. Trong “Luận Phú Mệnh”, Từ Nhạc Ngô từng nói: “Phú quý là điều mà người thường ai cũng mong muốn. Nhưng phú quý cả đời thì trăm người khó có được một. Có người cả đời nghèo khó, có người nghèo trước giàu sau, có người thì giàu trước nghèo sau. Trên đời thử hỏi mấy ai trước sau như một, cả đời giàu có?”.

Bởi vậy mới nói giàu sang có số, dù dùng trăm phương nghìn kế cưỡng cầu cũng không được, ngược lại có khi còn rước họa vào thân. Từ Nhạc Ngô cũng nói: “Đối với những chuyện dựa vào may rủi như bốc thăm trúng thưởng, cá cược hay chơi vé số, tôi trước nay chưa một lần thử bởi tôi biết số mệnh của mình không được giàu sang“.

Những lời này của Từ Nhạc Ngô được viết từ năm 1939, cách nay đã gần 80 năm nhưng vẫn còn đầy tính thời sự. Những tham quan bòn rút quốc khố, túi tiền của nhân dân, những thương nhân buôn gian bán lận, những kẻ lừa lọc, lợi dụng niềm tin người khác mà vét cho đầy túi tham… hầu như chẳng ai có được kết cục tốt đẹp. Trăm năm qua đi rồi, tiền bạc chỉ còn là giấy lộn mà thôi, có đúng vậy không?

Tài mệnh không cân xứng, có tiền bạc mà hao tổn phúc

Kết quả hình ảnh cho phúc báo

Người xưa cho rằng, nếu sự giàu có của một người không tương xứng với số mệnh của họ thì cái giàu đó chẳng thể bền vững. Trong các sách tướng số xưa cũng hay giảng: “Tiền nhiều mệnh mỏng thì thân tự suy, trong cuộc sống làm gì cũng không thành” hay như: “Mệnh mỏng tiền nhiều lực bất thắng, thăng quan hoá quỷ phản hại mình”…

Nếu vận mệnh của một người đã được định sẵn là không có số giàu sang nhưng họ vẫn thông qua các mối quan hệ, thủ đoạn, thậm chí là mưu mô cưỡng đoạt mà có thì sinh mệnh của họ hấp thụ không nổi, sớm muộn cũng phải mất đi. Nói một cách hình ảnh, nó tương tự với việc ăn no quá hóa bội thực, dạ dày chỉ chứa được 2 bát mà cứ ăn cố 3 bát cuối cùng vẫn là phải rửa ruột, tống khứ ra ngoài. Mà tống khứ không kịp thì có thể còn phải bồi thường bằng chính sinh mạng của mình nữa.

Những tham quan nổi tiếng nhất lịch sử, giàu nứt đố đổ vách xưa nay đều chịu chung số phận nghiệt ngã. Lúc còn sống thì ngựa xe nghênh ngang, ra vào khệnh khạng nhưng khi phải đứng trước công lý và sự thật tất cả đều thật đáng thương. Hòa Thân là một tham quan nổi tiếng cổ kim. Ở vào thời điểm cực thịnh của mình, ông ta đã tích lũy được một gia sản khổng lồ, bao gồm: 3.000 phòng (phòng trọ, dinh thự), 8.000 mẫu đất (tương đương 32km2), 72 ngân hàng, 75 hiệu cầm đồ, 60.000 lạng vàng bọc đồng, 100 thỏi vàng lớn nguyên chất (1 thỏi = 1000 lạng vàng), 56.600 thỏi bạc cỡ vừa, 9 triệu thỏi bạc nhỏ, 58.000 cân tiền ngoại, 1,5 triệu đồng tiền xu…

Thế nhưng khi Hoàng đế Gia Khánh lên ngôi, vận mệnh của Hòa Thân mau chóng suy tàn. Ông bị khép tội tham ô, gia sản bị tịch biên, được ban cho dải lụa trắng để tự vẫn. Dải lụa trắng dài 3 mét ấy chính là tài sản duy nhất Hòa Thân để lại bên mình trong phút từ giã cõi đời, bao nhiêu bạc vàng châu báu đều biến thành hư ảo cả.

