1 tảng đá 2 số phận: Thành tượng Phật hay bị giẫm đạp ven đường?

Bài học giá trị của chính mình sau đây cho bạn thấy rằng để rèn giũa nên một con người trưởng thành và thành công hơn không tránh được việc bạn phải chịu đựng không ít tổn thương, đau đớn.

Chuyện tảng đá sợ đau

Khi đi tìm tảng đá để chuẩn bị điêu khắc một pho tượng phật, một nhà điêu khắc đã chọn được một tảng đá chất lượng tốt nhất phù hợp với tiêu chí của mình. Nhưng khi đang chạm khắc những bước đầu tiên lên tảng đó ông nghe tiếng kêu: “Đau chết mất, đau chết mất, trời ơi, đừng làm nữa, tha cho tôi đi!”

Nhà điêu khắc đành phải để viên đá này sang một bên để đi chọn một tảng đá khác, cho dù tảng đá mới không được như ý nhưng cũng tạm đủ để dùng. Tảng đá này sức chịu đựng khá bền, cho dù bị đục đẽo đau đớn khắp mình nhưng nó vẫn cố chịu đựng, không dám than thở.

Khá hài lòng với viên đá nên càng chăm chú, tỉ mẩn đẽo gọt tảng đá cho thật ưng ý, nhà điêu khắc cho ra đời tác phẩm là một pho tượng phật tuyệt đẹp, ai ngắm nhìn cũng phải trầm trồ nể phục. Sau khi hoàn thành bức tượng đã được di chuyển vào một khu chùa, đặt vị trí trang trọng để các phật tử khắp nơi về đây khấn lạy, tỏ lòng thành kính.

Trong lúc này, tảng đá hay kêu ca vì không chịu được đau đớn, không được nhà điêu khắc sử dụng nên vứt ra ngoài đường, và người ta tận dụng để kê trên con đường dẫn vào chùa. Lúc này nó mới cảm thấy vô cùng tức giận vì người bạn kia cũng là viên đá nhưng được tôn thờ còn mình ở ngoài này dãi nắng dầm mưa và bị người, xe giẫm đạp lên không thương tiếc.

Quá bất mãn với thực tế này, đá lót đường chất vấn tảng đá được làm tượng phật: “Ngay từ lúc đầu chất lượng của anh kém xa tôi vậy tại sao anh lại được hưởng trọn vẹn sự tôn trọng sùng bái của khắp nơi gần xa còn tôi lại chịu cảnh bị họ giẫm đạp, phơi nắng phơi mưa ở ngoài này? Anh đâu có gì hơn tôi chứ?”.

Pho tượng phật chỉ cười đáp: “Nếu từ đầu anh cố chịu một chút đau đớn thì vị trí này đã là vị trí của anh rồi mà, người ta mới làm anh đã kêu đau nên người ta lấy tôi thay vào thôi”.

Nghe xong câu chuyện, chợt chúng ta thức tỉnh về bài học giá trị của chính mình. Nơi ta sinh ra không quan trọng bằng việc chúng ta có dám đương đầu với khó khăn hay không vì đó là cách chúng ta trở thành một người thành công. Chỉ khi vượt qua được đau đớn, khổ sở, khó khăn thì chúng ta mới trưởng thành hơn.

Đau khổ đầu tiên: Cô đơn

Một người chị tôi quen từng có thời gian gắn bó với một chàng trai nay đã không còn yêu cô nữa. Nhìn thấy anh ta hạnh phúc cô nổi giận dù lúc nào cũng nói trên miệng rằng đã vượt qua được rồi.

Trên trang cá nhân, cô đăng những dòng chia sẻ như phải cố gắng mạnh mẽ, rằng đàn ông hay phụ tình, đôi lúc là những lời nói hận thù… Cô chỉ cho thấy bản thân là người buồn phiền và phiền phức thì những người sau đâu dám đến với cô nữa? Giờ đây anh kia đã có hạnh phúc mới còn cô đã lớn tuổi nhưng vẫn ôm nỗi muộn phiền trong lòng.

Cô không chấp nhận thực tế rằng mình đang là một người cô đơn. Cô không để cho thời gian tĩnh lại, làm lành vết thương nên cô càng không chịu được nỗi cô đơn giày vò. Bài học giá trị của chính mình ở đây đó là cô nên biết yêu bản thân mình, sống thuận theo tự nhiên, sống thực với cảm xúc trong thời gian đầu chia tay cô sẽ biết rằng mọi việc rồi sẽ qua đi sớm hơn cô nghĩ.

Đau khổ thứ hai: Cô độc

Cô độc và cô đơn là hai khái niệm khác nhau. Đôi khi sống trong vòng tay và sự quan tâm của mọi người nhưng chúng ta vẫn có cảm giác lạc lõng. Khi đó hãy biết cách nhìn vào bản thân mình, điều gì làm cho mình vui? Cô độc không thể giải quyết bằng việc đi bar, uống rượu cho say quyên đường về.

Hãy làm những việc khác, nghe nhạc, lên mạng, đọc sách… Có rất nhiều việc chúng ta có thể làm. Và chỉ có bận rộn một chút, chúng ta mới có thể dễ dàng quên đi sự cô độc của bản thân.

Đau khổ thứ ba: Hiện thực

Nhiều người không thể chịu được áp lực cuộc sống, chia tay người yêu, đau đớn một chút cũng tự tử, trả không được nợ cũng tự tử,… Mỗi người sống trên đời đều phải nếm trải không ít đau khổ cả về mặt thể xác lẫn tinh thần. Nhưng, học được cách chịu đựng, chúng ta sẽ vượt qua được tất cả và sẽ trưởng thành hơn sau mỗi lần như thế. Chỉ đến khi vượt qua rồi bạn sẽ nhận ra mọi việc không đến nỗi tồi tệ như bạn nghĩ.

Có một anh bạn của tôi sau thời gian làm ăn huy hoàng là giai đoạn xuống dốc và vỡ nợ, dù nợ đến tận 20 tỷ anh vẫn không tránh nghe điện thoại, anh đàm phán với chủ nợ rằng hãy cùng tôi nghĩ cách giải quyết món nợ này, tôi không trốn chạy.

Anh bảo, họ sẽ không dám làm gì nếu mình mong muốn trả nợ vì nếu mình vào tù hay chết đi thì họ làm gì lấy được tiền. Và thế là anh thành công, không những thế chủ nợ còn tạo điều kiện để anh kiếm tiền trả nợ và món tiền đó dần dần vơi đi, anh vẫn được làm công việc yêu thích nhờ sự hỗ trợ hết mình của họ.

