Ai cũng muốn có ‘quý nhân phù trợ’, nhưng mời họ đến như thế nào?

Nếu một người có trái tim lương thiện, từ tinh thần diện mạo của họ có thể cảm nhận được sự ôn hòa nhẹ nhàng mềm mỏng, khi tâm xuất ra thiện ý thì chính sự thiện lương đó sẽ mang lại cho người đó sự báo đáp ấm áp nhất.

1. Kẻ “ăn cắp” 30 năm về trước

Có một quảng cáo ở khu vực công cộng tại Thái Lan nội dung như sau:

Ở một con phố nhỏ ở Thái Lan, có một cậu bé bị một người phụ nữ lớn tiếng chỉ trích: “Mày đã ăn cắp cái gì, mày ăn cắp những thứ này để làm gì? Nói mau!”

Người phụ nữ còn đánh rất mạnh vào đầu cậu bé, cậu bé vô cùng sợ hãi và cứ cúi gằm mặt xuống đất.

Cậu trả lời: “Cho mẹ con…”

Người phụ nữ này còn đang muốn đánh muốn mắng cậu bé, bỗng có một người đàn ông bán đồ ăn sáng đi tới và hỏi: “Mẹ con bị bệnh à?”.

Sau đó ông trả tiền mấy gói thuốc mà cậu bé đã ăn trộm và bảo con gái lấy một ít đồ ăn đưa cho cậu bé, cậu bé cầm thuốc và đồ ăn rồi vội vàng chạy.

30 năm sau, người đàn ông nọ và con gái vẫn bán đồ ăn sáng ở cửa tiệm nhỏ đó. Lúc này bỗng có một người ăn mày đi qua, chìa tay cầu xin người đàn ông bố thí cho chút đồ ăn.

Người đàn ông lấy đồ ăn vào túi và nói: “Này cậu cầm lấy đi”. Rồi quay đầu lại nói với con gái: “Đơn hàng tiếp theo đâu rồi con”. Bỗng nhiên lúc đó người đàn ông hoa mắt tối sầm lại và ngã gục xuống đất, lát sau được con gái đưa vào viện.

Cô con gái nhận được hóa đơn thanh toán tiền thuốc và viện phí là: 792.000 bạt, cô gái nhìn quanh gia cảnh nghèo túng của nhà mình, lại nhìn vào tờ hóa đơn mà nước mắt cứ thế tuôn rơi, đau khổ cùng cực không biết làm thế nào.

Cô tìm tới văn phòng của bác sĩ chủ nhiệm khoa để tìm hiểu về tình trạng của cha, vị bác sĩ hỏi có phải cô đang gặp khó khăn về kinh tế phải không, cô im lặng và gật đầu. Vị bác sĩ nhìn hóa đơn thanh toán và nhìn cô con gái hồi lâu, rồi ngồi ngẩn người ra suy nghĩ.

Vì bởi không đủ tiền thanh toán số tiền thuốc men quá lớn của cha, cô con gái chỉ còn cách đăng bán ngôi nhà mình đã sống mấy chục năm.

Ngày hôm sau, cô ngủ bên cạnh giường bệnh của cha, khi tỉnh giấc ngạc nhiên nhìn thấy tờ hoá đơn thanh toán, và tổng số tiền cần thanh toán trên tờ hóa đơn là: “0”.

Và đọc được những dòng chữ này đằng sau hóa đơn: “Chi phí của 30 năm trước xin được hoàn trả lại, 3 gói thuốc giảm đau, 1 gói thức ăn. Kính thư ! Ký tên: Bác sĩ Prajak Arunthong”.

Cô gái bỗng hồi tưởng lại những ký ức xa xưa, cảm động nhìn người cha đang nằm thiêm thiếp trên giường. Vị bác sĩ này cũng lương thiện giống như cha cô, giúp đỡ rất nhiều người, và dùng sự thiện lương của mình để đối đãi với người.

Yêu thương người khác thì cũng sẽ được người khác yêu thương lại, mang lại hạnh phúc cho người khác thì hạnh phúc cũng sẽ đến với mình, và cuối cùng sự thiện lương cũng sẽ trở về bên bạn, đó là bởi ẩn trong sự thiện lương của bạn nhất định có “quý nhân” của bạn, đợi khi bạn ở vào hoàn cảnh khó khăn, sẽ luôn xuất hiện người lương thiện đối đãi với bạn, giúp bạn vượt qua “nguy hiểm”.

2. Cô giáo thực tập và sức mạnh của lòng lương thiện

Trái đất này của chúng ta hình tròn, sẽ có một ngày bản thân bạn sẽ được báo đáp cho tất cả những việc thiện bạn từng làm. Sự thiện lương chân chính không đơn thuần chỉ là một loại hình thức, mà ẩn chứa rất nhiều điều nội tại bên trong. Không phải chỉ thành kính trong chùa là đủ, mà chính là sự tôn trọng và quan tâm chăm sóc của bạn với mọi người được thể hiện qua từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống hằng ngày.

Lương thiện giúp tâm hồn người ta trở nên đẹp đẽ hơn, phẩm chất tốt đẹp sẽ giúp bạn có một hình tượng tốt đẹp. Những việc bạn từng làm, những lời bạn từng nói, đều tồn tại trong lòng bạn, từng chút từng chút chúng sẽ được tích tụ lại, dần dần nó sẽ làm toàn thân bạn toát lên ánh hào quang đầy thân thiện và đẹp đẽ, đầy sức thu hút người khác.

Vào kỳ nghỉ hè Dương có đi phỏng vấn ở một ngôi trường làm giáo viên tiếng anh bán thời gian, khi đó đúng đợt trường đang thiếu một giáo viên tiếng anh dạy trung học, nên họ cho cô thời gian thử việc là 7 ngày.

Lớp học mà cô được phân vào dạy, hầu như các học sinh đều cao lớn hơn cô, khi cô được giới thiệu tới nhận lớp các học sinh khác còn đang nghĩ rằng cô là sinh viên mới.

Bởi vậy một tuần thử việc của cô trôi qua không hề thuận lợi chút nào. Cô chỉ là một cô gái mới 21 tuổi, chỉ lớn hơn học sinh của cô 5-6 tuổi, tính cách lại rất thùy mị và lương thiện. Cô coi 20 học sinh của lớp như em trai em gái mình, tận tâm tận lực cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng những học sinh này luôn gây khó dễ và trêu đùa cô vào bất kể lúc nào. Cô vừa ra ngoài một chút thì usb của mình biến mất, khung cảnh trong giờ học thì thật là hỗn loạn, có học sinh thì cầm gương để trang điểm, có học sinh lấy điện thoại tự chụp ảnh, chơi trò chơi, tự do nói cười, ý thức tự kỷ luật kém tới mức biến lớp học cứ như một cái chợ. Khi đi lên văn phòng thì cô bị các thầy cô khác giáo huấn, nói cô còn quá trẻ, ít tuổi nên không đủ năng lực quản lý lớp.

Tuy vậy Dương trước sau như một vẫn đối xử với những học sinh này rất tốt, cố gắng làm những bài học trở nên thú vị hơn, cô luôn mỉm cười với chúng và chưa bao giờ ra vẻ, mà vừa nhẹ nhàng lại vừa cứng rắn với chúng.

Có một lần cô đi qua và nghe thấy hai học sinh của cô nói chuyện với nhau: “Cô Dương, giáo viên mới của chúng ta kìa, cô ấy thật là thùy mị và hiền lành, không cáu giận lại còn luôn cười tươi. Cho dù chúng ta có làm việc gì quá đáng đi nữa, cô ấy hình như cũng không nói với lãnh đạo nhà trường”.

Kỳ hạn thời gian thực tập 7 ngày rồi cũng tới, khi hiệu trưởng đang do dự không muốn tuyển dụng Dương, thì tất cả 20 học sinh của lớp đều tới gặp hiệu trưởng xin giữ cô lại.

Chúng nói: Từ trước tới nay chúng chưa bao giờ gặp một giáo viên nào hiền từ lương thiện thùy mị như Dương, khi các bạn nữ tới kỳ đèn đỏ liền mang đường đỏ tới ký túc xá cho chúng, khi thấy trong lớp có đôi yêu nhau cũng không trách mắng như các giáo viên khác, mà rất dịu dàng khuyên bảo chúng phải biết giữ “mức độ”, buổi tối còn tới cùng làm hết bài tập ở phòng tự học với các học sinh. Mặc dù chỉ trong một tuần tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng chúng đều rất yêu mến cô, và cầu xin hiệu trưởng đồng ý cho cô ở lại.

Một người luôn làm người một cách lương thiện, có thể thực sự làm thay đổi những suy nghĩ của người khác, có thể hiểu và thông cảm cho cảm nhận của người khác.

Và sự thiện lương của bạn đã ẩn chứa “quý nhân” của bạn trong đó, 20 sinh viên kia chính là quý nhân của Dương, cuối cùng cô đã được ở lại, và hiện tại là giáo viên chính thức của trường, với mức lương không hề thấp. Vì vậy, sự thiện lương là một bản tính đẹp, một sự lựa chọn đúng đắn, vì nó được xây dựng trên cơ sở của đạo đức.

3. Sự thiện lương của một người chinh phục được cả cường địch vạn người

Nội tâm của bạn có thể bị rối loạn, nhưng đừng để nó ẩn chứa những điều xấu xa. Có thể bạn hai bàn tay trắng, nhưng không thể để mất đi sự lương thiện chân thành và đôn hậu của mình. Và sự lương thiện của bạn không chỉ mang lại cho bạn sự may mắn, mà còn ẩn chứa trong đó cả “quý nhân” của bạn, tất cả thiện lương cuối cùng đều được báo đáp rất ngọt ngào và ấm áp.

Cổ nhân nói: “Nhân chi sơ, tính bản thiện” (Nghĩa là: Con người khi sinh ra ai cũng có bản tính tiên thiên là lương thiện). Đó chính là kinh nghiệm kết tinh được đúc kết và nghiên cứu đối với con người, bản tính lương thiện của con người là điều cần được hướng tới và học hỏi.

Bản năng lương thiện của con người có thể thức tỉnh được nhiều hơn lương tri tồn tại trong lòng, và nhắc nhở người ta làm bất kể việc gì trước tiên đều hướng tới cái thiện.

Lưu giữ sự thiện lương chính là một sự lựa chọn, và cũng là một phẩm chất đạo đức. Và chính sự lương thiện của bạn cuối cùng sẽ mang lại cho bạn những báo đáp hậu hĩnh mà bạn không thể ngờ tới.

Tôi còn nhớ có đọc được hai câu chuyện đại khái nội dung thế này trong một cuốn sách:

– Câu chuyện thứ 1: Có một người đàn ông tên Cố Vinh sống ở kinh thành Lạc Dương, một ngày nọ anh được người khác mời tới dự tiệc. Trong buổi tiệc đó anh cảm thấy người hầu đứng nướng thịt kia nét mặt như đang rất thèm khát, muốn ăn một vài miếng thịt nướng. Thế là anh lấy phần thịt nướng của mình, đưa cho anh người hầu kia ăn. Mọi người tham gia buổi tiệc ai cũng cười nhạo và bảo anh làm vậy sẽ mất đi danh giá của mình cho người đó. Cố Vinh chỉ nói: “Một người ngày nào cũng nướng thịt cho mọi người ăn, tại sao lại để anh ta đến mùi vị của miếng thịt nướng như thế nào cũng không được thưởng thức chứ?”

Sau đó loạn lạc chiến tranh nổi lên ở khắp nơi, và có rất nhiều người ở Lạc Dương xuôi theo dòng Trường Giang tiến về phía nam. Và trong chuyến hành trình đó cứ mỗi lần Cố Vinh gặp nguy nan, thường xuyên có một người tìm cách bảo vệ cho anh, Cố Vinh cảm kích hỏi anh ta nguyên nhân, mới biết anh ta chính là người đầy tớ năm xưa anh đã nhường phần thịt nướng của mình.