Cái kết bi thảm của Hòa Thân và rất nhiều kẻ tham lợi quên nghĩa đều là bởi tài và mệnh không cân xứng mà tạo thành. Đức mỏng mà lại muốn phát tài lớn thì tất là hành ác hại người, sớm muộn cũng gặp quả báo vậy.

Tài lộc vượt khỏi định số thì tổn thọ

Kết quả hình ảnh cho phúc báo

Một người nếu hưởng phúc phận vượt qua khỏi định số của mình thì cũng phải chịu kết cục không tốt đẹp, tổn phúc báo, mất dần thọ mệnh. Vào những năm Tống Huy Tông niên hiệu Đại Quan (1107-1110) tại Túc Châu, một người họ Tiền có em sống ở phủ Thái học trên kinh thành. Đương khi đó vào mùa xuân, trong lúc thư nhàn đợi ứng thí, hai anh em liền đến Ngọc Tân viên dạo chơi.

Khi đó, họ bất ngờ gặp ba đạo sĩ đến làm quen cùng đàm đạo. Ba người đạo sĩ trán cao mày rộng, giọng nói du dương khiến người nghe không khỏi say lòng. Sau một hồi nói chuyện, ba đạo sĩ xin phép cáo từ, lúc rời đi nói: “Chúng tôi có một ít rượu quý muốn mời hai vị thưởng thức nhưng nay trời đã xế chiều không còn sớm nữa. Trưa ngày mai mời hai vị đến đây chúng ta cùng nhau vừa đàm đạo vừa thưởng rượu ngon. Nếu đến muộn thì sẽ không gặp được chúng tôi”. Hai anh em họ Tiền thấy vậy bèn đồng ý. Lúc này lại có một đạo sĩ cười nói: “Nếu như hai vị đến muộn thì có thể đào đất tìm tôi”. Hai anh em họ Tiền cho rằng đó là lời nói đùa nên cười lớn cáo từ.

Sang ngày hôm sau, vì có vài việc ngoài ý muốn nên mãi tối muộn hai anh em mới tới hoa viên. Đến chỗ hẹn chỉ thấy thức ăn thừa bày lại ở đó, còn các đạo sĩ không thấy đâu cả. Trong lòng cảm thấy thất vọng, người em liền nói: “Có lẽ nào họ là tiên nhân?”, bèn đào đất lên thử xem sao. Sau khi đào được hơn một gang thì thấy một cái bình bằng đá, mở ra lại có bức tranh vẽ ba đạo sĩ giống hệt những người đã gặp hôm qua. Ngoài ra còn có một cuốn sách dạy thuật luyện kim, hướng dẫn cách luyện thủy ngân thành bạc trắng. Người em nói: “Sư huynh lấy sách còn đệ lấy bức tranh này về nhà thắp thương thờ”. Người anh vui vẻ đồng ý.

Sau khi có kết quả ứng thí, người em đỗ đạt ở lại làm quan còn người anh thì trở về Túc Châu. Khi về nhà, người anh thử luyện kim theo phương pháp trong sách dạy. Kết quả cho ra đều hoàn toàn chính xác, không đầy mấy năm thì anh ta mua được đất đai vạn mẫu, trở thành Tiền đại phú gia.

Một ngày nọ, Tiền đại phú gia đang ngồi nghỉ trong nhà thì người hầu vào bẩm có ba đạo sĩ muốn tìm. Sau khi gặp mặt, một đạo sĩ nói: “Sự việc xưa kia ở Ngọc Tân viên ông còn nhớ không? Ông có được tiền phường của chúng tôi, không lấy tiền giúp đỡ người nghèo, ngược lại còn tham lam vô độ, một mình độc hưởng. Một người mà có được của cải quá nhiều, vượt qua khỏi định số của mình thì trời sẽ phạt, cắt giảm tuổi thọ của người đó. Bây giờ ông hối hận sửa đổi vẫn có thể kéo dài được thọ mệnh 3 năm, bằng không, ông không nghe theo thì sớm muộn cũng chết bất đắc kỳ tử. Ta vì tiết lộ thiên cơ nên bị giáng làm người phàm, sau này sẽ đến làm chủ gia đình ông”.