Bạn thấy đấy, bài học giá trị của chính mình qua câu chuyện đó là không được rẻ rúng mạng sống của mình và nên nhớ không việc gì là không thể làm được miễn là bạn không trốn chạy, biết nhìn thẳng vào hiện thực và nghĩ cách giải quyết vấn đề.

10 thói quen xấu khiến bạn già đi nhanh chóng, thử xem bạn có mấy thói quen trong đó

Dưới đây là những thói quen khiến con người nhanh già. Tuy đều là những thói quen cơ bản trong cuộc sống, nhưng không phải ai cũng làm theo.

1. Không ăn sáng

Không ăn sáng không chỉ gây hại cho dạ dày và ruột mà còn khiến con người mệt mỏi, bụng khó chịu, đau đầu. Hơn nữa dễ khiến gan bị kết sỏi và thúc đẩy quá trình già hóa của con người.

2. Chạy bộ khi bụng đói

Chạy bộ khi bụng rỗng làm tăng áp lực của tim và gan, dễ dẫn đến tim đập không đều, thậm chí là đột tử.

3. Dùng nước đang sôi sùng sục để pha trà

Dùng nước đang sôi sùng sục để pha trà sẽ phá hỏng các vitamin C có trong lá trà. Tốt nhất là nên dùng nước sôi có nhiệt độ khoảng từ 70-80 độ, dùng nước ở nhiệt độ này để pha trà uống sẽ tốt hơn cho sức khỏe.

4. Không đánh răng trước khi ngủ

Không đánh răng trước khi ngủ gây nguy hiểm rất lớn. Những người thường xuyên không đánh răng sẽ dễ bị cảm và viêm phổi, cũng sẽ khiến răng bị sâu, hỏng, chảy máu chân răng, thậm chí là rụng răng.

5. Trước khi ngủ không rửa mặt

Những bụi bẩn và các loại mĩ phẩm trên mặt sẽ kích thích lên da, làm tắc các tuyến nhờn trên mặt hoặc tắc lỗ chân lông, gây tổn hại đến sức khỏe của da.

6. Dùng đũa phun sơn để ăn cơm

Trong sơn có chứa rất nhiều chất có hại cho cơ thể. Trong đó hợp chất Nitrobenzen, sau khi được cơ thể hấp thu nó sẽ kết hợp với các chất chứa Triethylamine để tạo thành Nitrosamine – một chất gây ung thư rất mạnh.

7. Uống giấm khi bị mắc xương cá

Uống giấm không những không loại bỏ được xương cá mà ngược lại có còn khiến niêm mạc bị bỏng rát, thực quản bị phù nề.

8. Tách thuốc ra để uống

Viên thuốc sau khi tách ra sẽ tạo thành những góc nhọn không tốt cho việc nuốt xuống, dễ gây tổn hại thực quản và đường ruột, dạ dày.

9. Trên bàn ăn trải ni lông

Ni lông được làm từ nhựa pvc chứa nhiều chất độc hại. Nếu các loại dụng cụ ăn uống thường xuyên tiếp xúc những loại độc này sẽ khiến con người trúng độc mãn tính.

10. Sau khi uống rượu xong uống trà đặc

Lượng cafein có trong trà phản ứng với cồn sẽ gây ra những tác dụng không tốt, khiến người say rượu mệt mỏi và gây hại nhiều hơn.

Bổ sung nước đúng cách có thể nâng cao trí nhớ, tăng cường vẻ trẻ đẹp, giúp cơ thể sảng khoái, khỏe mạnh!

Bạn phát hiện ra trí nhớ của bạn ngày càng kém đi, dễ bị thừ người ra, phản ứng chậm chạp, hơn nữa năng suất công việc cũng không hiệu quả? Thực ra biểu hiện này không phải là do cơ thể bạn bắt đầu bị lão hóa, mà là bạn không biết làm thế nào để bổ sung lượng nước một cách chính xác nhất thôi!

Uống nước sau mỗi bữa ăn: Các bác sĩ khuyên rằng nên uống nước vào lúc sau ăn 30 phút.

Sau khi ngủ dậy uống một cốc nước: Buổi sáng sớm là thời gian bổ sung nước thích hợp nhất, uống nước buổi sớm có thể khiến dạ dày, ruột thức tỉnh, thúc đẩy tuần hoàn.

Trước khi ngủ uống một cốc nước: Trước khi ngủ 30 phút bổ sung nước sẽ khiến cơ thể ở trong trạng thái cân bằng khi ngủ, giảm nguy cơ kết sỏi.

6 điềm cấm kị trong cuộc sống thường ngày để khỏe mạnh, chống lão hóa.

Một là hút thuốc vào buổi sáng

Buổi sáng khi tỉnh dậy, quá trình trao đổi chất trong cơ thể vẫn chưa khôi phục lại trạng thái bình thường, tần suất hô hấp chậm, cơ thể tích tụ nhiều cacbonic. Nếu hút thuốc vào lúc này sẽ khiến khí quản chịu kích thích dẫn đến co giật, việc thải khí cacbonic ra khỏi cơ thể gặp trở ngại lớn, từ đó khiến cơ thể xuất hiện các triệu chứng khó chịu, chóng mặt, thiếu sức.

Hai là uống sữa khi bụng rỗng

Protein trong sữa khi đi qua dạ dày và ruột non được chuyển hóa thành Axit amin mà ruột non hấp thu được. Nếu uống sữa khi bụng rỗng sẽ khiến dạ dày đào thải nhanh hơn, lượng protein không được hấp thụ kịp thời dẫn đến dinh dưỡng bị lãng phí. Hơn nữa protein đọng lại trong ruột già còn có thể thối rữa trở thành các chất độc hại.

Ba là ngồi trong nhà vệ sinh đọc báo

Nhiều người thích ngồi đọc báo trong nhà vệ sinh, nên mỗi lần ngồi vệ sinh là ngồi rất lâu. Việc này không những khiến cho việc đào thải phân bị gián đoạn, mà còn khiến trực tràng mất đi cảm giác mẫn cảm đối với kích thích của việc đại tiện, dễ khiến cơ thể mắc bệnh táo bón.

Bốn là nuôi chim trong phòng

Trong chim có chứa vi khẩu virus parrot, vi khuẩn Mycobacterium tuberculosis và sán hồng. Khi phân chim bị dẫm nát sẽ khiến các vi khuẩn phân tán khắp phòng. Hít phải các vi khuẩn này trong một khoảng thời gian dài sẽ khiến niêm mạc hô hấp bị xung huyết, ho,… Nghiêm trọng hơn có thể bị viêm phổi hoặc bị sốc.