– Câu chuyện thứ 2: Có một lần Tuần Cự Bá vượt ngàn dặm xa xôi đi thăm một người bạn của mình bị ốm, vừa đúng lúc quân địch tiến đánh tấn công vào thành đó, người bạn của ông liền khuyên ông: “Tôi sắp chết rồi, cậu hãy đi khỏi đây đi”.

Cự Bá trả lời: “Tôi từ xa tới thăm bạn, bạn lại muốn tôi rời khỏi đây trong lúc như thế này, việc bại hoại đạo nghĩa để đổi lấy sự sinh tồn sao có thể là việc mà Cự Bá tôi có thể làm chứ?”. Cuối cùng ông nhất quyết không chịu rời đi.

Sau khi quân địch đánh chiếm được thành lũy và vào thành, thấy rất kỳ lạ khi Cự Bá vẫn ở đó, liền hỏi ông: “Đại quân của ta vào đến thành, thì tất cả mọi người dân trong thành đều chạy hết rồi, ông là ai vậy, sao vẫn còn dám ở lại đây?”

Cự Bá trả lời: “Bạn tôi bị bệnh, tôi không nhẫn tâm để một mình anh ấy ở đây, nếu các người nhất định muốn giết anh ta, tôi nguyện sẽ dùng tính mạng của mình để hoán đổi”.

Quân địch nghe xong trong lòng đều rúng động, sau khi cùng bàn bạc thảo luận chúng nói: “Chúng tôi là những người không biết đạo đức và lễ nghĩa, lại xâm nhập vào vùng đất đầy đạo đức và lễ nghĩa rồi”. Thế là chúng liền lập tức rút quân khỏi thành, và cả tòa thành được bảo toàn nguyên vẹn.

Hai câu chuyện này là minh chứng cho thấy tâm thiện lương có vai trò quan trọng như thế nào, sự lương thiện của bạn sẽ có ngày giúp đỡ được bạn. Vì thiện lương là tính cách mềm yếu nhất ẩn chứa trong nhân tính con người, nhưng cũng đồng thời lại là loại cảm xúc có sức mạnh nhất.

Thiện lương là khái niệm cơ bản biểu hiện cách làm người, có rất nhiều người coi sự thiện lương chỉ là vẻ hời hợt bên ngoài; nhưng sự thiện lương thật sự chân chính là đến từ nội tâm bên trong, là sự vững chắc trong lòng: là chính trực, bao dung, thẳng thắn đối xử với người.

Những người như Cố Vinh và Cự Bá, bởi sự thiện lương của họ, vì vậy cuối cùng khi gặp phải nguy hiểm cũng là tự mình có thể cứu mình. Sự hành thiện không đợi phúc báo của họ, không những có thể giúp đỡ được người khác, còn chính là giữ lại đường thoái lui và “quý nhân” cho bản thân sau này.

Thái độ làm người thiện lương tốt bụng của bạn, cho dù bước đi có rất đỗi bình thường, cũng không mất đi cảnh giới khiến bạn trở nên phi thường, và điều bạn nhận được đó chính là sự giúp đỡ chất phác và hào phóng vô tư, cho dù việc gặp gỡ chỉ nhạt như nước, cũng không mất đi khí phách của “người quân tử”.

4. Từ thanh niên bình thường trở thành “ông vua của các ca khúc”

Một đêm vào năm 1814, có một chàng thanh niên nghèo đam mê âm nhạc nọ đi ngang qua đường phố Vienna. Bởi gia cảnh nghèo khó, không đủ tiền mua một cây đàn piano, nên anh ta chỉ còn cách đến một trường tiểu học để tập đàn mỗi ngày. Anh thích sáng tác nhạc, nhưng có lúc túng quẫn tới mức đến cả tiền để mua giấy sáng tác nhạc cũng không có.

Khi đó anh đang trên đường về nhà vừa đi vừa cảm thấy buốn rầu chán nản khi nghĩ kế sinh nhai, bỗng nhiên anh nhìn thấy một cậu bé ăn mặc rách rưới ngồi bên cạnh một cửa hiệu đồ cũ, trên tay cầm một cuốn sách và một cái áo cũ nói là muốn bán.

Chàng thanh niên nhận ra đây là cậu bé mình đang dạy hát trong dàn đồng ca, đột nhiên anh như cảm thấy sống mũi cay cay, sự thông cảm đồng tình to lớn trong anh trỗi dậy, làm anh không thể tự chủ mà móc những đồng tiền ít ỏi còn lại trong áo khoác ra mua lại cuốn sách cũ.

Chàng thanh niên vừa đi vừa đọc cuốn sách vừa mua, và phát hiện trong đó có bài thơ tuyệt hay – “Wild Rose” của nhà thơ Đức Goethe.

Anh đọc đi đọc lại nhiều lần tới mức cảm nhận toàn bộ cơ thể mình dường như đang hòa tan vào trong bài thơ đó, từng đoạn từng đoạn giai điệu tươi mới và gần gũi từ trong tâm hồn anh cứ vậy nảy nở ra.

Người đàn ông trẻ tuổi đó là Schubert, người đã được biết đến như là “ông vua của các ca khúc”, ông đã viết bài hát – “Wild Rose” bài hát trở thành viên ngọc quý trong kho tàng âm nhạc thế giới, và đặc biệt là bản thảo vô giá của nó. Sự ra đời của bài hát này chính là xuất phát từ trái tim thiện lương của ông.

Trong tất cả các phẩm chất đạo đức, bản tính thiện lương là bản tính cần thiết nhất trên thế giới, nguyên nhân là bởi nó có thể giúp cho đạo làm người trong cuộc sống từ đó được khôi phục lại.

Tôi còn nhớ khi còn nhỏ, bà ngoại thường nói với tôi: “Nhất định phải làm một ngươi tốt, một người lương thiện, hiểu về cuộc đời nhưng không khôn khéo, hãy luôn giữ tâm lương thiện, vì người tốt sẽ được phúc báo. Bất kể gặp phải điều gì hay trải qua việc gì, đều luôn lấy thiện lương làm đầu, bởi như vậy mới có thể càng gần hơn với hạnh phúc.”

Tôi đặc biệt đánh giá cao những cam go vất vả gập ghềnh trong mỗi lần khó khăn mà mình trải qua, là bởi cho dù lòng người có thay đổi khôn lường ra sao, nhưng vẫn luôn lạc quan lương thiện. Người thật sự lương thiện, khi hiểu được sự hiểm ác trong cuộc sống, thì trong lòng vẫn luôn tràn đầy thiện ý và từ bi.

Chứng kiến sự lạnh lùng và thờ ở của cuộc sống, vẫn luôn sống một cuộc sống tràn đầy ấm áp yêu thương. Cho dù có đi qua bụi cây có gai, cũng không thay đổi những dự tính thiện lương ban đầu của mình. Trong sự lương thiện của bạn sẽ ẩn chứa “quý nhân” và sự may mắn của bạn. Thiện lương chính là không phân biệt đối xử với bất kỳ ai, chính là đạo lý chỉ đạo giúp đỡ người khác, yêu thương với mọi người.

Tăng Tử cũng từng nói: “Con người có thiện lương, mặc dù phúc có chưa tới, nhưng họa cũng sẽ tránh xa”.

Giáo dục của người Đức đạt một nửa giải Nobel của thế giới: Cấm đi học trước tuổi!

Các bậc phụ huynh ở Việt Nam sẽ rất hồ hởi và hãnh diện khi con em mình nói tiếng Anh như gió hay học thuộc lòng thơ ca nhiều hơn con nhà hàng xóm, đồng nghiệp. Nhưng người Đức lại quan niệm rằng ngoài chút hư vinh đó ra thì việc giáo dục trẻ trước độ tuổi lại lợi ít hại nhiều.

Từ khi có giải Nobel đến nay, người Đức (gồm cả những người gốc Đức đã di cư tới Mỹ và Canada) chiếm gần nửa số người đoạt giải. Nói cách khác, 82 triệu người Đức lại giành được một nửa giải Nobel, còn hơn 6 tỷ người còn lại trên Trái đất chỉ đạt được một nửa còn lại.

Lẽ nào đây lại là vấn đề về chủng tộc? E rằng không hề đơn giản như vậy!

Chúng ta hãy cùng nhìn lại cách giáo dục của Đức, xem điều gì đã tạo nên kỳ tích cho nước Đức như vậy!

Những điều đáng kinh ngạc trong nền giáo dục của Đức

  1. Giáo dục mầm non của Đức không phân lớp lớn nhỏ, tất cả các độ tuổi đều học cùng nhau.
  2. Trường học của Đức đều chỉ áp dụng chương trình học nửa ngày. Buổi chiều trẻ không có bài tập về nhà, chỉ có các hoạt động ngoại khóa.
  3. Tới lớp 3 trẻ em Đức mới bắt đầu học tiếng Anh.
  4.  Bậc tiểu học của Đức chỉ có 4 năm. Sau đó sẽ căn cứ vào giới thiệu của thầy cô, trẻ sẽ lên lớp và học những chuyên môn khác nhau theo sở trường của mình. Tỷ lệ đỗ đại học ở Đức không cao như ở Việt Nam. Nhưng người Đức coi trọng những khóa học thực tiễn. Tiến độ môn toán học trừu tượng trong chương trình học của họ ít nhất là chậm 2 năm so với Việt Nam.
  5. Vì sao 82 triệu người Đức lại chiếm một nửa giải Nobel của thế giới? Đáp án chính là: Đừng khai thác trí lực của trẻ khi còn quá sớm.
Những điều đáng kinh ngạc trong nền giáo dục của Đức
Những điều đáng kinh ngạc trong nền giáo dục của Đức. (Ảnh: additudemag.com)

Một bà mẹ có con trai thông minh trước tuổi mong muốn con mình được học nhiều hơn, và bất ngờ trước câu trả lời của cô giáo…

Sandra đến từ Cologne viết rằng: “Năm nay con trai tôi 7 tuổi. Tôi đề xuất với cô giáo là có thể dạy thêm cho con mình một số kiến thức đặc biệt hơn hay không. Bởi vì khi mới 5-6 tuổi, ở nhà cháu đã tự học đọc, học viết một cách cơ bản và làm được các phép tính đơn giản rồi. Cô giáo phản đối và nói rằng: ‘Chị nên giữ cho con mình giống như những đứa trẻ cùng tuổi’”.

Một tuần sau tôi lại đến gặp cô giáo và mang theo giấy chứng nhận IQ trước tuổi của thằng bé, hy vọng cô ấy hiểu và ủng hộ tôi. Nhưng cô giáo lại nhìn tôi bằng một ánh mắt khó hiểu, giống như tôi đến từ hành tinh khác vậy.

Cô giáo giải thích thêm rằng: “Khai thác trí lực của trẻ một cách quá mức, hoàn toàn không phải là một việc tốt. Bởi vì người lớn cần phải giữ lại không gian cho trí tưởng tượng của trẻ được bay bổng. Quá nhiều kiến thức sẽ khiến bộ não của trẻ trở thành một chiếc ổ cứng máy tính! Nếu cứ kéo dài như vậy thì bộ não của trẻ sẽ dần dần trở thành ổ lưu trữ, không còn chủ động suy nghĩ nữa”.

Nhìn thấy ánh mắt năn nỉ của tôi, cô giáo đổi giọng an ủi nói: “Chị cứ yên tâm, hãy để cháu vui chơi thỏa thích. Bọn trẻ vừa học vừa chơi ấy mà. Giờ cháu còn nhỏ, chị có lo lắng nhiều hơn thì cũng chỉ là điều vô ích mà thôi!”.