Sau khi đạo sĩ rời đi, Tiền đại phú gia bàng hoàng tỉnh ngộ, lập tức đem sách đi đốt, phá bỏ lò luyện kim, đóng của hiệu cầm đồ không làm nữa. Sang ngày thứ hai, thấy có một tiểu đạo sĩ đến, vừa vào trong nhà chưa kịp ngồi thì nghe người hầu chạy ra bẩm báo phu nhân vừa sinh hạ thiếu gia. Tiền đại phú gia chạy vào nhà trong xem, khi việc xong xuôi Tiền đại phú gia quay lại tiếp khách thì không thấy tiểu đạo sĩ đâu. Hỏi người hầu thì không ai biết cả. Thì ra tiểu đạo sĩ nọ đã đầu thai làm đứa con mới sinh của ông. Đúng như lời nói trước đó, sang năm thứ 3 thì phú gia họ Tiền qua đời.

Quần áo chẳng phải càng rộng càng tốt, mặc lên phải vừa vặn vóc dáng mới là đẹp. Cũng như vậy, tiền tài không phải càng nhiều càng tốt, phải hợp với vận mệnh của mình mới là tốt. Nghĩa là đời này người ta có bao nhiêu tiền, giàu sang độ nào đều là đã có tự trong an bài của Trời.

Nhiều người cứ không chịu hiểu rõ, cho rằng tiền bạc có được là do không ngừng nỗ lực, phấn đấu. Thực ra cái “nỗ lực” cũng có thể mang về lợi lộc cho họ nhưng rất có thể đã làm tổn hại người khác, gây nghiệp báo. Như vậy, giàu sang ấy có ích gì, bạc tiền ấy có nghĩa chi đây?

Đức Phật dạy 3 cách bố thí để tạo phúc phận cho đời mình

Sống trên đời này, ai ai cũng mong cầu một cuộc sống thoải mái, no đủ và giàu có. Đặc biệt, vào mỗi dịp năm mới, ai cũng cầu mong gia đình thịnh vượng, tiền bạc dồi dào, cả năm mọi thứ thật thuận lợi. Tuy nhiên theo quan điểm của Phật giáo, tiền bạc bản thân cũng có ẩn chứa luật nhân quả.

Theo bạn quy luật đó là gì? Đó chính là tiền tài của bạn kiếp này có bao nhiêu đều là do “nhân” từ kiếp trước của bạn tạo thành. Kiếp trước bạn tích được nhiều phúc đức gọi là “nhân”, đến kiếp này tiền tài của bạn dồi dào đầy đủ, đó gọi là “quả”.

Nếu quả thực như vậy, có phải tiền bạc của chúng ta kiếp này là đã được an bài và không thể thay đổi được? Tôi cảm thấy kiếp này mình thật nghèo, không kiếm đủ tiền, vậy tôi phải làm thế nào?

Người xưa nói, vận mệnh của mình là tự bản thân mình thay đổi. Phật hay Bồ Tát đều rất từ bi với con người. Họ cũng không muốn nhìn thấy chúng sinh cả đời sống trong nghèo khổ. Vậy thì làm thế nào để đắc được tiền tài chiểu theo nguyên lý Phật pháp?

Bạn muốn được dưa trước tiên bạn cần trồng dưa, gieo nhân nào thì đắc được quả ấy. Theo quan điểm của Phật giáo “nhân” của tài lộc trong đời người ta là gì? Bố thí chính là nguồn gốc mang đến tài lộc cho bạn. Chỉ khi có thiện niệm bố thí cho người, bạn mới đắc được đại phú quý, đắc được phúc báo!

Đôi khi chúng ta thấy có một số người rất giàu có sống quanh mình. Bạn không cần phải ngưỡng mộ họ. Tiền bạc kiếp này của họ dồi dào như vậy là bởi kiếp trước họ đã gieo hạt giống bố thí rất nhiều cho người khác. Họ đã bố thí một cách vui vẻ nên mới đắc được như vậy.