Năm là thời gian tắm quá lâu

Trong nước có các thành phần gây hại khi nước nóng bốc hơi như 80% Trichloroethylene, 50% Clorofom. Một phần trong số này bị cơ thể hấp thụ rồi đi vào hệ thống tuần hoàn, gây nguy hại rất lớn đến cơ thể. Ngoài ra, ngâm mình trong nước nóng một khoảng thời gian dài cũng không tốt cho tim.

Sáu là đóng kín cửa sổ khi ngủ

Khi đi vào giấc ngủ, mỗi người mỗi phút phải hít khoảng 300 m3 oxy, thải ra 250 m3 cacbonic. Nếu như đóng chặt cử sổ, không quá ba tiếng lượng cacbonic trong phòng sẽ tăng lên gấp 3 lần, các vi khuẩn gây hại cũng tăng lên gấp bội. Do đó khi ngủ nên mở hé cửa sổ.

“>

Trước khi niệm Nam Mô A Di Đà Phật phải tự cầu mình mới được hưởng phúc

Miệng niệm Nam Mô A Di Đà Phật, tâm lại nghĩ tới tham sân si thì quả thực chẳng mang lại bất cứ lợi ích nào. Người Việt có thói quen đi chùa cầu an, nhưng trước khi tới ban Phật lễ bái hãy giữ cho tâm được thanh tĩnh và duy trì suy nghĩ trước khi cầu người, hãy tự cầu mình.

Niệm Nam Mô A Di Đà Phật là sự bày tỏ lòng kính ngưỡng đối với chư vị Phật giáo đồng thời cũng là phương pháp để giữ tâm bình an, lắng đọng khi đối diện với Phật. Câu niệm bao hàm cả ý nghĩa tâm linh và gửi gắm sự mong mỏi của chúng sinh đối với những đấng siêu nhiên.

Bản thân Phật giáo là tôn giáo hướng thiện với những triết lý về nhân sinh, đạo lý kinh điển của nhà Phật mong muốn thông qua học tập và tu hành mà chúng sinh trở nên tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Bởi thế, học Phật chính là tu thân, niệm Phật là để răn mình, trước khi đứng trước chư vị Phật Bồ Tát cầu xin thì bản thân phải tu dưỡng đủ những điều dưới đây.

1. Không bất mãn với người khác, tự kiểm điểm bản thân. Nói cách khác, câu này chính là “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, mình đúng người sai thì không cần bất mã, mình sai người đúng thì không có lý gì để bất mãn. Bất mãn với người khác là chuốc khổ vào mình.

2. Nếu không thể tha thứ thì tâm mãi mãi không thanh thản. Mang trong mình sự tức giận và hận thù chính là gánh nặng lớn nhất của chúng sinh.

3. Người mà chỉ bảo thủ với cái nhìn và cách suy nghĩ của chính mình thì không bao giờ thấu hiểu nỗi lòng của người khác. Không hiểu người khác sẽ sinh oán giận, oán giận làm mờ tâm trí.

4. Giết người chỉ cần một câu, cứu người lại phải trăm vạn lời nên trước khi nói hãy nghĩ cho kĩ, phần nào có thể nể tình thì nể, đừng xúc xiểm quá đáng, đừng ác nghiệt quá mức. Khẩu nghiệp là một trong những nghiệp báo nặng nhất.

5. Người nói xấu sau lưng thì vị trí của người đó là ở phía sau, người nguyền rủa mình chỉ cần mỉm cười bỏ qua. Người ta tự tạo nghiệp không liên quan đến mình, mình mắng chửi lại là mình tự tạo nghiệp.

6. Căm giận người mà mình không yêu thích chính là dành thời gian cho người đó, quá lãng phí.

7. Lòng từ bi khoan dung và thái độ ôn hòa có thể hóa giải mọi nỗi oan ức và sự bất mãn, khơi gợi sự đồng cảm và thấu hiểu từ người khác. Đao to búa lớn không bằng chân thiện từ tâm, muốn người hiểu trước tiên bản thân phải bình tĩnh giảng giải.

8. Cùng là một con người, vì sao bạn không được thanh thản? Vì trong tâm trí chỉ toàn chứa phiền não, chỗ đâu có hạnh phúc vui vẻ. Lựa chọn cách sống như thế nào, hàm chứa điều gì đều là do mình mà thôi, ai cũng chỉ có tấm thân như thế, miệng niệm A Di Đà Phật như thế, có thể thực sự thanh tĩnh hay không là ở mình, không ở Phật.

9. Những điều không đạt được đều là những điều tốt đẹp nhất, thực ra không phải vì nó đẹp mà vì bạn hiểu về nó quá ít, mộng về nó quá nhiều. Người biết nhận ra giá trị và vẻ đẹp của những điều mình có mới đích thực là hạnh phúc, điều này Phật không giúp được, đều là học Phật mà tự tu lấy cho mình.

10. Một ngày được sống là một ngày được hưởng phúc; một điều ta có là một ân huệ, nên đừng được cái này đòi cái kia, đừng tham lam vô độ. Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, vì không công bằng nên rất khó khăn và vì khó khăn nên cần nghiêm túc, hướng thiện và nỗ lực để sống.

11. Hao tâm tốn sức soi mói người khác không bằng tự dành thời gian phản tỉnh chính mình, nhìn ra ưu khuyết mà bồi dưỡng. Phật học chú trọng nhất chính là tu thân, tự mình phát triển tốt cho mình, mình tốt rồi không sợ cuộc sống không tốt.

Mỗi câu niệm Phật là mỗi lần từ tâm hướng thiện, không phải là chỉ để thỉnh cầu điều này điều kia. Con người muốn gì đều phải do bản thân cố gắng, tu dưỡng trọn vẹn. Cầu Phật không phải cách, học Phật mới có ích, hi vọng rằng những điều nho nhỏ trích ra từ kho kiến thức Phật giáo mênh mông sẽ giúp bạn đọc có thêm một cách nhìn, một hướng suy nghĩ đúng đắn, có ích cho bản thân.

Muốn có tướng mạo xinh đẹp phúc hậu hãy làm theo những lời Phật dạy sau

Có thể bạn chưa biết, nhiều người sinh ra tướng mạo không xinh đẹp nhưng càng lớn, về già khuôn mặt càng phúc hậu quý phái. Gương mặt con người thay đổi theo năm tháng, muốn trở nên xinh đẹp dễ nhìn bạn hãy làm theo những lời phật dạy sau đây 

Khuôn mặt xinh đẹp là một loại phúc báo. Dù là phúc báo nào thì cũng có căn nguyên của nó, giống như tài phú đến từ bố thí, tôn quý đến từ khiêm cung, khuôn mặt xinh đẹp đến từ dịu dàng lương thiện. Đến tuổi trung niên, tướng mạo đã đi vào ổn định, cũng là thể hiện của tính cách một người.