Dẫu đã được giải thích tường tận như vậy, tôi vẫn không tin vào tai mình và không hiểu vì sao chính phủ Đức lại cấm giáo dục trẻ trước độ tuổi. Tôi nhất quyết muốn làm rõ vấn đề này nên tới tìm vài chuyên gia giáo dục của Đức. Kỳ lạ là họ bảo tôi hãy tìm đọc cuốn “Pháp luật cơ bản” (tức Hiến Pháp) của Đức.

Hiến Pháp của Đức cấm giáo dục trước tuổi đi học

Khi giở cuốn “Pháp luật cơ bản” của nước Đức ra tôi mới giật mình. Khoản 6 điều 7 trong đó quy định một cách rõ ràng rằng: “Cấm thành lập trường giáo dục trước độ tuổi đi học”. Tôi vẫn không hiểu vì sao Hiến Pháp của nước Đức lại quy định như vậy, bèn bấm bụng đi thỉnh giáo các chuyên gia giáo dục một lần nữa.

Nhưng các vị chuyên gia này, họ đều nói với tôi một cách chắc nịch rằng: “‘Nhiệm vụ duy nhất’ của trẻ trước khi vào lớp 1 là trưởng thành một cách vui vẻ”. Thông qua các bộ luật của quốc gia, chính phủ Đức cấm khai thác trí lực của trẻ quá sớm, để tránh biến bộ não của trẻ thành một cái ổ cứng!!! Họ cũng nói y xì cô giáo của con trai tôi: “Hãy để lại nhiều hơn không gian cho trí tưởng tượng của trẻ có thể bay bổng. Bởi vì trẻ bẩm sinh đã thích chơi đùa. Cho nên chúng ta phải làm những việc phù hợp với bản tính bẩm sinh của trẻ, chứ không nên làm trái với quy luật trưởng thành của trẻ”.

Tôi vốn cho rằng ở Đức chỉ có trẻ lớp mầm non mới không được phép học những kiến thức chuyên ngành. Sau này tôi càng ngạc nhiên hơn khi phát hiện, học sinh tiểu học cũng không được học thêm các giáo trình bên ngoài, dẫu chúng có thông minh hơn độ tuổi của mình rất nhiều.

Giáo dục trước độ tuổi sẽ phá hoại trí tưởng tượng của trẻ

Ngược lại với các nước Châu Âu, trẻ em ở Việt Nam hầu như đã học xong những kiến thức của năm đầu bậc tiểu học khi đang học lớp mầm non. Bởi lẽ các bậc phụ huynh đều có lý do để lo lắng cho con em của mình. Kỳ thực sự lo lắng này là thừa thãi!!!

Những đứa trẻ ở châu Âu được chơi đùa thỏa thích, chúng có tuổi thơ hồn nhiên trong sáng của mình. Bề ngoài thì có vẻ như chúng đã thua với trẻ nhỏ ở Việt Nam ngay từ vạch xuất phát. Nhưng kỳ thực không phải vậy. Người châu Âu nhận thức một cách phổ biến rằng, trẻ nhỏ có quy luật trưởng thành của riêng chúng. Ở giai đoạn nào thì chúng cần làm những việc tương ứng với giai đoạn đó.

Trên bề mặt giáo dục trước độ tuổi ở Việt Nam và giáo dục cơ sở khá thiết thực. Nhưng trí tưởng tượng và khả năng suy ngẫm của chúng sẽ bị phá hoại! Trẻ sẽ tiếp thụ kiến thức một cách bị động mà bỏ mất thói quen chủ động suy nghĩ trước một vấn đề. Hậu quả của những bộ não như chiếc ổ cứng là hủy đi tuổi thơ hồn nhiên, ngây thơ những đứa trẻ.

Tôi vốn cho rằng chỉ ở Đức mới có quy định giáo dục kỳ quặc như vậy. Nhưng sau khi khảo sát tình hình giáo dục của các quốc gia châu Âu khác, tôi mới phát hiện ra rằng, về cơ bản thì cách làm của họ đối với trẻ nhỏ là như nhau.

Giáo dục trước độ tuổi sẽ phá hoại trí tưởng tượng của trẻ
Giáo dục trước độ tuổi sẽ phá hoại trí tưởng tượng của trẻ. (Ảnh: On.ge)

Nếu cho rằng nhất định phải “giáo dục” trẻ  trước độ tuổi đi học, thì trọng điểm “giáo dục” chỉ có 3 phương diện sau đây:

  1. Những kiến thức xã hội cơ bản như: Không được sử dụng bạo lực, không được nói chuyện lớn tiếng.
  2. Khả năng làm việc của trẻ: Trong độ tuổi mầm non trẻ sẽ làm những công việc thủ công tùy theo sở thích của mình. Điều này cũng giúp chúng có thể chủ động làm những việc cụ thể ngay khi còn nhỏ.
  3. Bồi dưỡng năng lực cảm xúc, sự tự tin cho trẻ.

Có lẽ chúng ta cũng phải nhận thức lại về “vạch xuất phát” và thể chế giáo dục của nước Đức. Chúng ta nên chăng quay trở lại với cách giáo dục phù hợp với quy luật của tự nhiên, để trẻ được là chính mình và có một tuổi thơ đúng nghĩa!

Vì sao nói: Hướng dẫn con trẻ tự lập chính là bí quyết sinh tồn?

Một học giả đã từng nói: ‘Suy nghĩ có thể cứu vớt vận mệnh của một người’. Thực tế đúng là như vậy, người có khả năng suy nghĩ độc lập mới có sự sáng tạo, mới nắm được vận mệnh của mình. Người không suy nghĩ độc lập thì sẽ không có tính độc lập.

Nhà khoa học người Pháp là John Faber đã từng làm thí nghiệm như sau:

Có một loại sâu sống theo kiểu bầy đàn, mỗi lần ra ngoài kiếm ăn đều sẽ do một con trong số đó dẫn đầu, những con khác thì xếp thành một hàng rất ngay ngắn đi lên phía trước. John Faber đã đặt những con sâu này bên cạnh chậu hoa, để chúng nối đuôi nhau tạo thành một vòng tròn, sau đó rắc thức ăn mà loại sâu này thích nhất ở cách chúng khoảng 15cm.

Những con sâu này cứ theo con sâu phía trước đi không ngừng, đi quanh chậu hoa hết vòng này đến vòng khác, không ăn không uống suốt mấy ngày, những con sâu giữ kỷ luật từ đầu đến cuối không làm loạn đội ngũ, cuối cùng đã chết đói. Trước khi chết chúng vẫn không biết thức ăn ở chỗ cách chúng gần như vậy.

Trong thí nghiệm trên, chỉ cần có một con sâu không hùa theo đám đông là có thể cứu sống mình và vận mệnh của những con sâu khác. Đáng tiếc là không có bất kỳ con sâu nào có thể làm được điều này.

Con người sống trong xã hội, nếu thiếu khả năng phán đoán và suy nghĩ độc lập mà nhắm mắt làm liều hoặc bị người khác ‘dắt mũi’ thì có lẽ cũng sẽ giống như những con sâu kia vậy. Những nhân vật thành công sẽ không ngoan ngoãn đi theo những ‘con sâu’ khác một cách mù quáng, họ sẽ phán đoán rồi mới đưa ra quyết định xem có đi theo người khác hay không.

Vương Vĩnh Khánh được coi là “thần tài của Đài Loan” với tổng tài sản khi qua đời vào năm 2008 là 6,8 tỷ USD. Ông khởi đầu sự nghiệp với 200 đồng bạc vốn vay.

Nhà nghèo, nên tới năm 15 tuổi ông mới tốt nghiệp tiểu học và phải nghỉ học ở nhà giúp gia đình mưu sinh. Sau khi nghỉ học, ông đi làm tạp vụ cho nhiều nơi và cuối cùng làm tạp vụ cho cửa hàng bán gạo. Máu kinh doanh ngấm vào đầu lúc nào không biết. Ông nhờ cha chạy vạy đi vay được 200 tệ mở cửa hàng riêng bán gạo.

Cửa hàng bán gạo của ông đã nhỏ lại ở vị trí không đẹp và ra đời sau các tiệm gạo khác trong khu vực, vì vậy ông Vương đứng trước nguy cơ mất cả 200 đồng tiền vốn.

Từ cái khó, Vương Vĩnh Khánh liền nghĩ cách sinh tồn, vươn lên trong nghịch cảnh. Ông mang gạo tới từng gia đình, một việc mà các chủ cửa hàng gạo chưa bao giờ làm. Gạo thời đó nhiều tạp chất như trấu, sạn… nên ông đã cho sàng sảy lại, làm sạch bóng trước khi giao cho khách hàng. Gạo được mang tới từng gia đình, ngon, sạch, giá cả cạnh tranh làm khách hàng rất hài lòng.

Không chỉ sáng tạo trong kinh doanh, Vương Vĩnh Khánh còn là một người rất chú ý và chiều khách. Ông tìm hiểu tất cả các khách hàng của mình và đoán định thời điểm khách phải mua gạo để chủ động mang gạo đến cho khách mà không phải đợi khách gọi.

Đa số khách hàng của ông Vương là công nhân và người lao động nghèo, nhiều lúc họ không có tiền khi ông chủ tiệm gạo mang gạo đến định kỳ. Vì thế ông chủ Vương quyết định cứ đến hạn ông sẽ đem gạo đến cho khách hàng nhưng nếu khách chưa có tiền thì ông sẽ nhận tiền sau.

Sở dĩ, Vương Vĩnh Khánh có thể thành công như vậy ngoài vận may, bản thân ông vô cùng trung thực, có suy nghĩ riêng của mình, có thể tạo ra ưu thế cạnh tranh từ những chi tiết nhỏ nhặt. Đây chính là khả năng suy nghĩ độc lập.

Nhân vật thành công sẽ không theo số đông, nước chảy bèo trôi. Khi họ cảm thấy những quy phạm mà người đi trước lập ra không hợp lý thì họ sẽ đưa ra thay đổi khi điều kiện thích hợp. Vì những lý do sau đây:

Thứ nhất, họ nhìn thấy chuyển biến từ trong nguy cơ, nhìn thấy cơ hội tiềm ẩn trong cái bình thường, sẽ không vì cảm xúc dao động hoặc hành vi của người khác ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của mình.

Thứ hai, họ có thể phân biệt được sự khác biệt giữa sự thật với cảm giác, giả thiết, lời đồn. Sự thật là những chuyện đã xảy ra hoặc đang xảy ra, còn cảm giác, giả thiết hay lời đồn đều chưa được chứng thực. Trước khi chứng thực họ sẽ đặt dấu chấm hỏi trong lòng chứ không tùy tiện tin vào.

Thứ ba, khi tiếp thu lời bàn luận của người khác, họ sẽ dùng kinh nghiệm của bản thân để phán đoán giảm thiểu sự nhầm lẫn.

Thứ tư, khi có người muốn làm ảnh hưởng đến mình, họ sẽ đối mặt với thái độ thận trọng, suy đoán động cơ của đối phương, tìm kiếm sự thật để tìm hiểu chân tướng.

      Những bài học thực tế cho chúng ta thấy bồi dưỡng khả năng suy nghĩ độc lập cho trẻ là điều rất cần thiết.

Vì thế, chúng ta cần bồi dưỡng khả năng tư duy rộng mở, linh hoạt, nhanh nhạy cho con để khơi dậy được trí tuệ của con. Vậy, cha mẹ cần bồi dưỡng khả năng suy nghĩ độc lập cho con như thế nào? Tích cực dẫn dắt con suy nghĩ độc lập là phương pháp chủ yếu để giúp con nhận thức và giải quyết vấn đề.

Rất nhiều trẻ khi gặp vấn đề nan giải thường hy vọng cha mẹ cho mình đáp án. Nếu cha mẹ trả lời ngay, mặc dù giải quyết được vấn đề lúc đó của trẻ nhưng xét về lâu dài, con sẽ hình thành thói quen ỷ lại vào cha mẹ. Khi con gặp vấn đề sẽ không suy nghĩ độc lập, không tự tìm đáp án, điều đó tất nhiên là không có lợi cho sự phát triển của con.