Điều bạn cần làm lúc này là: Vứt bỏ những suy nghĩ tham lam, giận dữ, ngu ngốc của mình và đi cầu tiền tài theo đúng như quy luật của Phật pháp. Kiếp này bạn gieo nhân thiện lương, kiếp sau bạn sẽ được quả thiện. Đây cũng chính là đạo lý mà bạn nhất định nên ghi nhớ.

Đức Phật dạy có 3 loại bố thí chúng ta có thể thực hiện: Bố thí tài, bố thí Pháp, bố thí vô úy.

Bố thí tài: Chính là dùng tiền bạc, tài chính cứu giúp những người khó khăn, nghèo khổ.

Bố thí Pháp: Chính là khuyến thiện để chúng sinh học Phật pháp, giảng pháp cho mọi người, dùng thiện niệm để cứu độ, giúp chúng sinh tin Thần Phật.

Bố thí vô úy: Nói một cách đơn giản chính là ăn chay, giới cấm không sát sinh…

Nếu thực sự thực hiện được một cách chân chính ba loại bố thí này thì chính là bạn đang gieo trồng nhân thiện duyên vô cùng to lớn.

Khi hiểu được cần bố thí như thế nào đó chính là “tu phúc”. Cho dù trong đời này bạn không thấy được kết quả nhưng tương lai chắc chắn sẽ được phúc báo tốt lành. Tuy nhiên có một nguyên tắc rất quan trọng trong khi bố thí chính là bố thí trong phạm vi năng lực của bản thân mình.

Có một số người bản thân không có tiền liền đi mượn tiền để giúp đỡ người khác. Phật có dạy bạn công đức trong khả năng làm được của mình, không làm được thì không cần miễn cưỡng. Ngoài ra còn một điểm rất quan trọng khác là: Sự bố thí thật sự không phải ở số lượng nhiều hay ít mà là xuất phát từ tâm của bạn. Nếu tâm bạn chân thành vui vẻ khi bố thí cho người thì rất tự nhiên sẽ tích được phúc báo rất lớn.

Trong cuộc sống số phận cuộc đời mỗi người không ai là giống nhau, có kẻ giàu, có người nghèo khó, lại có những kẻ túng quẫn đến manh áo che thân cũng không lo nổi. Thế nhưng không vì thế mà việc bố thí bị ngăn trở. Bố thí không chỉ bằng vật chất là cho đi, mà bố thí còn có nghĩa là buông bỏ…

Ngay cả lúc tay không, ta vẫn có thể bố thí. Có khi chỉ là một nụ cười nho nhỏ, lời hỏi thăm sức khỏe hay một tiếng chào thân ái. Như vậy đều đã là bố thí, đều đã tạo một cơ sở phúc báo cho chính mình vậy.

Theo moneyaaa
Kiên Định biên dịch

Hãy thấu hiểu công thức “3 và 7” để có phúc báo trong tầm tay, bằng không cả đời sẽ mãi sống trong oán hận

Cuộc đời ngắn lắm, thời gian không đợi người, đến thế gian tay trắng, ra đi cũng là tay trắng, cứ mải miết thù hận, truy cầu hạnh phúc, chúng ta sẽ quên đi cách hưởng thụ cuộc sống…

Một chiếc điện thoại đắt tiền, 70% chức năng là không bao giờ xài qua

Một ngôi nhà xa hoa, 70% diện tích là không được tận dụng.

Một trường đại học, 70% kiến thức học được không bao giờ dùng.

Sống trên đời cũng vậy, trong 10 phần thì 3 phần thực sự mang lại niềm vui, 7 phần còn lại chính là phải cho qua đi, phải chấp nhận từ bỏ, phải quên đi mà sống. Áp dụng được công thức ‘3 và 7’ này chúng ta mới có thể sống trọng vẹn

Khi bạn thấy bất công

Hình ảnh có liên quan
Bạn có thường cảm thấy chán nản, vì cuộc đời sao nhiều người số sướng thế, số mình lại khổ thế này. Mỗi lúc đó, hãy tưởng tưởng đời người trong thế gian cũng giống như bong bóng xà phòng. Ban đầu rất đẹp, rất lung linh rồi cũng chóng tiêu tan.