Nhiều người hiền lành có khuôn mặt phúc hậu, người dịu dàng lương thiện có khuôn mặt xinh đẹp. Người thô bạo thường có vẻ mặt hung dữ; rất nhiều phụ nữ trung niên lão niên có tính cách không tốt, vẻ mặt thường cay nghiệt, cũng là tướng bạc mệnh, khắc chồng. Thực ra, tướng mạo không phải cố định từ khi sinh ra, mà nó là kết quả của quá trình tu tâm và hành động lâu dài. Cũng vì vậy, tướng mạo sẽ biểu lộ vận mệnh tương lai của một người. Xem tướng là một loại tích lũy kinh nghiệm, tướng tùy tâm sinh, từ mặt biết tâm, từ tâm biết mệnh.

Vậy nguồn gốc khuôn mặt tuổi thiếu niên, thanh niên ở đâu? Đặc thù của tướng mạo có quan hệ với sự di truyền của bố mẹ, như màu da màu tóc, nhưng khuôn mặt dáng người cùng tiên thiên có quan hệ, mức độ xinh đẹp là dựa theo những đời trước mà bố trí.

Kết quả hình ảnh cho phụ nữ đi chùa

Nửa đời trước của một người, là ảnh hưởng từ kiếp trước, nửa đời sau, chính là tự mình. Vậy mới nói, sau khi đến trung niên, cần phải chịu trách nhiệm với hành vi của chính mình.

Lòng từ bi cũng là một yếu tố quan trọng. Người có thiện tâm, thường từ trong ra ngoài tản mát ra một loại hào quang, càng khiến người thuận mắt, càng ngày càng thích tiếp xúc. Mà người ích kỷ, giảo hoạt, so đo, tất khó nhìn, thậm chí xấu xí; cho dù may mắn có khuôn mặt đẹp đẽ, thì trên mặt cũng sẽ dần hiện ra một vài chỗ khiến người không thích, người ta thường nói khuôn mặt không có duyên, chỉ lần đầu gặp hơi thuận mặt, tiếp xúc nhiều liền không còn thuận nữa.

Xin hãy tin rằng, tướng mạo là có thể từng bước thay đổi đấy! Nhất là một khuôn mặt xinh đẹp sẽ từ trong ra ngoài tản mát ra một lực hấp dẫn, khiến người gặp bất tri bất giác sinh lòng mến mộ. Nhiều khi, xinh đẹp hay không, chính là từ tâm mà nhìn, “Tình nhân nhãn lý xuất Tây Thi” chính là đạo lý này, tức là nhìn người mình yêu càng nhìn càng thấy đẹp.

Vì vậy, muốn có dung mạo đẹp, trước cần nội tâm đẹp!

Một, người cam tâm tình nguyện chịu thiệt, lại nhận được càng nhiều. Người có thể chịu thiệt, nhân duyên nhất định sẽ tốt, nhân duyên tốt, cơ hội tự nhiên sẽ nhiều. Mỗi người khi còn sống, có thể nắm bắt một hai lần cơ hội là đủ!

Hai, người thích chiếm phần hơn, cuối cùng chẳng chiếm được bao nhiêu, nhặt được một ngọn cỏ, mất đi một rừng cây. Người mà vừa đến lúc tính tiền liền kiếm cớ đi việc khác hoặc móc hoài không ra tiền, cơ bản đều là những người không có thành tựu gì.

Ba, người có ánh mắt tiểu nhân, tâm địa nhỏ hẹp. Lúc bạn bè hội tụ, nói ra ba câu, đều không thoát khỏi chuyện cá nhân, người này chính là ốc sên chuyển thế, nội tâm hư không, ích kỷ. Trong nội tâm chỉ có chuyện nhà mình, những chuyện khác liền không liên quan đến anh ta.

Bốn, chỉ có tiếc duyên mới có thể tục duyên, tức là vun bồi duyên phận. Trên đường đời, nhiều người chúng ta gặp, thật ra đều có duyên mới gặp được nhau, hơn một nửa người thân chính là bạn tốt trong đời trước, còn bạn tốt thì hơn một nửa là người thân trong đời trước, mang đến phiền muộn cho bạn vì hơn một nửa là người bạn đã từng gây tổn thương. Vì vậy cần nhớ: Đối xử tử tế với người thân, quan tâm người bên cạnh, khoan dung những người làm bạn tổn thương, vì đây đều là nhân quả.

Kết quả hình ảnh cho hoa hậu đỗ mỹ linh mặc áo dài đỏ

Năm, nội tâm vô khuyết gọi là phú, có thể bao dung người khác gọi là quý. Luôn vui vẻ không phải là một loại tính cách, mà là một loại năng lực.

Sáu, biện pháp giải quyết phiền muộn tốt nhất, chính là quên nó đi.

Bảy, tiếu khán phong vân đạm, toại đối vân khởi thì (cười nhìn gió mây nhạt, ngồi trông áng mây trôi).

Không giành là từ bi, không biện là trí tuệ, không nghe là thanh tịnh, không nhìn là tự tại, tha thứ là giải thoát, biết đủ chính là buông.

Tám, nội tâm không loạn, không khổ vì tình, không sợ tương lai, không giữ quá khứ.

Chín, kiếp này, bất kể thứ gì cũng sẽ không mang đi được, vậy nên hãy sống với hiện tại, cười với hiện tại, và hãy ngộ ngay bây giờ!

Phật dạy: 9 điều tuyệt đối không được nói kẻo mất hết phúc đức

Lời tổn thương, dối trá, cay nghiệt… là những điều tuyệt đối không nên nói kẻo mất hết phúc đức. Giữ gìn khẩu đức chính là tích thiện báo cho mình.

Nói lời cay nghiệt

Không nói những lời vô lễ và độc ác để làm tổn thương người khác. Người xưa nói, “Đao cắt dễ lành, ác ngôn khó tan”. Sự tổn thương bạn gây ra trong tâm gan người khác còn đau đớn hơn vạn lần vết thương gây ra trên thân thể.

Nói lời ngông cuồng

Những lời ngông cuồng có thể trực tiếp gây ra họa cho bản thân, thậm chí là họa sát thân. Nhẹ cũng khiến người ta coi thường, khinh miệt.

