Con người mắc phải 1 trong 7 sai lầm đáng trách này, sẽ làm tiêu tán thiện nghiệp và gieo mầm ác báo

Con người ta đôi khi chỉ có một phút để mắc sai lầm.
Nhưng lại phải mất cả đời để sửa chữa nó.

Những sai lầm này nếu mắc phải sẽ làm mất hết công đức cuộc đời… gánh hậu quả rất nặng.

1. Phát tâm sân hận

Kết quả hình ảnh cho hận thù

Theo Phật giáo Đại Thừa, lúc phiền não nghiêm trọng nhất là lúc sinh tâm sân hận. Tâm sân hận nổi lên thì hủy hoại cả trăm kiếp tích lũy thiện nghiệp. Tích lũy công đức từ những việc nhỏ, trải qua lâu dài mà chỉ vì một phút nóng nảy, thiếu kiên nhẫn là hủy diệt hết. Vừa giận lên là trăm ngàn nghiệp chướng kéo đến, thiêu đốt công đức.

2. Tự xưng là công đức

Cố ý khoe khoang với người khác về công đức của mình, khoe khoang việc tu hành của mình, tuyên truyền về điểm tốt của mình thì thiện nghiệp tiêu tán. Thiện từ tâm, chân tâm thì có thiện. Nếu hành thiện để khoe, để oai thì thiện ấy là gian dối, biến thành ác mất rồi.

3. Hối hận vì làm thiện

Làm thiện mà hối hận, ví như bố thí hay tiến tu công đức nhưng rồi lại tiếc tiền, nghĩ là lãng phí thì lại mất hết nghiệp. Thiện nghiệp chỉ được tích lũy khi bản thân tự nguyện làm, cảm thấy thoải mái khi làm, hiểu được mục đích ý nghĩa của việc mình làm mà thôi.

4. Hướng đi sai lầm

Kết quả hình ảnh cho hướng đi sai lầm

Nhiều người cho rằng, mình hành thiện để mong được hồi báo, đó là con đường sai lầm. Mong dựa vào thiện căn để trở nên mạnh mẽ, áp chế người khác, là sai trái. Lấy tham, sân, si là mục tiêu thì hướng đi không thể đúng đắn được. Bất cứ khi nào bản thân làm thiện vì cái “tôi” chứ không phải cái “tâm” đều sẽ phá hủy thiện nghiệp. Cuộc đời có nhân quả, dẫu trong ý nghĩ cũng có nhân quả, nên làm gì, nghĩ gì để sẽ nhận được điều tương ứng.

5. Tức giận, oán giận, cáu kỉnh

Đại sư Ấn Quang khuyên bảo: Người phụ nữ không hay tức giận thì con cháu sống thọ hơn. Phụ nữ thường xuyên tức giận cáu kỉnh, sinh con sẽ khó nuôi.

Phát giận là điều cứu không được. Tức giận chính là “lửa thiêu rừng công đức.” Chỉ một cơn lửa giận có thể thiêu cháy hết cả phúc đức. Người xưa thường khuyên rằng: Oán giận một lần đối với một người bình thường sẽ làm tiêu tan phúc đức tích lũy trong 100 kiếp. Oán giận một lần đối với cha mẹ, người lớn tuổi, người đại đức, sẽ làm tiêu tan phúc đức tích lũy trong 1000 kiếp. Oán giận cha mẹ hậu quả rõ ràng nhất là “phúc mỏng mệnh nông”.

6. Oán trời trách người, bàn lộng thị phi, ghen ghét người khác

Kết quả hình ảnh cho hướng đi sai lầm

Những điều này làm tổn hại đức khí và hòa khí của trời đất, tài vận sẽ bị hủy diệt. Nếu như không có của cải của tổ tiên che chở thì nhất định sẽ bần cùng, làm việc không thuận. Oán trời trách người một lần sẽ làm tiêu tan ba thiện. Đại sư Ấn Quang nói: “Người gặp nghịch cảnh mà không oán trời trách người thì nhất định sẽ có hậu phúc và con cháu thịnh vượng.”

Ghen ghét châm chọc, nói xấu người khác cái gì thì tương lai cũng sẽ phải chịu như thế.