Mỗi cha mẹ hãy khích lệ để con có suy nghĩ độc lập, dẫn dắt con suy nghĩ, phân tích, vận dụng kiến thức và kinh nghiệm mà mình có để tự tìm đáp án. Như thế thì khả năng tư duy của con sẽ được nâng cao.

Có người đánh con mình, cha mẹ nên dạy con đánh lại hay không?

Giáo dục con cái luôn là vấn đề quan trọng với các bậc làm cha làm mẹ. Trong quá trình phát triển trưởng thành của con, sự va chạm xung đột với bạn bè cùng trang lứa là điều khó tránh khỏi. Đôi khi chúng ta tự hỏi “Hôm nay con bị bắt nạt, bị đánh như vậy, mình có nên dạy con đánh lại bạn không?”.

Đứng từ góc độ người làm cha làm mẹ, đôi khi chúng ta rất khó xử. Một mặt, vừa sợ con mình bị bắt nạt, mặt khác cũng vừa lo lắng con sẽ thành một đứa trẻ bạo lực nếu bản thân cổ vũ, xúi giục con đánh lại bạn. Điều đó có thể hình thành những tính cách không tốt cho con sau này.

Thất vọng nhìn con trai yếu đuối

Hàng ngày nhìn Tít – 7 tuổi đi học về với những vết bầm trên vai, trên cổ, chị Hằng (Hàn Thuyên, Hà Nội) buồn và thất vọng lắm. Chị ước giá như Tít “đanh đá” hơn lên một chút thì có phải con sẽ không bị những trận bắt nạt vô cớ của các bạn như thế này không.

Chị tâm sự, Tít cao lớn, khỏe mạnh, mỗi tội lành quá. Trước đây, chị rất thích tính con hiền hòa thế này nhưng sau khi con bị bắt nạt quá nhiều, chị đâm ra chán nản. Chị đưa con đi học võ những mong con biết tự vệ, mạnh mẽ hơn song chẳng ăn thua. Con vẫn bị bắt bạt, nhận những cú bạt tai từ bạn bè.

Chị thắt ruột khi nghe con mách mẹ: “Bạn Tú cứ trêu con là con gái, con phải làm gì hả mẹ?”. Chị bực mình bảo con: “Bạn nào đánh con, trêu con, bắt nạt con, con đánh lại cho mẹ, đánh thật đau vào”. Thế nhưng tình hình vẫn không có gì tiến triển.

Trên đây là một câu chuyện rất điển hình, xảy ra phổ biến trong những gia đình có trẻ nhỏ. Người làm cha mẹ như chúng ta hành xử ra sao trong những trường hợp thế này? Liệu có nên khuyến khích con đánh lại bạn không?

Hãy cùng tìm hiểu xem người phương Tây dạy con ra sao khi con bị đánh hoặc bị bắt nạt?

1. Dùng lời nói để chấm dứt sự việc

Dạy trẻ cách dùng lời nói để bày tỏ thái độ của mình với những bạn đánh hoặc bắt nạt mình. Ngữ khí cần kiên định, trung lập và không mang tính công kích. Ví dụ một số cách nói bạn có thể dạy con:

    • “Mình không thích bạn làm như vậy!”
    • “Không được phép đánh người”
    • “Đánh người là không đúng”
    • “Cô giáo dạy không được đánh người khác

Đối với những bé còn ít tuổi, khi bản thân bộc phát các hành vi cử chỉ như: đẩy, đánh hoặc đá người khác thì thực sự chúng cũng chưa ý thức được hành vi của mình sẽ làm tổn thương người khác.

Chỉ vì con chưa biết khống chế cảm xúc của mình, cũng không biết bày tỏ cảm xúc của mình bằng cách nào mới là đúng nên mới có những biểu hiện như vậy. Khi con bạn nói với bé bắt nạt chúng những câu nói như vậy, mọi hành động bộc phát công kích của bạn chúng sẽ ngừng lại.

2. Chủ động rời khỏi hiện trường

Dạy con cách tự rời khỏi hiện trường vụ xung đột và giúp con hiểu tầm quan trọng của việc đó. Khi trẻ nhỏ xảy ra mâu thuẫn mà con bạn bị đánh hoặc bị đẩy ngã, bạn hãy dạy con cách tránh xa, không cần đối chọi gay gắt với bạn. Rất nhiều bậc cha mẹ sẽ cho rằng, nếu làm như vậy thì để con mình bị bắt nạt à? Không phải sẽ để lợi thế cho đứa trẻ kia hay sao?

Kỳ thực không phải như vậy, con chủ động rời khỏi hiện trường tranh chấp va chạm không phải là biểu hiện của sự yếu đuối và nhát gan, mà đó là thể hiện của sự tự tin, khoan dung và dũng cảm. Hành động này có thể giúp con tránh được càng nhiều những tổn thương tiềm ẩn có thể xảy ra trong cuộc tranh chấp đó.

Ví dụ, khi hai đứa trẻ cùng tranh nhau một món đồ chơi, một trong hai đứa trẻ bắt đầu có hành vi xô đẩy, đánh hoặc đá bạn. Sau khi một trong số chúng tự động bao dung nhường lại đồ chơi cho bạn, cuộc va chạm đó sẽ chấm dứt. Đứa trẻ khoan dung kia cũng sẽ tìm thấy nhiều cơ hội khám phá các loại đồ chơi khác hơn.

Đây không phải là biểu hiện của sự yếu đuối, mà là một loại trí tuệ của con người. Điều này sẽ giúp con hình thành thói quen nhìn sự việc một cách bao dung, không chỉ giới hạn nhãn quan trong một sự việc, một thời điểm.

3. Câu chuyện của hai cậu con trai

Bảo và Nam năm nay vừa tròn năm tuổi. Cha mẹ chúng có một nhóm bạn khá thân hay tụ tập nên hai đứa thường xuyên có cơ hội chơi cùng nhau. Lần đầu tiên chơi chung, hai đứa nhỏ đã xảy ra xung đột.

Khi cùng chơi một đồ chơi, hai đứa bắt đầu tranh giành món đồ đó. Bảo không giành được đồ chơi liền đánh Nam một cái. Nam tức giận và quát lớn: “Bạn làm như vậy là sai rồi!”. Không ngờ Bảo không những không thay đổi lại càng tức giận đánh và đá Nam. Hai bà mẹ liền can thiệp và tách hai đứa nhỏ ra, mẹ Bảo nói với con: “Có chuyện gì vậy, các con không được đánh nhau!”. Mẹ Nam thì nói với con: “Con làm đúng rồi, không đánh bạn mới là đứa trẻ ngoan”.

Sự việc sau đó càng có sự đối lập rõ ràng hơn. Bảo càng kích động bắt đầu gào khóc, lăn ra đất ăn vạ, vùng vằng không nghe lời… Còn Nam thì ngược lại, vì được những lời của mẹ khích lệ, cậu bé đứng cách xa Bảo và đi theo bên mẹ. Chuyện cũng không dừng lại ở đó. Bảo không ngừng gào khóc lăn lộn dưới đất làm mẹ cậu bé phải bế cậu mang ra một nơi khác và giáo huấn một hồi. Mặc dù sau đó mẹ Bảo có bắt xin lỗi Nam, nhưng cậu bé vẫn im lặng không nói gì và chạy ra chỗ khác.

Mẹ Bảo ngại ngùng nói với mẹ Nam: “Xin lỗi chị nhé, tính khí thằng Bảo nóng nảy quá. Thằng Nam nhà chị thật thà thế, biết nghe lời người lớn”. Kỳ thực ẩn ý trong lời mẹ Bảo mà mọi người đều có thể hiểu đó là “Thằng Nam đúng là thằng bé ngốc quá, đánh nó mà nó cũng không phản ứng gì. Thằng Bảo nhà tôi mới thật là đứa trẻ thông minh, đã chiếm lợi về mình rồi còn khóc lóc để mọi người ngại không ai nói gì được nó nữa”.

Khi giáo dục con trẻ tuyệt đối bạn không nên dạy chúng “đánh lại bạn” khi bị bắt nạt. Từ nhỏ nên dạy con biết độ lượng khoan dung với người khác. Từ nhỏ nên dạy con học cách khoan dung và nhẫn nại với mọi người, như vậy khi lớn lên con mới có thể sống vui vẻ có ích hơn, lại không cần lo lắng con gây sự sinh chuyện bên ngoài.

Lòng khoan dung chính là một loại đức hạnh cũng là một loại trí huệ cần có của mỗi người. Nếu cha mẹ có thể dạy con biết khoan dung với mọi người thì con sẽ biết cách cởi mở giao tiếp với bất kể người nào.

Khi biết khoan dung với người khác, con bạn sẽ biết cách giao tiếp liên hệ với mọi người xung quanh một cách tốt đẹp hơn. Từ đó cuộc sống của chúng cũng trở nên vui vẻ và có ý nghĩa hơn. Lòng khoan dung là một phẩm chất quan trọng cần có của mỗi người. Quan trọng hơn, với con trẻ đó là năng lực giúp con có thể phát triển một cách khỏe mạnh cả về thể chất và trí tuệ trong xã hội hiện đại.

Làm thế nào để sửa đổi tính ích kỷ hẹp hòi của con?

  • Tạo cơ hội để con có thể tiếp xúc được nhiều hơn với bạn bè cùng trang lứa.
  • Khi con gặp phải mâu thuẫn hoặc tranh chấp bất hòa trong quá trình chơi đùa với bạn, không nên thiên vị bênh vực con mình, cần giúp con hiểu và đánh giá đúng bản thân mình đang sai hay đúng.
  • Khi con có mâu thuẫn va chạm với bạn, các bậc phụ huynh nên hướng dẫn giúp con tự suy nghĩ tìm ra nguyên nhân gây ra mâu thuẫn. Bạn hãy dạy con tự kiểm điểm sai sót của bản thân, đồng thời cũng nên bao dung với những thiếu sót lỗi lầm của bạn.
  • Dạy con học cách chân thành tương trợ với bạn bè, cho dù bạn có mắc lỗi cũng cần tha thứ khoan dung với bạn.
  • Người lớn luôn phải là tấm gương cho con trẻ noi theo, khi gặp phải mâu thuẫn và xung đột, cần khoan dung độ lượng, không tính toán được mất.
  • Trong trường hợp cần thiết, cũng cần để con tự trải nghiệm những tác hại của tính ích kỷ hẹp hòi.

Người anh hùng trong cơn sóng thần, hy sinh chính mình để giữ lại bình yên cho người khác

“Anh ấy là một anh hùng dân tộc trong lòng chúng tôi” đó là những gì Phi công Ricosetta mô tả về Anthonius Gunawan Agung, một nhân viên kiểm soát không lưu ở sân bay Palu, Indonesia. Anthonius đã qua đời khi anh cố gắng hướng dẫn máy bay do Ricosetta điều khiển bay lên khỏi mặt đất trước khi động đất và sóng thần phá hủy Palu.

Chính hành động anh hùng của chàng trai trẻ đã giúp cho hàng chục sinh mạng được an toàn cất cánh. Nhưng những giây phút còn lại có lẽ đã không còn đủ để Anthonius cứu lấy sinh mạng của chính mình.

Cơ trưởng Ricosetta Mafella và chiếc máy bay Batik Air (Nguồn: Instagram icoze_ricochet)

“Cho phép cất cánh”

Chiều thứ sáu ngày 28/09, Anthonius Gunawan Agung, 21 tuổi đã ở tại tháp canh sân bay Palu khi máy bay Batik Air do Ricosetta điều khiển đang nằm trên đường băng.