Nói lời dối trá

Nói lời dối trá hại người hay phỉnh nịnh là điều tuyệt cấm. Nói dối tức là “thấy mà nói không thấy, không thấy mà nói thấy, đúng mà nói là sai, sai mà nói là đúng”, những người như này tự làm mất hết phúc đức.

Nói chuyện bí mật của người

Đã là bí mật thì phải giữ kín, tuyệt đối không được mang bí mật của người khác ra làm trò vui cho bản thân mình. Khi sự việc vẫn chưa thể chắc chắn, cũng không được nói những lời quả quyết, để tránh tạo ra ảnh hưởng không tốt, làm người khác cảm thấy phù phiếm và hà khắc.

Phật dạy: 9 điều tuyệt đối không được nói kẻo mất hết phúc đức

Lời tổn thương

Có người lỗ mãng nói năng tùy tiện, không hiết bao dung tôn trọng người khác, thường hay nói những lời tổn thương người khác, có lúc “hại người ích ta”, nhưng cũng có khi “hại người hại mình”. Lời nói tổn thương người khác có thể chỉ là nhất thời, nhưng nhân cách của mình đã bị người ta xem thường rồi đó, tổn thương ấy là vĩnh viễn!

Nói quá nhiều

Người xưa có câu: “Họa từ miệng mà ra”, nói chuyện tốt nhất đừng nên lời nhiều, nói nhiều, nói dai ắt sinh nói dại.

Nói những lời dễ dãi

Đừng hứa hẹn dễ dãi rồi không thực hiện, nếu tâm không thật ý thì đừng hứa. Gặp chuyện đừng tùy tiện phát ngôn, nếu không sẽ mang họa vào thân; cũng đừng dễ dàng hứa hẹn với người khác, nếu không sẽ mất chữ tín.

Nói lời tức giận

Người khi tức giận sẽ buông ra những lời khiến người khác đau lòng, tổn thương. Khi không tự chủ sẽ nói những lời giận dữ. Người ta khi bị xúc phạm thì cần nhất là giữ được tỉnh táo, không nên tùy tiện phát ngôn, vì lời nói lúc nóng giận thường rất khó nghe, vì vậy nhất định đừng nên nói.

Nói lời bịa đặt, dựng chuyện

Bịa chuyện hại người gây ly gián, nhằm mưu lợi bản thân là việc tuyệt đối tránh. Triết học gia Vương Sung của Đông Hán từng nói: “Sàm ngôn thương thiện, thanh dăng ô bạch” có nghĩa là không nên nói xấu sau lưng người khác bởi nó sẽ làm cho thiên hạ đều không được yên ổn.

Phật dạy cách thoát khỏi kiếp nghèo để trở nên giàu có…

Ai cũng mong mình có được một cuộc sống giàu sang hạnh phúc, thoát khỏi kiếp nghèo khó. Muốn làm được điều này hãy làm theo lời phật dạy.

Cùng đọc câu chuyện dưới đây:

Thuở xưa, ở nước Ấn Ðộ, có một trưởng giả giàu nứt đố đổ vách nhưng hết sức keo kiệt, thường cắt cổ, lột da thiên hạ với cách cho vay nặng lời. Tánh ông lại còn hung tợn, tàn ác nữa. Thật đúng với câu “Vi phú bất nhân” ông không có chút từ tâm.

Mỗi khi có những kẻ mang công thiếu nợ không lo trả nổi theo lời hứa hẹn, thì ông sai lũ gia nhân đánh đập một cách tàn nhẫn, thậm chí ông còn đối đãi với kẻ ăn, người ở trong nhà một cách hết sức tệ bạc, xem họ như loài thú vật không hơn không kém. Trong nhà có một bà lão bộc, làm công việc nhà quần quật suốt ngày không có một lúc hở tay.

Nhưng không phải chỉ vậy mà thôi đâu, mỗi khi có sơ sót, hay lỡ tay làm hư hỏng việc gì, thì ông chủ miệng chửi, tay đánh không mảy may thương xót. Áo quần không đủ để che kín tấm thân gầy, cháo cơm không đủ làm no dạ dày lép xẹp. Lại còn tuổi già sức yếu mà phải chịu bao nổi nhọc nhằn, vất vả, vì sức chịu đựng của con người có hạn, cho nên bà thường bị đau yếu luôn. Có lẽ vì đau khổ quá, cực nhọc quá, nên nhiều khi bỗng không bà rơi nước mắt, rồi bà khóc thực sự, khóc cho thân thế bị dày vò, khóc cho tình đời đen bạc, trọng phú khinh bần.

Có một hôm nọ, nhân lúc mang bình ra mé sông múc nước, được ít phút rảnh rang khỏi cặp mắt gầm gừ của ông chủ, bà yên tâm tạm ngồi nghỉ chân dưới cội cây bàng. Trong đầu óc bà lúc ấy lại thoáng hiện ra những sự hành hạ, đập đánh, chửi rủa, tàn nhẫn vô lương tâm của ông chủ. Trong một phút suy ngẫm về giá trị đời sống, bà bỗng rùng mình. Tội nghiệp bấy giờ bà chán sự sống lắm, một ý nghĩ đen tối thoáng hiện trong óc bà, bà muốn quyên sinh.

Bà nghĩ bà phải chết đi, chết để giải quyết tất cả mọi nổi đau khổ loài người đen bạc đã cố ý đày đọa bà.

Bà nghĩ những nỗi nọ niềm kia, nghĩ đủ thứ, nước mắt hai bên khóe tự nhiên ràn rụa tràn ra, lăn dài xuống hai má hóp. Bà để mặc cho hai dòng lệ tự do tuôn chảy không buồn chậm lau. Bà vẫn cố muốn khóc cho thật nhiều, khóc cho hết nưóc mắt để rồi bà chết, phải rũ hết nợ đời, chớ sống mà thân xác cũng như linh hồn bị dày vò đày ải quá sức, thì thà chết đi còn hơn.

Bà khóc mùi mẫn cho đến đỗi Tôn giả Ca Chiên Diên đi đến tận bên, bà cũng không hay biết gì. Mãi đến lúc Tôn giả cất tiếng hỏi bà mới giật mình.

– Sao thế? Sao bà khóc lóc quá như thế? Ai ăn hiếp bà, ai hành hạ đánh đập bà?

Bà lao vẫn còn nghẹn ngào, không nói được ra lời để đáp lại những câu hỏi của Tôn giả. Bà chỉ giương đôi mắt mờ lệ nhìn Ngài.