7. Xung đột với cha mẹ, người bề trên

Chống đối, mâu thuẫn với cha mẹ là việc đứng đầu trong những việc làm “tổn phúc bại lộc.” Vô luận là cầu cái gì cũng đều không đạt được, ngàn vạn lần cầu cũng uổng công bởi vì tích phúc không có mà tổn phúc lại nhanh. Sự việc, nhân duyên, làm việc đều không thuận…Nếu như công việc không thuận lợi, cảm tình thống khổ lập tức hiếu thuận với cha mẹ, cha mẹ vui mừng thì hết thảy thiên nhân, quỷ thần đều sẽ đến bảo hộ. Người không chống đối, không có mâu thuẫn với cha mẹ thì công việc sẽ thuận lợi, có nhân duyên tốt đẹp. Nếu như từ nhỏ đã không có mâu thuẫn gì với cha mẹ thì cho dù xuất thân trong gia đình nghèo khó sau này lớn nên cũng có thể trờ thành người có sự nghiệp.

Người dùng tiền tài nuôi dưỡng cha mẹ, tương lai tất sẽ giàu có, khá giả. Hiếu thuận nhưng không dùng vật phẩm tiền tài nuôi dưỡng cha mẹ thì cho dù làm đại quan cũng sẽ thiếu hụt tài phú.

Nói xấu xuyên tạc bậc thánh hiền, đại đức, một câu làm tổn hại 100 thiện, làm hỏng hết huyết mạch phúc báo của gia đình.

Giàu sang, lắm tiền nhiều của cũng không phải là người sẽ có phúc báo nguyên nhân là do thứ này

Đời người, truy cầu tiền bạc cũng như tìm đường trong đêm tối, ai cũng muốn tới đích nhưng loay hoay chẳng biết cách nào. Bởi giàu sang, phú quý là tại Trời, là Trời ban, cưỡng cầu vô ích. Mà tiền tài ấy không phải lúc nào cũng tốt đẹp. Vì sao ư?
Phú quý tại mệnh

Kết quả hình ảnh cho phúc báo

Từ Nhạc Ngô (1886-1949) là một nhà tướng số nổi tiếng Trung Quốc, am hiểu dịch lý, từng viết rất nhiều sách. Tương truyền, ông từng tự tính được số cho chính mình: “Thọ mệnh ta tới năm Bính Tuất 61 tuổi, Đinh Hợi 62 tuổi là mất. Nếu như qua khỏi thì sẽ kéo dài tới năm 63 tuổi, tuyệt đối không thể sống đến tuổi 64”.

Quả nhiên sau đó Từ Nhạc Ngô bị bệnh tim, mất năm 63 tuổi, ứng hợp với lời tiên đoán trước đó. Trong “Luận Phú Mệnh”, Từ Nhạc Ngô từng nói: “Phú quý là điều mà người thường ai cũng mong muốn. Nhưng phú quý cả đời thì trăm người khó có được một. Có người cả đời nghèo khó, có người nghèo trước giàu sau, có người thì giàu trước nghèo sau. Trên đời thử hỏi mấy ai trước sau như một, cả đời giàu có?”.

Bởi vậy mới nói giàu sang có số, dù dùng trăm phương nghìn kế cưỡng cầu cũng không được, ngược lại có khi còn rước họa vào thân. Từ Nhạc Ngô cũng nói: “Đối với những chuyện dựa vào may rủi như bốc thăm trúng thưởng, cá cược hay chơi vé số, tôi trước nay chưa một lần thử bởi tôi biết số mệnh của mình không được giàu sang“.

Những lời này của Từ Nhạc Ngô được viết từ năm 1939, cách nay đã gần 80 năm nhưng vẫn còn đầy tính thời sự. Những tham quan bòn rút quốc khố, túi tiền của nhân dân, những thương nhân buôn gian bán lận, những kẻ lừa lọc, lợi dụng niềm tin người khác mà vét cho đầy túi tham… hầu như chẳng ai có được kết cục tốt đẹp. Trăm năm qua đi rồi, tiền bạc chỉ còn là giấy lộn mà thôi, có đúng vậy không?