“Tôi đã vội vã cất cánh, có một giọng nói trong đầu bảo tôi rằng tôi phải rời khỏi đây ngay lập tức” – Ricosetta kể lại. “Tôi đã thúc giục phi hành đoàn không được chần chừ”.

Vào lúc 18h02, chiếc máy bay cất cánh, vài phút sau đó, một trận động đất cường độ 7,5 Richter đã xảy ra.

Khi tháp đồng hồ bắt đầu rung chuyển, những người xung quanh Agung bắt đầu tìm cách trốn thoát, nhưng anh vẫn tiếp tục ở lại và theo dõi chiếc máy bay để đảm bảo nó có thể cất cánh an toàn.

Lời cuối cùng mà người ta nghe thấy được từ anh là: “Batik 6321 cho phép cất cánh”

Sau đó anh nhận ra rằng lối thoát đã bị khóa, không còn lựa chọn nào khác Agung phải nhảy ra khỏi tòa tháp đang bắt đầu đổ sụp. Agung đã qua đời trong khi được đưa tới bệnh viện để điều trị.

Anthonius Gunawan Agung – người hùng trong trận động đất (Nguồn: Instagram icoze_ricochet)

Cơ trưởng Ricosetta và 147 hành khách không hề biết chuyện gì đang diễn ra dưới mặt đất. Từ trong khoang lái, họ chỉ nhìn thấy những cơn sóng rất lớn đang tiến dấn tới bờ biển.

“Tôi thấy nhưng con sóng với chiều dài rất lớn, nó to dần nhưng tôi không biết nó là gì”, Ricosetta nói với phóng viên của BBC.

“Tôi đã cố gắng liên lạc với trạm kiểm soát không lưu để báo cáo về những điều tôi nhìn thấy, nhưng không một ai ở đầu bên kia trả lời”

Chỉ sau đó Ricosetta mới hiểu vì sao cuộc gọi của mình bị bỏ qua.

“Tôi đã ở trong nhóm WhatsApp với một đài quan sát khác, và một trong số họ đã nói với tôi rằng họ đã yêu cầu Agung tự cứu mình khỏi tòa tháp”.

“Nhưng anh ta nói, anh chưa thể rời đi, chuyến bay của Batik vẫn chưa cất cánh”.

“Khi được nghe điều đó, tôi đã không nói nên lời, tôi rất buồn. Tất cả chúng tôi đã có thể là nạn nhân, anh ấy là anh hùng của tôi và của cả dân tộc”.

Lễ tiến đưa Agung về nơi an nghỉ (Nguồn: AriNav Indonesia)

Có gần 2000 người thiệt mạng trong thảm họa động đất kèm sóng thần ở Indonesia vào ngày 28/9. Nó đã khiến nhiều công trình sụp đổ và hàng triệu người bị ảnh hưởng, nhưng trong hoàn cảnh tang thương đó vẫn có rất nhiều tấm lòng cao cả sẵn sàng dành cả sinh mệnh của mình để cứu giúp những người khác.

Câu chuyên về sự hy sinh của Agung đã nhanh chóng được lan truyền và nhận được sự cảm thông sâu sắc của cả cộng đồng. Người ta tôn vinh anh như một anh hùng, thậm chí nhiều họa sĩ còn chuyển thể câu chuyện sống động ấy thành truyện tranh và đăng tải lên Instagram. Hãy cùng chúng tôi thưởng thức tác phẩm của các họa sĩ để tưởng nhớ tới chàng nhân viên không lưu dũng cảm ấy.

Vì sao các bậc cha mẹ nhất định phải dạy cho trẻ biết cách từ chối?

Hoa mai không chịu thỏa hiệp với mùa đông lạnh giá nên mới hiên ngang nở giữa đất trời lạnh giá; ngọc trai không chịu thỏa hiệp với vỏ trai nên mới có ánh hào quang lấp lánh; các hạt giống không chịu thỏa hiệp với bùn đất nên mới đón được ánh nắng mặt trời ấm áp đó sao. Con người cũng vậy, có rất nhiều người nói “không” và từ chối, không phải vì sợ đắc tội với người khác mà là họ không muốn làm tổn thương người khác, vì họ biết nghĩ cho người khác mà thôi.

Một hôm, có ba người đến một công ty lớn phỏng vấn xin việc. Vị giám khảo chính nói:

– Các anh đều đã vượt qua vòng đầu tiên, hơn nữa thành tích lại rất tốt. Bây giờ tôi sẽ giao cho các anh một nhiệm vụ, trắc nghiệm lòng dũng cảm và các tố chất khác nữa. Công ty sẽ tuyển người nào dũng cảm nhất.

Người thứ nhất nhận nhiệm vụ là đập vỡ cửa kính.

– Haizz có gì khó đâu! Người đó liền siết chặt nắm đấm, nhắm vào cửa kính, đấm một cái thật mạnh. Rồi một tiếng “choang” phát ra, cửa kính vỡ tan, nhưng bàn tay anh ta cũng bị thương.

Vị giám khảo kia lại giao nhiệm vụ cho người thứ hai và nói:

– Dưới lầu có một căn phòng nhỏ, một nhân viên dọn dẹp vệ sinh rất lười biếng đang nằm ngủ trong đó. Ở đây có một thùng nước bẩn, cậu mở cửa căn phòng nhỏ ấy ra, không cần nói năng gì, đổ thẳng nước bẩn lên người cô ta!

Người này do dự giây lát rồi xách thùng nước bẩn đến căn phòng nhỏ, bên trong quả nhiên có một nhân viên dọn dẹp đang nằm ngủ. Anh ta nghiến răng, hất nước bẩn lên người đang nằm kia rồi bỏ chạy.

Giám khảo mỉm cười nói:

– Đừng lo, đó không phải là người thật, chỉ là tượng sáp thôi! Người đó nghe xong liền thở phào.

Tiếp đó, giám khảo giao nhiệm vụ cho người thứ ba:

– Trong đại sảnh có một gã béo, hãy nhân lúc hắn ta không để ý, anh hãy đấm cho hắn một cái, sau đó chạy nhanh về đây, hắn tuyệt đối không đuổi kịp anh đâu!

Không ngờ người này nghe xong liền lắc đầu, nói:

– Xin lỗi, tôi nghĩ, tôi chẳng có lý do gì để đánh anh ta cả. Nếu như đây là cách trắc nghiệm lòng dũng cảm của ông, tôi xin rút lui!

Cuối cùng, giám khảo tuyên bố trước mặt ba người rằng người thứ ba được chọn. Hai người còn lại không phục nên vị giám khảo giải thích:

– Những nhiệm vụ mà tôi giao cho các cậu đều rất vô lý, nhưng các cậu lại không hề từ chối. Mà chỉ có những người dám nói “không” mới là người mà công ty này cần. Bởi vì, đôi khi, để từ chối cũng cần có dũng khí.

Qua câu chuyện ngắn trên mỗi người trong chúng ta cũng sẽ có thể ngộ riêng và rút ra bài học nào đó cho mình. Nhưng từ thực tiễn chẳng đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng, hoa mai không chịu thỏa hiệp với mùa đông lạnh giá nên mới hiên ngang nở giữa đất trời lạnh giá; ngọc trai không chịu thỏa hiệp với vỏ trai nên mới có ánh hào quang lấp lánh; các hạt giống không chịu thỏa hiệp với bùn đất nên mới đón được ánh nắng mặt trời ấm áp đó sao.

Con người chúng ta cũng vậy thôi, có rất nhiều người nói “không” và từ chối, không phải vì sợ đắc tội với người khác mà là họ không muốn làm trái đạo lý, làm tổn thương người khác, vì họ biết nghĩ cho người khác mà thôi. Thực ra, khi chúng ta muốn nói “không”, đừng nghĩ ngợi quá nhiều, hãy dũng cảm nói ra! Bạn sẽ ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng, chuyện không hề tồi tệ như bạn tưởng.

Khi con bạn lớn lên, chúng sẽ phải đối mặt với những quyết định khó khăn trong cuộc đời và có không ít lần chúng sẽ phải nói lời từ chối. Vì vậy, là một phụ huynh, bạn hãy dạy cho trẻ kỹ năng từ chối một cách đúng đắn ngay từ nhỏ.

Ngay từ lúc bước vào trường mầm non, tiếp xúc với bạn bè cho đến lúc trưởng thành và bước vào đời, nghệ thuật nói lời từ chối sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến sự thành công của một con người, nhất là trong cuộc sống hiện nay, khi mà giới trẻ phải đối mặt với rất nhiều cám dỗ như thuốc lá, ma tuý, rượu bia… Không ít đứa trẻ cho rằng từ chối người khác là một biểu hiện đáng ghét và sẽ làm tổn thương họ. Chính vì thế, bạn hãy dạy con mình nghệ thuật nói “không” trong những tình huống cần thiết để trẻ có thể tự tin hơn trong các quyết định của mình. Sau đây là một vài cách để các bậc cha mẹ dạy con mình cách từ chối. Nói “không” như thế nào?

Nói “không, cảm ơn!”

“Không, cảm ơn!” là câu nói đơn giản và thẳng thắn nhất mà mọi người đều có thể chấp nhận được. Thế nhưng, chính sự ngắn gọn và dứt khoát của nó khiến nhiều người e ngại rằng nó không được khéo léo cho lắm. Bạn hãy đưa ra một số trường hợp mà trẻ cần phải sử dụng lời từ chối này, chẳng hạn như khi có người mời hút thuốc, khi được một người lạ cho quà…

“Không, cảm ơn!” là câu nói dễ nhất giúp trẻ luyện tập thói quen “từ chối”. ( ảnh internet)

Lặp đi lặp lại nhiều lần lời từ chối

Hãy nói với con rằng chúng phải biết lặp đi lặp lại lời từ chối của mình nhiều lần nếu đối phương liên tục chèo kéo và tạo áp lực cho con. Một khi đã đưa ra lời từ chối, hãy kiên quyết với những gì đã nói và đừng để đối phương lay chuyển. Con có thể nhắc lại nhiều lần một lời từ chối, ít nhất là khi không biết giải thích hay trình bày như thế nào.

Đưa ra lý do từ chối

Có thể đó là lý do hết sức đơn giản như “Tôi không được phép làm điều đó” hoặc “Đó là điều không tốt cho cả tôi và bạn”, “Tôi không thích làm điều này”… Quan trọng nhất là bạn phải chỉ cho con nói ra với một thái độ tự tin và cương quyết, như vậy con sẽ từ chối hiệu quả và tránh khỏi những cuộc tranh cãi không cần thiết.

Tìm cách tránh xa hoặc cố tình phớt lờ đối phương

Cách này chỉ áp dụng trong một vài trường hợp khi con cảm thấy không an toàn hoặc gặp phải những lời đề nghị xấu từ người lạ.

Thay đổi chủ đề hoặc đề nghị làm một việc khác

Cách này rất hiệu quả khi từ chối bạn bè và ngăn họ làm những việc tai hại. Bạn có thể hướng dẫn con nói rằng “Thay vì làm việc này chúng ta hãy…” hoặc “Mình nghĩ là như thế này… sẽ tốt hơn”. Với một cách nói thông minh và khéo léo, con bạn không chỉ tránh được những hành động xấu mà còn góp phần giúp bạn mình tránh xa điều đó.

Khẳng định chính mình

Đây là yếu tố quan trọng nhất trong tất cả các cách trên. Nếu con bạn có thể khẳng định được lập trường của mình có nghĩa là trẻ đã học được một kỹ năng sống quan trọng. Từ chối thành công mà không bị mất lòng người khác chứng tỏ con bạn là một đứa trẻ thông minh và quyết đoán. Điều đó rất cần sự chỉ dạy và hướng dẫn của cha mẹ. Không ít người căn dặn con cái không được làm điều này, điều khác mà quên chỉ dạy cho trẻ cách từ chối trước những cám dỗ ấy.