Sinh ra từ hạt bụt, hóa kiếp cũng về với hạt bụt. So đo thiệt hơn chỉ làm bạn thêm mệt mỏi, cái gì đã không thuộc về mình thì cố mấy cũng cũng được. Chúng ta vốn rất nhỏ bé, chấp nhận sống theo tự nhiên thì hạnh phúc sẽ tự tìm đến.Nếu ai cũng được đối xử “công bằng” như những gì họ muốn, thử tưởng tượng xem thế giới sẽ… loạn đến mức nào? Hầu hết chúng ta đều dành quá nhiều thời gian vẽ nên cuộc sống trong mộng, đến nỗi chẳng kịp thấy thế giới thực quanh mình đang chuyển biến ra sao. Vì vậy, ngừng than vãn và đối mặt với thực tế mới chính là chìa khóa mở tung sự hiểu biết về thế giới cũng như mọi tiềm năng ẩn sâu bên trong bạn.

Khi bạn thấy bất mãn

Kết quả hình ảnh cho khi bạn thấy bất mãn
Hãy so sánh với người bệnh ung thư, chúng ta sẽ thấy sức khỏe chính là hạnh phúc.

So sánh với người nghèo khổ, chúng ta sẽ biết đủ chính là hạnh phúc.

So sánh với người đi mất, chúng ta sẽ biết còn được sống chính là hạnh phúc.

Sống giản dị, biết trân trọng, chính là hạnh phúc

Vì mỗi người đều có những sự ưu tiên khác nhau, nên đừng vội ủ dột và phán xét người khác. Thay vào đó, cho dù có cảm thấy bất công, hành động của người khác không nên là thứ quyết định những điều thuộc về bạn. Đừng quá bận tâm, hãy để chúng tồn tại như những tác dụng phụ của cuộc sống.

Khi bạn thấy buồn

Kết quả hình ảnh cho khi bạn thấy buồn

Từ xưa đến nay, làm gì có ai định nghĩa về nỗi buồn đâu? Và cũng làm gì có ai đưa ra một ranh giới nào cụ thể của nỗi buồn đâu? Chỉ có bạn mới là người nghĩ nó là nỗi buồn đấy chứ! Đôi khi, niềm vui của người này lại là nỗi buồn của người kia. Vậy thì hãy nghĩ theo cách nghĩ của người khác – hãy hướng mình tới những suy nghĩ tích cực hơn nào!

Có những nỗi buồn đã trở thành chuyện của quá khứ, thì hãy cứ để quá khứ được ngủ yên, đừng đánh thức nó dậy. Quá khứ – Hiện tại – Tương lai làm nên giá trị của một con người nhưng không phải vì thế mà bạn cứ buộc chặt mình tại một điểm nào đấy của “đồ thị cuộc sống”, con người sống là phải hướng tới tương lai mà.

Ngày xưa, chúng ta học phép cộng trước khi phép trừ. Phép cộng là đi tìm của cải, hạnh phúc, tình yêu vào cuộc đời mình. Nhưng hãy biết dùng cả phép trừ, và “quên” chính là công cụ để loại bỏ những phiền não. Cớ gì cứ phải tức giận vì những người không đáng bận tâm.

Quên đi chuyện cũ, bỏ qua ân oán, ăn một bữa thật ngon bên gia đình, ngủ một giấc thật dài, ồn ào thị phi hôm qua, hôm nay tỉnh dậy chỉ là quá khứ. Hãy tiến về phía trước, hạnh phúc với hiện tại và tương lai.
Cuộc đời ngắn lắm, thời gian không đợi người, cứ mải miết thù hận, truy cầu hạnh phúc, chúng ta sẽ quên đi cách hưởng thụ cuộc sống. Đời người cứ cho là có 7 phần đau khổ, bất công, buồn rầu, ân oán, nhưng vẫn có 3 phần vui vẻ, hạnh phúc thuộc về mình. Biết trân trọng chúng thì hạnh phúc sẽ trọn vẹn.