– Tội nghiệp quá, xem bà nghèo khổ, gian truân quá, nhưng tình cảnh nhà bà ra sao? tại sao bà lại ngồi đây một mình mà khóc, bà cho tôi biết đi, bà nói hết nỗi khổ của bà cho tôi nghe đi, may ra tôi có phương chước gì để giúp ích phần nào cho bà.

– Bạch Ngài, Ngài xem tôi từng này tuổi mà vẫn phải làm tôi mọi cho người ta, công việc làm việc vất vả suốt ngày thâu đêm, lại còn bị chủ nhà ác nghiệt, bó buộc, đánh đập hành hạ khổ sở. Thân thể già yếu, nay đau mai mạnh, thế hằng ngày cơm chẳng đủ no, áo không đủ ấm, thì làm sao mà sống cho nổi!

Bà vừa nói vừa khóc trông thảm thiết lắm.

– Tội nghiệp bà nghèo từng này tuổi mà còn phải làm tôi tớ cho người để bị nhiều điều cơ cực, đau đớn, sao bà không bán quách cái nghèo đi, để đeo nó theo làm gì cho thêm khổ sở?

– Trời ơi! Sao Ngài bảo lạ thế? Ai thèm mua nghèo mà hòng bán?

– Bà ạ! Tôi nói thật đấy, nghèo có thể bán được như thường tôi thấy bà khổ sở, tôi khuyên bà bán ngay nó đi, tôi thương bà, tôi bảo thật đấy. Tôi nói gạt bà có ích lợi gì cho tôi đâu?

Nghe giọng nói quả quyết và trông gương mặt hiền từ, thành thật của Tôn giả, bà già hết sức ngạc nhiên, nhìn Tôn giả trân trân, hồi lâu mới thốt được lời:

– Nếu Ngài có phương kế gì bán được cái nghèo, mong Ngài thương xót chỉ cho, tôi xin ngậm vành kết cỏ, cảm đội ơn đức suốt đời, không lúc nào quên được.

– Ðược, tôi xin hứa chắc với bà và nếu bà thật tình muốn bán, thì tôi bảo thế này, bà phải làm đúng y như vậy mới có kết quả tốt đẹp được. Bây giờ bà hãy xuống sông tắm cho thật sạch sẽ, thân thể bẩn thỉu quá có thể sinh ra nhiều bệnh tật, lại ai cũng chán mà chẳng dám đến gần.

Bà già vâng lời tôn giả xuống sông tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, bà liền đến bên bạch rằng:

– Bây giờ Ngài dạy tôi cách nào để bán?

– Bây giờ bà phải bố thí. Vì Phật đã dạy, pháp bố thí là để cho người vượt khỏi lòng tham lam, mà tham lam là cái nhân bần cùng khổ sở. Tôi đã dùng huệ nhãn quán sát thấy bà nhiều kiếp về trước tánh tình tham lam keo kiệt, nên kiếp này bà phải chịu quả báo cơ cực nghèo cùn. Vì vậy muốn hết nghèo cùng bà phải dứt lòng tham lam, còn phải thật hành phương pháp bố thí. Nhân nào thì quả nấy, chắc chắn không sai.

– Ðất ơi! Ngài bảo tôi bố thí, bố thí để dứt lòng tham, nhưng tôi có tham hồi nào đâu? Tại tôi nghèo cùng đến nỗi giơ xương, lòi da như thế này, tôi phải đào đâu ra của để mà bố thí. Thưa Ngài, Ngài bảo cách nào dù thiên lao vạn khổ gì, già này cũng có thể cố gắng làm được, chớ còn điều này thì xin chịu. Tôi không biết làm cách nào để làm cho được vừa lòng Ngài. Đây hiện giờ trong tay chỉ có cái bình này của chủ thôi, tôi mang đi để múc nước về, nếu có thể bố thí được thì tôi xin bố thí ngay, bất quá về nhà chủ đánh chút thôi, không đến nổi gì, quen rồi chả sợ. Miễn giờ đây có thể làm đủ theo ý muốn của Ngài là tôi vui lắm rồi.

– Ấy chết! Của chủ bà đem cho đi, về nhà mất bình chủ bà đánh chửi chịu sao nổi?

– Không sao, thưa Ngài! Già đã chịu đựng quen rồi, không đến nổi gì, mà già cũng nghĩ liều mạng bất quá chết là cùng.

– Cũng được, miễn có lòng thành kính là được, không luận ít nhiều. Bà hãy đem bình tìm chỗ nước thật trong và thật sạch múc đầy bình đem về đây cho tôi.

Tôn giả Ca Chiên Diên tiếp nhận bình nước sạch do tự tay bà lão múc đem về dâng. Ngài chú nguyện cho bà, lại dạy bà lão nên ăn chay, niệm Phật, làm các công đức…đoạn Ngài hỏi:

– Bà có chỗ ở nào thật sạch sẽ không?

– Tội nghiệp quá nhưng bà về nên cố gắng giữ lòng, lo trọn bổn phận, không nên hiềm hận điều gì cả. Tối đến, đợi khi trong nhà ngủ hết, bà hãy lén mở cửa lên nhà trên, vào trong ngồi xếp bằng ngay ngắn niệm Phật, tâm đừng nghĩ gì khác chỉ nên nhất tâm tưởng Phật mà thôi. Bà nên nhớ thế.

Bọn đầy tớ nhà ông Trưởng giả rạng ngày mở cửa, cả sợ, tri hô lên. Ông Trưởng giả hốt hoảng ba chân bốn cẳng vừa chạy vừa quát:

– Mẹ tớ này sao hôm nay lại trốn lên được đây ngồi chết? Từ trước đến giờ không bao giờ mụ được lên đây cả, thế sao hôm nay… Bây đâu, hãy đến gần rờ xem bà ta chết đã lâu chưa? Nếu thiệt chết, bây cột chân kéo xác bỏ vào rừng cho quạ kên ăn quách đi là xong chuyện. Mau lên! Không tao đập chết cả lũ bay nữa bây giờ. Mau lên, mau lên.

Bọn đầy tớ lúi húi tìm dây cột chân làm theo lời ông chủ, nhưng ra khỏi ngõ chúng lại lôi tấm bố đã giấu được đem ra đắp điệm cho bà, xong rồi chúng ráp nhau khiêng xác đem bỏ trong rừng lạnh. Có ai ngờ đâu, lúc bấy giờ bà lão tuy tồi tàn thế, nhưng thần thức của bà đã được sanh lên cõi trời Ðao Lợi, do nhờ sự chú nguyện của Tôn giả Ca Chiên Diên và nhờ sự cố gắng niệm Phật của bà.