Khẳng định chính mình
Bồi dưỡng thói quen từ chối cũng là để tạo cho trẻ một lập trường vững chắc. (Ảnh: picturelights.club)

Cũng giống như các kỹ năng khác, kỹ năng từ chối con cũng cần được học từ cha mẹ. Tùy thuộc vào từng độ tuổi mà trẻ sẽ phải đối mặt với những tình huống khác nhau, điều quan trọng nhất là bạn phải lường trước những tình huống có thể xảy ra với trẻ và giúp chúng thực hành với những tình huống đó. Bạn hãy bắt đầu bằng cách hỏi xem trẻ sẽ làm gì nếu bị yêu cầu làm một việc mà trẻ không thích. Bạn có thể đóng vai là người đưa ra những lời đề nghị không tốt để trẻ thực hành trong những tình huống cụ thể. Điều này sẽ giúp trẻ tiếp thu nhanh và ghi nhớ rất lâu. Một khi con bạn đã học được kỹ năng từ chối, trẻ sẽ cư xử khéo léo hơn và biết cách bảo vệ mình trong những trường hợp không có cha mẹ bên cạnh.

Sống ở đời cần thông suốt: 30 tuổi nên lập gì, 40 tuổi nên hiểu gì, 50 tuổi nên biết gì, 60 tuổi thấu những gì, 70 tuổi thuận theo cái gì?

Cuộc sống, là một cuốn sách vô số chữ, mỗi người có cách đọc của riêng mình. Cuộc sống, là một câu hỏi có nhiều lời giải, mỗi người có đáp án của riêng mình và cuộc sống được đánh giá không phải bằng số năm bạn sống mà là cách bạn sống trong những năm đó.

30 tuổi lập cái gì?

Lập thân

Lập thân ý là tạo lập nhân cách và tu dưỡng bản thân, nó bao gồm: tu dưỡng về tư tưởng, đạo đức, bồi dưỡng về năng lực. Tự cường là cái gốc của việc lập thân, phụ thuộc vào cha mẹ, bạn bè để thỏa mãn những nhu cầu, mong muốn của bản thân là biểu hiện của một người yếu đuối, thậm chí là thất bại. Lập thân là yêu cầu căn bản nhất đối với mỗi người nếu muốn tạo được cho mình một chỗ đứng trong xã hội.

Lập nghiệp

Lập nghiệp chính là tạo dựng sự nghiệp bản thân, người đã bước vào ngưỡng tuổi 30 cũng nên có một sự nghiệp khá vững chắc rồi. Dấn thân vào bất cứ ngành nghề gì cũng cần có bản lĩnh, nói cách khác là phải có sở trường, mánh khóe, đây là bảo bối phòng thân mà ai cũng cần phải chuẩn bị cho mình.

Lập gia

Lập gia chính là có cho mình một gia đình riêng, xã hội ngày nay luôn rất bận rộn, quay cuồng, nó lấy đi rất nhiều thời gian của người trẻ, khiến họ cứ mãi trì hoãn chuyện thành gia lập thất, nhưng tôi cho rằng 30 tuổi mới kết hôn cũng không còn sớm đâu.

40 tuổi nên “ngộ” ra cái gì?

Bên ngoài, họ hiểu xã hội

Cuộc sống của con người vốn dĩ không thể tách ra khỏi xã hội, xã hội càng tiến bộ, sự phụ thuộc của con người vào xã hội càng cao. Những người 40 tuổi, đã không còn trẻ nữa, những trải nghiệm cuộc sống đã phần nào làm phai mờ đi những đam mê, họ trở nên trầm ổn hơn, những khó khăn, những kinh nghiệm khiến họ “ngộ” ra rằng mối quan hệ giữa con người và xã hội chính là mối quan hệ giữa cá nhân và cộng đồng, con người là một phần của quần thể xã hội, không thể nào tách ra khỏi vòng tròn xã hội đó.

Bên trong, họ hiểu bản thân mình

Cái gọi là trưởng thành chính là sự trưởng thành của nội tâm. Có lý tưởng là chuyện đương nhiên nên làm, nhưng quan trọng là đi thực hiện, đi hiện thực hóa nó; có ước mơ, rất tốt, nhưng quan trọng là phải phù hợp với thực tế.

Với bản thân mình, họ hiểu ra trách nhiệm

Trước hết, họ cần phải làm tốt công việc của mình, nó không chỉ là vấn đề nhu cầu cuộc sống mà còn là sự cống hiến cho xã hội, là trách nhiệm xã hội mà mỗi người nên có, chỉ khi từng thành viên trong xã hội nỗ lực phấn đấu thì xã hội mới có thể tiến bộ.

Tiếp theo, người ở độ tuổi 40, cha mẹ họ tuổi đều đã cao, là một người đã 40 tuổi, bạn cần phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc, hiếu thuận với cha mẹ, trách nhiệm với gia đình. Ngoài ra, con cái cũng đang ở độ tuổi học hành, nuôi dưỡng giáo dục tốt con cái cũng là trách nhiệm của mỗi bậc làm cha làm mẹ.

50 tuổi nên biết cái gì?

Biết quỹ đạo vận mệnh của của bản thân, không oán trách ông trời

Lúc 30 tuổi, quỹ đạo cuộc đời của đại đa số đều khá khúc khuỷu, 40 tuổi quỹ đạo đó đạt đến đỉnh điểm, 50 tuổi quỹ đạo tương đối ổn định. Nếu không có tình hình gì đặc biệt thì sẽ chẳng có biến động gì lớn nữa. Những người 50 tuổi, đã đi qua hơn nửa cuộc đời, họ đang ở vào cái giai đoạn tỉnh táo nhất của đời người, tuyệt đối không oán than ông trời bất công hay như nào nữa mà sẽ âm thầm, lặng lẽ chấp nhận hiện thực cuộc sống.

Biết vị trí, địa vị của bản thân

Trải qua hơn 20 mấy năm bôn ba, có sự nghiệp riêng, bất kể là họ làm ngành nghề gì, trải qua hơn hai mấy năm nỗ lực, tất cả các phương diện như trình độ chuyên môn, trình độ kỹ thuật, kinh nghiệm, năng lực quyết đoán hay năng lực cá nhân đều đã đạt đến một trình độ nhất định, có thể nói là thuộc phái thực lực, lão làng.

Biết trách nhiệm vẫn chưa hoàn thành của mình

Những người ở độ tuổi 50 dù chưa đến lúc nghỉ hưu những cũng chẳng còn xa cái ngày đó nữa, lúc này, ai cũng đều muốn có thể tiếp tục làm thêm 10 năm nữa, muốn làm hết trách nhiệm của mình với xã hội; trách nhiệm với cha mẹ già, với gia đình nhỏ của mình.

60 tuổi thấu cái gì?

Thấu đời người

Đời người có 3 giai đoạn: từ lúc ra đời đến trước khi bước ra xã hội, là lúc học tập, tích lũy tri thức, tôi gọi đây là giai đoạn trưởng thành; khoảng 30 tới khi nghỉ hưu, đây là quãng thời gian cho công việc, giai đoạn cống hiến cho xã hội, gia đình, cha mẹ, con cái, tôi gọi đây là giai đoạn cống hiến; từ sau khi nghỉ hưu, từ con người của xã hội trở về làm con người cả gia đình, hưởng thụ tuổi già, hưởng thụ sự chăm sóc của con cái, tôi gọi đây là giai đoạn thu hoạch.

Thấu sinh mệnh

Người 60 tuổi, sống một cuộc sống khỏe mạnh, tích cực, vui vẻ là điều quan trọng nhất, ít nhất bạn có thể giảm bớt gánh nặng trách nhiệm cho con cái.

Thấu danh lợi

Lúc còn đi làm, bạn là ai ở nơi làm việc quyết định địa vị xã hội của bạn; khi nghỉ hưu rồi địa vị đó cũng thay đổi, bạn không còn là người của xã hội nữa mà là con người của gia đình, tất cả những gì bạn đạt được đều trả lại hết cho xã hội, hiệu trưởng, giám đốc, kỹ sư, giáo sư, bác sỹ… một khi đã nghỉ hưu rồi thì ai cũng là: người về hưu.

70 tuổi thuận cái gì?

Thuận theo ý mình nhưng cũng thuận tự nhiên

Không oán thán nữa, tiền dưỡng lão bao nhiêu cũng không tính toán, con cái có thường đến hay không cũng không quá bận tâm, không yêu cầu cao với vật chất cuộc sống, ăn thấy ngon miệng, ăn tốt là đủ rồi, nhà không quan tâm lớn nhỏ nữa, đủ để ở là được. Đối với bản thân, chuyện gì mình thích thì đi làm, không để ý đến con mắt của người khác nữa, cơ thể lão hóa ư, đó là chuyện sớm muộn, sống chết ư, cứ thuận theo tự nhiên.

Thuận theo ý mình nhưng hãy gặp sao yên vậy

Thản nhiên đối mặt với mọi sự gặp gỡ trong cuộc sống, gặp chuyện vui không quá phấn khích, gặp chuyện buồn phải thoát ra khỏi nỗi buồn đó càng sớm càng tốt, bất kể là gặp phải chuyện gì đều phải giữ cho mình một trạng thái bình tĩnh và trầm ổn, chính là gặp sao yên vậy.

Thuận theo ý mình nhưng không vượt quá giới hạn, quy tắc

Thuận theo ý mình không đồng nghĩa với việc cái gì cũng không quan tâm, cái gì cần tuân thủ vẫn phải tuân thủ, đừng vượt quá giới hạn.

(vn.pngd)

Phụ nữ không ngại lấy chồng nghèo, chỉ sợ lấy nhầm đàn ông vừa lười biếng lại vừa không có chí tiến thủ

Tất nhiên, chẳng ai biết trước được điều gì. Phải sống với nhau, người ta mới hiểu kĩ về nhau. Nhưng đàn ông à, đã chấp nhận lấy vợ, sinh con thì phải thay đổi tính nết.

Vất vả ngược xuôi những năm tháng tuổi trẻ rồi cuối cùng ai cũng phải đi tìm một bến đỗ cuối đời mình. Trai gái đến tuổi thì lập gia đình, sinh con đẻ cái. Đâu có mấy ai chịu được cô đơn cả đời rồi rời khỏi thế giới này trong sự lạnh lẽo đâu.

Ngoài thành công, con người ta cũng hướng mình đến một mục tiêu cuộc sống khác, đó là hạnh phúc. Hạnh phúc sống trong tình yêu thương, hạnh phúc bên những người mình trân quý cả đời, tưởng dễ mà khó vô cùng. Bởi không phải ai cũng giữ trọn trong tay mình sợi dây hạnh phúc ngay từ đầu.

Và phụ nữ thường là những người đau đáu nhất về sợi dây ấy, không biết cầm chừng đến khi nào. Phụ nữ vốn nhạy cảm nên họ thường suy nghĩ thấu đáo. Một khi họ đã quyết định kết hôn thì chắc hẳn họ muốn dành cả đời chăm lo cho những người mình yêu thương cũng như muốn nhận được quan tâm, chăm sóc.

Đi lấy chồng là người phụ nữ chấp nhận hi sinh tuổi trẻ của mình để cùng người mình yêu thương vun đắp tất cả lại từ đầu. Phụ nữ đâu ngại lấy chồng nghèo, hai bàn tay ta làm nên tất cả. Đã có nhau thì chẳng việc gì gây cản trở, khó khăn đến mấy cũng chỉ là những gia vị cần thiết của tình yêu mà thôi.