Tài mệnh không cân xứng, có tiền bạc mà hao tổn phúc

Kết quả hình ảnh cho phúc báo

Người xưa cho rằng, nếu sự giàu có của một người không tương xứng với số mệnh của họ thì cái giàu đó chẳng thể bền vững. Trong các sách tướng số xưa cũng hay giảng: “Tiền nhiều mệnh mỏng thì thân tự suy, trong cuộc sống làm gì cũng không thành” hay như: “Mệnh mỏng tiền nhiều lực bất thắng, thăng quan hoá quỷ phản hại mình”…

Nếu vận mệnh của một người đã được định sẵn là không có số giàu sang nhưng họ vẫn thông qua các mối quan hệ, thủ đoạn, thậm chí là mưu mô cưỡng đoạt mà có thì sinh mệnh của họ hấp thụ không nổi, sớm muộn cũng phải mất đi. Nói một cách hình ảnh, nó tương tự với việc ăn no quá hóa bội thực, dạ dày chỉ chứa được 2 bát mà cứ ăn cố 3 bát cuối cùng vẫn là phải rửa ruột, tống khứ ra ngoài. Mà tống khứ không kịp thì có thể còn phải bồi thường bằng chính sinh mạng của mình nữa.

Những tham quan nổi tiếng nhất lịch sử, giàu nứt đố đổ vách xưa nay đều chịu chung số phận nghiệt ngã. Lúc còn sống thì ngựa xe nghênh ngang, ra vào khệnh khạng nhưng khi phải đứng trước công lý và sự thật tất cả đều thật đáng thương. Hòa Thân là một tham quan nổi tiếng cổ kim. Ở vào thời điểm cực thịnh của mình, ông ta đã tích lũy được một gia sản khổng lồ, bao gồm: 3.000 phòng (phòng trọ, dinh thự), 8.000 mẫu đất (tương đương 32km2), 72 ngân hàng, 75 hiệu cầm đồ, 60.000 lạng vàng bọc đồng, 100 thỏi vàng lớn nguyên chất (1 thỏi = 1000 lạng vàng), 56.600 thỏi bạc cỡ vừa, 9 triệu thỏi bạc nhỏ, 58.000 cân tiền ngoại, 1,5 triệu đồng tiền xu…

Thế nhưng khi Hoàng đế Gia Khánh lên ngôi, vận mệnh của Hòa Thân mau chóng suy tàn. Ông bị khép tội tham ô, gia sản bị tịch biên, được ban cho dải lụa trắng để tự vẫn. Dải lụa trắng dài 3 mét ấy chính là tài sản duy nhất Hòa Thân để lại bên mình trong phút từ giã cõi đời, bao nhiêu bạc vàng châu báu đều biến thành hư ảo cả.

Cái kết bi thảm của Hòa Thân và rất nhiều kẻ tham lợi quên nghĩa đều là bởi tài và mệnh không cân xứng mà tạo thành. Đức mỏng mà lại muốn phát tài lớn thì tất là hành ác hại người, sớm muộn cũng gặp quả báo vậy.

Tài lộc vượt khỏi định số thì tổn thọ

Kết quả hình ảnh cho phúc báo

Một người nếu hưởng phúc phận vượt qua khỏi định số của mình thì cũng phải chịu kết cục không tốt đẹp, tổn phúc báo, mất dần thọ mệnh. Vào những năm Tống Huy Tông niên hiệu Đại Quan (1107-1110) tại Túc Châu, một người họ Tiền có em sống ở phủ Thái học trên kinh thành. Đương khi đó vào mùa xuân, trong lúc thư nhàn đợi ứng thí, hai anh em liền đến Ngọc Tân viên dạo chơi.

Khi đó, họ bất ngờ gặp ba đạo sĩ đến làm quen cùng đàm đạo. Ba người đạo sĩ trán cao mày rộng, giọng nói du dương khiến người nghe không khỏi say lòng. Sau một hồi nói chuyện, ba đạo sĩ xin phép cáo từ, lúc rời đi nói: “Chúng tôi có một ít rượu quý muốn mời hai vị thưởng thức nhưng nay trời đã xế chiều không còn sớm nữa. Trưa ngày mai mời hai vị đến đây chúng ta cùng nhau vừa đàm đạo vừa thưởng rượu ngon. Nếu đến muộn thì sẽ không gặp được chúng tôi”. Hai anh em họ Tiền thấy vậy bèn đồng ý. Lúc này lại có một đạo sĩ cười nói: “Nếu như hai vị đến muộn thì có thể đào đất tìm tôi”. Hai anh em họ Tiền cho rằng đó là lời nói đùa nên cười lớn cáo từ.