Bấy giờ ở trên cõi Ðao Lợi có một vị Thiên tử vì hết phước báo nên phải hoàn sanh nhân gian, bà lão nhờ sức trì giới, niệm Phật và công đức bố thí mà được thế vào địa vị ấy. Nhưng vì ham vui chơi theo khoái lạc của thiên báo mà quên nguyên do gì mình được sanh làm Thiên tử. Song vị Thiên tử này (bà lão bộc) trước đã gây phước lành, kết duyên Phật pháp, nên cảm đến lòng từ của Tôn giả Xá Lợi Phất, Ngài bèn đến lân la dọ hỏi để kích thích đạo tâm sẵn có của vị Thiên tử.

– Phàm việc gì có ra đều có nguyên nhân cả, hẳn Ngài đã biết mình từ đâu đến và do nhân duyên gì mà được cảm quả báo làm Thiên tử như hôm nay chứ?

Vị Thiên tử cùng các quyến thuộc còn đang ngơ ngác chưa hiểu ra làm sao cả, thì Ngài Xá Lợi Phất liền truyền đạo nhãn cho vị Thiên tử xem. Như chiêm bao chợt tỉnh, vị Thiên tử rối rít tỏ lời cảm tạ ơn Ngài Xá Lợi Phất đã khai thị cho, đồng thời họp cả năm trăm quyến thuộc lễ Ngài, rồi cùng nhau mang hương hoa sang ngay hàn lâm, xông hương, rải hoa cúng dường tử thi.

Ánh sáng của Chư Thiên chiếu khắp cả khu rừng có tử thi của bà lão bộc làm cho mọi người hết sức kinh dị, nhà ông Trưởng giả cũng hay, cùng kéo nhau đến xem. Lấy làm lạ, có người đến gần hỏi:

– Ðây là người tớ già của nhà chúng tôi vừa chết, thân thể đã sình trương dơ nhớp, khi bà còn sống người ta còn ghê tởm ít dám đến gần thay, phương chi nay bả đã chết rồi có gì quý lạ mà quý vị đến đây rải hoa cúng dường?

Nghe hỏi vị Thiên tử bèn ứng tiếp đáp lời thuật rõ ngọn ngành, vì nhân duyên gì mình được bỏ thân tôi tớ, sanh làm trời hưởng phước báo vô lượng. Ðoạn vị Thiên tử xây mặt về phía tịnh xá tưởng nghĩ đến Tôn giả Ca Chiên Diên, rồi vì Chư Thiên quyến thuộc của mình và một số người trần có mặt hôm đó giảng pháp mầu đã lãnh thọ được cho nghe, nào là Luận về pháp bố thí, giữ giới, niệm Phật, lìa dục…

Nghe xong, năm trăm vị trời ấy tâm được xa lìa trần cấu, chứng nhãn thanh tịnh, đồng bay về thiên cung. Bấy giờ những người trần có mặt tại đó thảy đều tỉnh ngộ, ông Trưởng giả bấy giờ mới sáng mắt và mới nhận được cái giá trị của con người không phải ở vật chất mà chính ở tinh thần vậy. Thế là bà lão đã bán được cái nghèo với một giá cao hết sức tưởng tượng, làm thân trời.

SUY NGẪM

Tôn giả Ca Chiên Diên tiếp nhận bình nước sạch do tự tay bà lão múc đem về dâng. Ngài chú nguyện cho bà, lại dạy bà lão nên ăn chay, niệm Phật, làm các công đức…dạy cách bán cái nghèo, xa rời hiềm hận …

Thế nào là giàu có?

Khó mà định nghĩa cho chính xác giàu là gì. Kẻ có một trăm cho cuộc sống tạm đủ, nhưng khi thu nhập hơn số tiền thường có, người bạn châm biếm – lúc này mày giàu rồi.

Nhà cao cửa rộng xe cộ máy móc, tiện nghi hiện đại, được xem là giàu, nhưng thực sự nợ vây tứ phía, tạm gọi là sang chứ chưa phải là giàu. Người xài sang như thế cũng đồng nghĩa là nghèo, vì tài khoản trống rỗng.

Người có mức thu nhập thấp, nhưng tiêu xài dè xẻn, chi tiêu dưới mức thu nhập để tích lũy lâu ngày dài tháng, có dư cũng được xem là giàu. Giàu so với mức thu nhập mà không phải nợ nần. Đó là nói về vật chất, về lợi nhuận chứ không nói đến tâm lý, tình cảm, niềm tin tôn giáo… Đó là giàu theo quan niệm thế tục.

Người có trăm triệu gọi là giàu so với người có tài sản ít hơn, nhưng người có trăm triệu vẫn chưa gọi là giàu so với người có hàng tỷ bạc. Như vậy giàu chỉ là ước lệ tương đối. Tuy vậy, việc làm giàu theo quan niệm từng cá nhân, đều có mẫu số chung theo một tiêu chuẩn đạo đức nhất định.

Người giàu do làm ăn chân chính bằng đôi tay và khối óc, được đức Phật khen ngợi, khuyến khích, chẳng những thế, kế hoạch tồn tại lâu dài cho việc sung túc vật chất, tiền của, được Đức Phật dạy rất kỹ.

“Xã hội phức tạp thiện – ác, chính – tà lẫn lộn”. Hãy học ngay cách thức phân biệt của các bậc cổ nhân

Thức đêm mới biết chính tà.

Ở lâu mới biết lòng người thực – hư

Cổ nhân trong việc nhìn nhận về chính tà, thường dùng hình ảnh quân tử và tiểu nhân để phân chia đúng sai thị phi.

Có câu: “Thiên thành kiện, quân tử dĩ tự cường, bất tức”, ý nói rằng, hành động của trời là rất mạnh mẽ; người quân tử, noi theo đó mà bất cứ hành vi nào cũng tự cường tự lực; “hậu đức tải vật”, con người phải cảm ngộ được đức mà tu chính mình; thừa hành “nhân, lễ, nghĩa, trí, tín”, kính trọng “thiên địa quân thân sư”, chính là thực hành đạo làm người.
Vậy cổ nhân nhìn nhận như thế nào về đối nhân xử thế, thiện ác chính tà? Dưới đây là những câu nói và cách làm tiêu biểu mà cổ nhân xưa để lại.

1. Lấy chỗ dư thừa để bổ sung cho chỗ thiếu khuyết là phù hợp với Thiên đạo

Kết quả hình ảnh cho phân biệt thiên ác

Nguyên văn trong “Đạo Đức Kinh” có viết: “Tổn hữu dư nhi bổ bất túc, thiên chi đạo dã. Nhân chi đạo, tắc bất nhiên, tổn bất túc dĩ phụng hữu dư. Thục năng hữu dư dĩ phụng thiên hạ? Duy hữu đạo giả”.