Bố mẹ tôi vốn dĩ đến với nhau là vậy, chỉ từ tình yêu. Ngày lấy mẹ, bố tôi còn thất nghiệp, mỗi tháng chuyển việc một lần, khi là thợ trát trần nhà, khi thì thầy giáo dạy karate, dạy tiếng Anh. Mẹ tôi là sinh viên Sư phạm nên cũng xin được vào một trường huyện, ngày đạp xe hơn 10 cây số từ thành phố rồi đến chiều lại đạp ngược lên. Thời ấy, nhà nào có xe máy thì chắc hẳn phải giàu có lắm.

Thế rồi, thời gian trôi qua, bố tôi xin vào làm tiếp thị ở một công ty xi măng. Cứ đi làm rồi tích cóp cũng mua được cái nhà. Công việc của bố tôi cũng chẳng ổn định là mấy, cứ vài năm là chuyển đổi nơi công tác một lần.

Bố mẹ bảo, mỗi lần chuyển việc là một lần may mắn đấy. Có lẽ là không vì do thời buổi làm ăn khó khăn, nhu cầu cuộc sống tăng lên với 2 đứa con đến tuổi ăn tuổi học; và có lẽ là như vậy, bố tìm được những công việc lương cao hơn, sắm xe sửa nhà cho gia đình.

Khi yêu, con người dễ dàng đến với nhau bằng tình cảm. Nhưng khi lấy nhau rồi, câu chuyện chẳng còn dễ dàng đến thế. Sống được với nhau, âu còn do là cái nghĩa.

Hàng xóm nhà tôi có chị vợ ngày ngày cãi nhau với chồng, sáng trưa chiều tối lúc nào cũng thấy xoong nồi loảng choảng. Lí do là bởi, vợ thì sáng chiều quanh quẩn cái sạp bán quần áo ngoài chợ, còn chồng lúc nào cũng “cắm mặt” vào điện thoại chơi game.

Anh chồng vốn là con một nên bố mẹ chiều chuộng, “nắng không đến mặt, mưa không đến đầu”. Học hành, thi cử trước giờ đều do bố mẹ lo. Đến khi ra trường, bố mẹ lại chạy vạy xin vào nhà nước, anh ta làm được dăm bữa nửa tháng liền xin nghỉ vì không thích làm theo yêu cầu của người khác.

Vì bố mẹ có một xưởng mộc nhỏ nên anh ta lấy cớ là muốn nối nghiệp gia đình. Lẽ là muốn được rảnh rỗi, không thích làm gì, chỉ “ngồi mát ăn bát vàng” nên ngoài 1, 2 tiếng đồng hồ mỗi ngày xuống kiểm tra thợ làm thế nào, anh ta chỉ chực dán mắt vào game.

Thậm chí, khi anh ta lấy vợ, hàng xóm cũng phải lo thay, không biết cô vợ có chịu được thói lười làm của chồng không. Thề non hẹn biển sẽ sửa đổi tính nết, ấy vậy mà, sau khi sinh đứa thứ nhất, anh ta vẫn giữ thói quen cũ. Chị vợ đã từng khóc lóc thảm thiết: “Thà không lấy chồng còn hơn lấy nhầm chồng”. Vừa mới hôm qua thôi, chị vợ nhất quyết khăn gói ôm con về nhà ngoại.

Thân sinh ra là đàn ông, dù có thời thế thế thời thay đổi thế nào, thì vẫn là những trụ cột gia đình, vẫn là những người “lưng dài vai rộng” gánh vác trọng trách. Đàn ông nghèo có thể chăm chỉ làm nên tài sản, chứ đàn ông không có chí tiến thủ cả đời không có tiền đồ.

Thân sinh ra là phụ nữ, dù có mạnh mẽ tới mức nào, thì sâu bên trong vẫn mỏng manh, yếu đuối, cần một điểm tựa. Đàn ông nghèo tiền của thì phụ nữ chấp nhận được vì “nay nghèo mai giàu” đâu ai biết nhưng đàn ông nghèo tư duy thì ấy là gánh nặng cả đời của người phụ nữ.

Tất nhiên, chẳng ai biết trước được điều gì. Phải sống với nhau, người ta mới hiểu kĩ về nhau. Nhưng đàn ông à, đã chấp nhận lấy vợ, sinh con thì phải thay đổi tính nết. Không còn tự do, không còn một mình làm gì cũng được, không còn những buổi tụ tạp bạn bè liên miên, xin hãy nghĩ đến người kề vai sát cánh hằng ngày cùng bạn. Gia đình hạnh phúc cũng là một tài sản đáng giá trong đời người đàn ông.

Đàn ông mà không có chí tiến thủ khác nào một con vẹt “bảo gì nói nấy”. Bạn muốn gia đình hạnh phúc, trước tiên, hãy lao mình vào biển lớn. Nếu ngại khổ ngại khó thì bạn sẽ chẳng có gì, rồi đến một lúc nào đó, ngay cả vợ con bạn cũng tự rời đi.

Đàn ông “làm mình làm mẩy”, kén chọn, chỉ biết chăm chút ngoại hình mà không quan tâm sự nghiệp, không đặt mục tiêu cho con đường công danh không xứng đáng là một người biết yêu gia đình. Mấy cô bạn gái tôi quen còn đặt mục tiêu sự nghiệp lên trước chuyện tình cảm nên giờ không mua được nhà được xe thì cũng giữ chức vụ này kia, đáng để cánh đàn ông phải ngước nhìn.

Thứ phụ nữ ngại nhất không phải là một ông chồng nghèo, họ sợ nhất “vớ” phải một anh đàn ông vừa lười biếng lại không có chí tiến thủ!

(vn.pngd)

Tạo khẩu nghiệp làm tổn hao phúc khí: 3 kiểu người sau đây rất dễ phạm phải

Vận mệnh của một người tốt hay không tốt, có thể suy từ cái miệng của họ có hay không có khẩu đức. Người xưa thường nói “Ngôn do tâm sinh” (lời nói là do tâm mà sinh ra). Nếu miệng thường hay nói những lời không hay, không tốt, thị phi, nguyền rủa, … thì phúc báo sẽ từ đó mà tổn thất rất nhanh.

“Kiểm soát được cái miệng của mình là một loại mỹ đức bậc nhất mà nhân loại cần phải học được” – lời của một triết gia người Hy Lạp từng nói.

Mệnh của một người tốt có thể tích phúc, giàu sang phú quý. Trái lại, một người có mệnh tốt nhưng cái miệng không tốt thì phú quý cũng mất. Cho nên, mệnh của một người tốt hay không chịu ảnh hưởng rất nhiều từ chính cái miệng của người ấy.

Bởi vậy, khi thấy bản thân thường không gặp may mắn, nên xem xét lại bản thân mình đã tu khẩu tốt hay chưa. Kiểm soát tốt cái miệng của bản thân cũng chính là bảo vệ được phúc đức của mình. Trong cuộc sống có 3 kiểu người dễ phạm khẩu nghiệp mà làm hao tổn phúc khí của mình:

1. Người ăn nói tùy tiện

Cổ ngữ có câu: “Bệnh tòng khẩu nhập, họa tòng khẩu xuất”, bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra. Hay có câu: “Nói quá nhiều tất sẽ nói lỡ”. Cho nên, lời nói rất nhiều khi dẫn đến thị phi, xung đột.

Rất nhiều người mệnh không tốt chính là bởi vì nói quá nhiều, hơn nữa còn là nói mà không suy nghĩ, không biết lời nào nên nói lời nào không, lúc nào nên nói lúc nào không. Nói chuyện một cách tùy tiện, không chú ý hạn độ, không phân thân xa mà nói rất dễ dàng khiến mâu thuẫn xảy ra.

Im lặng đúng lúc là một việc vô cùng trọng yếu. Sự việc không khẳng định được đúng hay không thì nhất định không cần nói bừa. Đừng vì tranh luận một chút việc nhỏ mà gây ra họa lớn.

Dù cho là bạn bè thân thiết hay người nhà, cũng không nên nói quá nhiều mà can dự vào cuộc sống của họ. Quản tốt được cái miệng của bản thân, học cách im lặng đúng lúc là cách bảo vệ được phúc đức của bản thân.

2. Người nói lời quá cay nghiệt, chua ngoa

Nói chuyện cay nghiệt, quá chua ngoa cũng là một cách giảm phúc đức. Chúng ta đều biết khẩu đức rất quan trọng. Người không có khẩu đức sẽ dễ dàng phạm phải khẩu nghiệp. Người mà phạm phải khẩu nghiệp thì mệnh có tốt cũng sẽ trở thành không tốt.

Thời xưa, khi muốn xem một người có vận tốt hay không, trước tiên người ta xem người ấy có khẩu đức hay không. Nếu một người nói những lời cay nghiệt, chua ngoa, những lời thiếu đạo đức cũng không ngại nói, khi khẩu nghiệp tích lũy từng ngày từng ngày thì cho dù người ấy có không làm việc gì thất đức nhưng phúc khí cũng sẽ tiêu hết.

Nhà Phật thường giảng nhân quả báo ứng, miệng của một người nói lời gì thì sẽ đắc được quả ấy. Cho nên, trong Kinh Phật cũng dạy lời nói phải mềm dẻo, ôn nhu.

Nói lời không nên quá cứng rắn, cũng không được “khẩu thị tâm phi” (nói một đằng nghĩ một nẻo), lại càng không nên xoáy vào nỗi đau của người khác. Không nên nói lời chế nhạo người khác, luôn nhìn vào nhược điểm của người khác, phải biết rằng con người không ai hoàn mỹ và trong mắt người khác bạn cũng có không ít nhược điểm.

Lời nói xuất phát từ tâm, tâm của bạn lương thiện thì lời nói cũng không cay nghiệt. Nếu hôm nay bạn dùng lời nói khiến người ta khó xử thì rất có thể ngày mai bạn sẽ gặp phải cảnh đó.

3. Người gặp chuyện là oán trời trách đất

Oán giận có lẽ là điều vô dụng nhất trên đời này. Oán trời trách đất chỉ là biểu hiện của việc thừa nhận bản thân quá hèn yếu.

Một người nếu gặp chuyện luôn oán trời trách đất, không thể nhận rõ chính mình thì vĩnh viễn không trưởng thành được. Người hễ gặp chuyện là tìm nguyên nhân và đổ cho khách quan, luôn trách cứ người khác thì vĩnh viễn không tiến bộ được.

Cổ nhân có câu: “Thiên Đạo thù cần”, tức là đạo Trời sẽ ban thưởng cho người cần cù, cố gắng, chăm chỉ. Oán trời trách đất chỉ có thể làm lãng phí thời gian của bản thân, thể hiện là một người không nhìn ra được vấn đề của bản thân. Người như vậy sẽ rất khó cố gắng, đã không cố gắng thì sao có được vận khí tốt?

Quản tốt cái miệng là một loại mỹ đức

Có một câu chuyện kể rằng: Một ngày nọ, tôi đi đến một cửa hàng mua sắm, người ở đó không đông lắm nhưng cả hàng người đều dừng lại mà không tiến lên. Tôi hướng mắt về phía trước và nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc chỉnh tề đang quẹt thẻ. Cô gái ấy quẹt thẻ rất nhiều lần, nhưng mỗi lần quẹt thẻ thì hình như chiếc máy đều “cự tuyệt” cô.

“Nhìn có vẻ như đó là một thẻ phúc lợi”, người đàn ông ở phía sau tôi lẩm bẩm: “Người thì trẻ, khỏe, tứ chi lại đầy đủ như thế, mà lại dựa vào phúc lợi để sống. Tại sao không tìm lấy một công việc mà làm giống như những người cùng trang lứa khác?” Nghe thấy tiếng nói, cô gái trẻ quay đầu lại nhìn xem ai vừa nói.

Người đàn ông ở phía sau tôi vừa chỉ tay vào chính mình vừa nói: “Đúng, là tôi nói đó”,

Cô gái trẻ lập tức đỏ bừng mặt, nước mắt sắp trào ra, cô ném cái thẻ phúc lợi đi, rồi cúi đầu chạy thật nhanh ra khỏi cửa hàng. Cô gái rất nhanh chóng biến mất trong cái nhìn soi mói của tất cả mọi người ở đó.