Sang ngày hôm sau, vì có vài việc ngoài ý muốn nên mãi tối muộn hai anh em mới tới hoa viên. Đến chỗ hẹn chỉ thấy thức ăn thừa bày lại ở đó, còn các đạo sĩ không thấy đâu cả. Trong lòng cảm thấy thất vọng, người em liền nói: “Có lẽ nào họ là tiên nhân?”, bèn đào đất lên thử xem sao. Sau khi đào được hơn một gang thì thấy một cái bình bằng đá, mở ra lại có bức tranh vẽ ba đạo sĩ giống hệt những người đã gặp hôm qua. Ngoài ra còn có một cuốn sách dạy thuật luyện kim, hướng dẫn cách luyện thủy ngân thành bạc trắng. Người em nói: “Sư huynh lấy sách còn đệ lấy bức tranh này về nhà thắp thương thờ”. Người anh vui vẻ đồng ý.

Sau khi có kết quả ứng thí, người em đỗ đạt ở lại làm quan còn người anh thì trở về Túc Châu. Khi về nhà, người anh thử luyện kim theo phương pháp trong sách dạy. Kết quả cho ra đều hoàn toàn chính xác, không đầy mấy năm thì anh ta mua được đất đai vạn mẫu, trở thành Tiền đại phú gia.

Một ngày nọ, Tiền đại phú gia đang ngồi nghỉ trong nhà thì người hầu vào bẩm có ba đạo sĩ muốn tìm. Sau khi gặp mặt, một đạo sĩ nói: “Sự việc xưa kia ở Ngọc Tân viên ông còn nhớ không? Ông có được tiền phường của chúng tôi, không lấy tiền giúp đỡ người nghèo, ngược lại còn tham lam vô độ, một mình độc hưởng. Một người mà có được của cải quá nhiều, vượt qua khỏi định số của mình thì trời sẽ phạt, cắt giảm tuổi thọ của người đó. Bây giờ ông hối hận sửa đổi vẫn có thể kéo dài được thọ mệnh 3 năm, bằng không, ông không nghe theo thì sớm muộn cũng chết bất đắc kỳ tử. Ta vì tiết lộ thiên cơ nên bị giáng làm người phàm, sau này sẽ đến làm chủ gia đình ông”.

Sau khi đạo sĩ rời đi, Tiền đại phú gia bàng hoàng tỉnh ngộ, lập tức đem sách đi đốt, phá bỏ lò luyện kim, đóng của hiệu cầm đồ không làm nữa. Sang ngày thứ hai, thấy có một tiểu đạo sĩ đến, vừa vào trong nhà chưa kịp ngồi thì nghe người hầu chạy ra bẩm báo phu nhân vừa sinh hạ thiếu gia. Tiền đại phú gia chạy vào nhà trong xem, khi việc xong xuôi Tiền đại phú gia quay lại tiếp khách thì không thấy tiểu đạo sĩ đâu. Hỏi người hầu thì không ai biết cả. Thì ra tiểu đạo sĩ nọ đã đầu thai làm đứa con mới sinh của ông. Đúng như lời nói trước đó, sang năm thứ 3 thì phú gia họ Tiền qua đời.

Quần áo chẳng phải càng rộng càng tốt, mặc lên phải vừa vặn vóc dáng mới là đẹp. Cũng như vậy, tiền tài không phải càng nhiều càng tốt, phải hợp với vận mệnh của mình mới là tốt. Nghĩa là đời này người ta có bao nhiêu tiền, giàu sang độ nào đều là đã có tự trong an bài của Trời.

Nhiều người cứ không chịu hiểu rõ, cho rằng tiền bạc có được là do không ngừng nỗ lực, phấn đấu. Thực ra cái “nỗ lực” cũng có thể mang về lợi lộc cho họ nhưng rất có thể đã làm tổn hại người khác, gây nghiệp báo. Như vậy, giàu sang ấy có ích gì, bạc tiền ấy có nghĩa chi đây?

Hãy thấu hiểu công thức “3 và 7” để có phúc báo trong tầm tay, bằng không cả đời sẽ mãi sống trong oán hận

Cuộc đời ngắn lắm, thời gian không đợi người, đến thế gian tay trắng, ra đi cũng là tay trắng, cứ mải miết thù hận, truy cầu hạnh phúc, chúng ta sẽ quên đi cách hưởng thụ cuộc sống…

Một chiếc điện thoại đắt tiền, 70% chức năng là không bao giờ xài qua

Một ngôi nhà xa hoa, 70% diện tích là không được tận dụng.

Một trường đại học, 70% kiến thức học được không bao giờ dùng.