Mấy phút sau, một thanh niên trẻ tuổi bước vào cửa hàng. Cậu ta đi vào cửa hàng và hỏi nhân viên thu ngân có biết cô gái kia đâu không. Nhân viên thu ngân cửa hàng nói rằng cô ấy đã vứt thẻ lại và chạy đi rồi.

Cậu thanh niên lo lắng hỏi mọi người ở đó: “Tôi là bạn của cô ấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Người đàn ông phía sau tôi lên tiếng: “Là do tôi đã nói ra một câu ngu xuẩn khi nhìn thấy cô ấy sử dụng thẻ phúc lợi. Đáng lẽ ra tôi không nên nói như thế, thật xin lỗi!”

“Ôi, vậy là gay go rồi. Sự tình là thế này, cha mẹ của cô cấy đều đã mất, hai năm trước, anh trai của cô ấy cũng đã bị giết chết ở Afghanistan, để lại ba đứa em nhỏ cho cô ấy nuôi dưỡng. Cô ấy năm nay mới chỉ 21 tuổi mà phải nuôi nấng 3 đứa em nhỏ nên rất đáng thương.” Cậu thanh niên nói cho mọi người nghe với vẻ vừa xúc động vừa lo lắng.

Cậu thanh niên hai tay lắc lư và trong lòng lo lắng: “Không ngờ hôm nay lại xảy ra cơ sự này…”

Cuộc sống thường ngày của chúng ta cũng như vậy, có những chuyện chúng ta nhìn thấy bằng mắt nhưng sự thật lại ẩn sâu bên trong đó. Đừng vội vàng kết luận điều gì khi chưa nắm rõ chân tướng sự việc, cũng đừng buông lời cay nghiệt khi chưa hiểu hết nguyên do. “Khẩu nghiệp” mà chúng ta tạo ra không phải chỉ mình chúng ta nhận hậu quả mà đôi khi, nó còn làm tổn thương người khác, thậm chí có thể đẩy họ đến bước đường cùng.

(vn.pngd)

Gia đình thịnh hay suy, chỉ cần chúng ta chú ý 3 đặc điểm này

Chúng ta vẫn thường có quan niệm “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”, hay nói cách khác sự hưng thịnh, giàu có hay khó khăn, bần cùng của một gia tộc sẽ không kéo dài liên tục tới ba thế hệ. Tuy nhiên, quan niệm này sẽ không đúng nếu các thành viên trong gia đình biết, hiểu và làm được những điều mà một Nhõ sĩ, một vị Tướng từ đời Nhà Thanh đã dùng để dẫn dắt dòng tộc của mình.

Tăng Quốc Phiên, tiến sĩ triều Đạo Quang, nhà Thanh, giữ chức vụ Thị lang các bộ Binh, Lễ, Lại, Hình, đồng thời là một nhà Nho lỗi lạc, không những đạt được thành tựu về sự nghiệp to lớn của bản thân mà còn đích thân dạy con, giáo dục ra được những người con tài đức vẹn toàn cho đất nước. Ông là người cha có phương pháp dạy con tiêu biểu trong lịch sử, phương pháp dạy con của ông không chỉ bài bản, nghiêm khắc mà còn khéo léo. Người đời sau đánh giá rằng, cách dạy con của ông chính là trí tuệ mà ông để lại cho đời sau.

Theo Tăng Quốc Phiên, một gia đình có hưng thịnh hay không chỉ cần nhìn vào ba điểm dưới đây là biết rõ:

Thứ nhất: Nhìn xem con cháu ngủ đến mấy giờ. Nếu như ngủ đến lúc mặt trời lên cao mới bắt đầu dậy thì gia đình này đang từ từ lười biếng mà đi xuống.

Thứ hai: Nhìn xem con cháu trong nhà có chăm chỉ làm việc hay không? Bởi vì thói quen làm việc sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời của một ngừời.

Thứ ba: Nhìn xem con cháu có thường đọc sách kinh điển của các bậc cao nhân thánh hiền hay không? Bởi vì người không học sẽ không hiểu nghĩa và không biết đạo lý.

Đọc sách là cách cải biến khí chất con người

Tăng Quốc Phiên cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đọc sách. Ông cho rằng, chỉ có đọc sách mới có thể trực tiếp cải biến được khí chất, phong cách, tính tình của con người. Trong sách của Tăng Quốc Phiên có đoạn viết: “Nhân chi khí chất, do vu thiên sinh, bổn nan cải biến, duy độc thư tắc khả biến hóa khí chất”. Đoạn này ý nói rằng khí chất của con người là sinh ra đã có, vốn là điều khó cải biến được, nhưng đọc sách lại có thể cải biến được.

Khi dạy con đọc sách, Tăng Quốc Phiên nhấn mạnh ba điểm chủ yếu sau:

Thứ nhất là phải đọc sách kinh điển

Bởi vì Tăng Quốc Phiên là nhà Nho, cho nên ngay từ khi con cái còn nhỏ, ông đã giáo dục chúng đọc sách một cách rất bài bản và quy củ. Người con trai lớn của ông là Tăng Kỷ Trạch ngay từ nhỏ đã đọc hai cuốn sách “Thập tam kinh” và “Nhị thập tam sử”. Đây cũng là hai cuốn sách chính Tăng Quốc Phiên lấy làm gốc để dạy con.

Theo quan điểm của Tăng Quốc Phiên thì những tác phẩm kinh điển này đã trải qua và được khảo nghiệm bởi lịch sử. Sở dĩ chúng được xưng là các tác phẩm kinh điển bởi trong đó hàm chứa trí tuệ, tư tưởng. Hơn nữa những tư tưởng và trí tuệ này cũng được kiểm nghiệm bởi thực tế. Đây là những điều đáng giá nhất để người đời sau học tập và lĩnh hội.

Chúng ta vì sao phải đọc sách kinh điển? Đó là vì chúng ta muốn học tập tư tưởng và trí tuệ của bậc hiền nhân. Những điều thuộc về tri thức thì sẽ thuận theo thời gian mà không ngừng đổi mới. Nhưng những gì thuộc về tư tưởng và trí tuệ thì càng trải qua thời gian sẽ càng lắng đọng và càng có giá trị học tập. Cho nên, con đường lớn nhất, tắt nhất để lĩnh hội được trí tuệ của các bậc hiền nhân là đọc sách thánh hiền, tác phẩm kinh điển.

Sách thánh hiền nhất định phải đọc một cách chăm chú, chuyên sâu, bởi vì từ hiệu quả học tập mà nói thì đọc chăm chú sẽ có hiệu quả tốt hơn là đọc lướt qua. Tuy rằng, đọc qua loa cũng có thể thu được những kiến thức bề mặt và đọc được nhiều nhưng lại cũng sẽ quên nhiều. Đọc một cách chăm chú thì không giống như vậy, nó sẽ ngấm dần dần và ăn sâu vào tâm trí người đọc.

Thứ hai là chưa đọc xong cuốn thứ nhất thì không cần vội đọc sang cuốn thứ hai

Tăng Quốc Phiên muốn nói rằng, nếu cuốn sách đang đọc mà chưa xong thì không cần vội vã đọc sang cuốn khác. Trên thực tế mà nói, khi đọc sách, rất nhiều người mắc phải tật xấu này. Người ta thường đang đọc cuốn này lại giở cuốn khác đọc, như vậy cuối cùng, một cuốn cũng đọc không xong, một quyển cũng chưa đọc thông, đọc thấu. Tư tưởng này của Tăng Quốc Phiên chính là yêu cầu con phải “đắm mình” vào khi đọc sách, như thế mới lĩnh hội được tri thức.

Tuy rằng, Tăng Quốc Phiên chủ trương đọc sách phải “chìm đắm” vào sách nhưng ông lại không nhấn mạnh việc học bằng cách ghi nhớ. Ông từng nói với con rằng: “Phàm là đọc sách, không nhất thiết phải cầu ghi nhớ được nhiều, chỉ cần ngày hôm nay đọc một phần, ngày mai đọc một phần thì lâu dần tự nhiên sẽ có ích.” Ý của Tăng Quốc Phiên ở đây là khi đọc sách nên thoải mái, chuyên chú không cưỡng cầu ghi nhớ, đừng coi thành nhiệm vụ để ghi nhớ.

Mặc dù nên xem đọc sách là một việc thoải mái nhưng không có nghĩa là coi đọc sách là cách giải trí. Tăng Quốc Phiên cho rằng, khi đọc sách có thể cần phải chú thích, ghi chú, vừa nhìn vừa viết. Tức là có thể ghi lại những điều mình lĩnh hội được, đắc được hay những điều mình còn hoài nghi. Về sau, phương pháp đọc sách này của Tăng Quốc Phiên được nhiều người tài trí tôn sùng.

Thứ ba là phải bồi dưỡng sở thích và mục tiêu đọc sách

Cách giáo dục của Tăng Quốc Phiên đối với con của ông là một ví dụ điển hình nhất. Người con trai thứ nhất của ông là Tăng Kỷ Trạch không thích các khoa thi cử, không thích những điều rập khuôn, và văn bát cổ, nhưng lại đặc biệt yêu thích ngôn ngữ học và xã hội học của phương Tây. Tăng Quốc Phiên biết sở thích của con, liền khích lệ con tìm đọc sách theo sở thích của mình.

Hơn nữa, điều khó nhất và cũng đáng quý nhất chính là, những điều mà con trai thấy hứng thú đều là những điều từ phương Tây mà Tăng Quốc Phiên lại không giỏi. Về sau này, Tăng Kỷ Trạch viết hai cuốn sách nổi tiếng là “Tây học thuật lược tự thuyết” và “Kỷ hà nguyên bản”, đều do Tăng Quốc Phiên phê duyệt trước khi xuất bản.

Đối với người con trai thứ hai là Tăng Kỷ Hồng, ông cũng áp dụng phương pháp khích lệ  này. Biết được con trai có hứng thú với toán học, ông đã cổ vũ, khích lệ con nghiên cứu toán học.

Điều đáng quý chính là, sau khi Tăng Kỷ Hồng kết hôn, vợ của ông là Quách Quân cũng ham đọc sách. Thời ấy phụ nữ ham thích đọc sách là điều hiếm có, nên Tăng Quốc Phiên thuận theo việc dạy bảo con trai, cũng thuận tiện giáo dục con dâu nghiên cứu, đọc sách.

Khác với sở thích toán học của chồng, Quách Quân chỉ có hứng thú với văn học và sử học – phương diện mà Tăng Quốc Phiên vô cùng thông giỏi. Cho nên, dưới sự chỉ dẫn của Tăng Quốc Phiên, con dâu ông đọc rất nhiều sách kinh điển và cuối cùng cũng trở thành một người phụ nữ tài danh trong lịch sử.

Những đời sau của gia đình họ Tăng đều nghiên cứu học tập cao không tham gia binh nghiệp, thậm chí ít người ra làm quan. Tăng gia luôn ghi nhớ những lời di ngôn của Tăng Quốc Phiên, không tranh giành địa vị, giữ tâm trong sạch và duy trì gia thế: “Tăng gia trường thịnh không suy, đời đời có nhân tài”.

Giáo dục trong gia đình luôn là yếu tố quyết định để hình thành nhân cách của mỗi thành viên trong gia đình. Cha mẹ sống tốt là tấm gương sáng cho con cái noi theo, Cha mẹ biết cách giáo dục là nền tảng để con cái phát triển. Thế hệ này tiếp nối thế hệ khác, gia tộc đời đời hưng thịnh.

Mong rằng, những chia sẻ trên đây về sự hưng thịnh của gia tộc họ Tăng đã đem đến cho các bạn những bài học ý nghĩa!

(vn.pngd)