Sống trên đời cũng vậy, trong 10 phần thì 3 phần thực sự mang lại niềm vui, 7 phần còn lại chính là phải cho qua đi, phải chấp nhận từ bỏ, phải quên đi mà sống. Áp dụng được công thức ‘3 và 7’ này chúng ta mới có thể sống trọng vẹn

Khi bạn thấy bất công

Hình ảnh có liên quan
Bạn có thường cảm thấy chán nản, vì cuộc đời sao nhiều người số sướng thế, số mình lại khổ thế này. Mỗi lúc đó, hãy tưởng tưởng đời người trong thế gian cũng giống như bong bóng xà phòng. Ban đầu rất đẹp, rất lung linh rồi cũng chóng tiêu tan.

Sinh ra từ hạt bụt, hóa kiếp cũng về với hạt bụt. So đo thiệt hơn chỉ làm bạn thêm mệt mỏi, cái gì đã không thuộc về mình thì cố mấy cũng cũng được. Chúng ta vốn rất nhỏ bé, chấp nhận sống theo tự nhiên thì hạnh phúc sẽ tự tìm đến.Nếu ai cũng được đối xử “công bằng” như những gì họ muốn, thử tưởng tượng xem thế giới sẽ… loạn đến mức nào? Hầu hết chúng ta đều dành quá nhiều thời gian vẽ nên cuộc sống trong mộng, đến nỗi chẳng kịp thấy thế giới thực quanh mình đang chuyển biến ra sao. Vì vậy, ngừng than vãn và đối mặt với thực tế mới chính là chìa khóa mở tung sự hiểu biết về thế giới cũng như mọi tiềm năng ẩn sâu bên trong bạn.

Khi bạn thấy bất mãn

Kết quả hình ảnh cho khi bạn thấy bất mãn
Hãy so sánh với người bệnh ung thư, chúng ta sẽ thấy sức khỏe chính là hạnh phúc.

So sánh với người nghèo khổ, chúng ta sẽ biết đủ chính là hạnh phúc.

So sánh với người đi mất, chúng ta sẽ biết còn được sống chính là hạnh phúc.

Sống giản dị, biết trân trọng, chính là hạnh phúc

Vì mỗi người đều có những sự ưu tiên khác nhau, nên đừng vội ủ dột và phán xét người khác. Thay vào đó, cho dù có cảm thấy bất công, hành động của người khác không nên là thứ quyết định những điều thuộc về bạn. Đừng quá bận tâm, hãy để chúng tồn tại như những tác dụng phụ của cuộc sống.

Khi bạn thấy buồn

Kết quả hình ảnh cho khi bạn thấy buồn

Từ xưa đến nay, làm gì có ai định nghĩa về nỗi buồn đâu? Và cũng làm gì có ai đưa ra một ranh giới nào cụ thể của nỗi buồn đâu? Chỉ có bạn mới là người nghĩ nó là nỗi buồn đấy chứ! Đôi khi, niềm vui của người này lại là nỗi buồn của người kia. Vậy thì hãy nghĩ theo cách nghĩ của người khác – hãy hướng mình tới những suy nghĩ tích cực hơn nào!

Có những nỗi buồn đã trở thành chuyện của quá khứ, thì hãy cứ để quá khứ được ngủ yên, đừng đánh thức nó dậy. Quá khứ – Hiện tại – Tương lai làm nên giá trị của một con người nhưng không phải vì thế mà bạn cứ buộc chặt mình tại một điểm nào đấy của “đồ thị cuộc sống”, con người sống là phải hướng tới tương lai mà.

Ngày xưa, chúng ta học phép cộng trước khi phép trừ. Phép cộng là đi tìm của cải, hạnh phúc, tình yêu vào cuộc đời mình. Nhưng hãy biết dùng cả phép trừ, và “quên” chính là công cụ để loại bỏ những phiền não. Cớ gì cứ phải tức giận vì những người không đáng bận tâm.

Quên đi chuyện cũ, bỏ qua ân oán, ăn một bữa thật ngon bên gia đình, ngủ một giấc thật dài, ồn ào thị phi hôm qua, hôm nay tỉnh dậy chỉ là quá khứ. Hãy tiến về phía trước, hạnh phúc với hiện tại và tương lai.
Cuộc đời ngắn lắm, thời gian không đợi người, cứ mải miết thù hận, truy cầu hạnh phúc, chúng ta sẽ quên đi cách hưởng thụ cuộc sống. Đời người cứ cho là có 7 phần đau khổ, bất công, buồn rầu, ân oán, nhưng vẫn có 3 phần vui vẻ, hạnh phúc thuộc về mình. Biết trân trọng chúng thì hạnh phúc sẽ trọn vẹn.