Tạm dịch:

Thiên đạo, là lấy chỗ dư thừa để bổ sung cho chỗ thiếu thốn; nhưng cách làm của con người trong thế tục lại là người nghèo khổ túng thiếu lại phải cung phụng người phú quý dư thừa. Ai có thể mang phần dư thừa của mình để cung phụng cho thiên hạ? Chỉ có thể là người có đạo.
Có chuyện kể rằng, Trung Thư Lệnh Bùi Giai năm nào cũng xin cầu viện Triệu Nhị Vương của nước Lương. Triệu Nhị Vương liền dùng tiền thu tô thuế, lấy ra mấy trăm vạn, ban cho Bùi Giai. Bùi Giai lại dùng số tiền này đi cứu tế tất cả những người nghèo khổ mà ông từng biết.
Có người mỉa mai Bùi Giai rằng: “Ngươi sao lại đến chỗ người khác (chỉ Triệu Nhị Vương, nước Lương) ăn xin tiền bạc mang về bố thí cho người nghèo như vậy?”
Bùi Giai nói: “Tôi lấy phần dư giả của họ mang về cứu tế cho những người cơm không đủ no, áo không đủ ấm, như thế gọi là phù hợp với thiên đạo vậy”.

2. Buông ‘ý khí’, bỏ ‘tao nhã’

Nhà thơ, nhà văn nổi tiếng nhà Minh Trần Mi Công đã nói: “Hậu sinh bối hung trung lạc ‘ý khí’ lưỡng tự, tắc giao du định bất đắc lực; lạc ‘tao nhã’ nhị tự, tắc độc thư định bất thâm tâm”

Tạm dịch:

Kẻ hậu sinh có mang hai chữ ‘ý khí’, thì khi hành sự, giao hữu ở bên ngoài, nhất định sẽ không được hài hòa; tâm lý có mang hai chữ “tao nhã”, thì học sẽ không thể chuyên tâm.

3. Hợp đạo lý, suy nghĩ cẩn trọng

Kết quả hình ảnh cho hợp đạo lý

Trần Mi Công nói: “Khán trung nhân, khán kỳ đại xử bất tẩu tác; khán hào kiệt, khán kỳ tiểu xử bất sấm lậu”.
Nhìn một người bình thường, phải nhìn những khi gặp việc lớn, họ có thể giữ mình được hay không; nhìn một anh hùng, thì phải nhìn chỗ tiểu tiết của họ, xem có chỗ nào bỏ sót hay không.

4. Sự khác biệt giữa quân tử và tiểu nhân

La Viễn Du nói: “Đại hào kiệt dụng tâm, ân xử nan tri, oán xử dịch chỉ; tỏa tỏa quân tử, hành tàng phản thị”.

Tạm dịch:

Đại hào kiệt (chỉ quân tử) dụng tâm, nằm ở chỗ thi ân với người khác thì ít người biết đến; nhưng khi bị oán trách thì người ta lại biết rõ. Quân tử hèn mọn (chỉ ngụy quân tử), mọi hành vi ứng xử của họ đều tương phản với hào kiệt.

5. Còn quyền nịnh nọt a dua, mất quyền khinh thị lạnh nhạt

Kết quả hình ảnh cho hợp đạo lý

Trần Kế Nho nói: “Khi quyền thế ở trong tay, người khác giống như là bầy kiến tụ tập ở trên thịt dê, vây quanh lấy mình, nịnh nọt a dua; khi quyền thế mất đi, họ giống như chim ưng đã ăn no bay lên bầu trời cao, rời đi một cách lạnh nhạt vô tình. Hạt bụi bơ vơ trong thế giới hỗn loạn, từ xưa đến nay thế sự đa phần vẫn là vậy”.

6. Không nhờ vả thì không tạ ơn

Dương Phổ khi còn nhậm chức trong triều đình, rất nhiều người đều muốn nịnh bợ ông. Thế nên, khi con trai của Dương Phổ đến kinh thành vấn an cha, trên đường có đi qua huyện châu, ai ai cũng gửi quà biếu, chỉ có huyện lệnh Gian Lăng – Phạm Lý là không. Dương Phổ hết sức tán dương Phạm Lý, tiến cử Phạm Lý làm thái thú Đức Nữ.
Có người khuyên Phạm Lý viết thư gửi Dương Phổ, để biểu thị lòng biết ơn. Phạm Lý nói: “Tể tướng tiến cử ta, là tuyển dụng nhân tài cho triều đình; ta nhận chức Thái thú, là vì hiến thân cho triều đình, mà phụng mệnh nhậm chức. Một Dương một Phạm chưa từng biết nhau. Ta tại sao lại phải cảm tạ ông ta?”

Khi thêm kem đánh răng vào Coca, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên vì công dụng làm sạch vạn năng của nó!

Coca-Cola là loại đồ uống có gas phổ biến nhất trên thế giới hiện nay, bên cạnh việc chỉ là một loại đồ uống giải khát, Coca-Cola còn có nhiều công dụng tuyệt vời khác mà có thể bạn chưa biết đến.

Đặc biệt khi cola kết hợp cùng kem đánh răng sẽ có tác dụng rất lớn trong việc làm sạch đối với cuộc sống hàng ngày của chúng ta!

Thông thường để loại bỏ vết gỉ sắt, bạn cần tìm mua chất tẩy rửa có tính axit. Trên thị trường có nhiều loại chất làm sạch khác nhau và nhiều loại thực sự có thể gây hại cho làn da của chúng ta.

Nhưng hôm nay chúng tôi sẽ chia sẻ với bạn cách làm sạch các thiết bị trông như mới một cách nhanh chóng và an toàn. Bạn chỉ cần thêm kem đánh răng vào Coca-cola, hai loại này khi cùng kết hợp với nhau thì tính năng làm sạch sẽ hiệu quả hơn nhiều lần!

Chuẩn bị một bình chứa, có đầu xịt, rót coca-cola vào, thêm một ít kem đánh răng, dùng kem đánh răng sử dụng hàng ngày là được.

Sau đó để yên trong một lúc là bạn có thể sử dụng rồi, thuận tiện và nhanh chóng. Nếu thường mua Coca để uống, thì bạn hãy mua hẳn một chai lớn, nếu uống không hết cũng có thể tận dụng để pha chế chất tẩy rửa tiện dụng thế này.

Công dụng thứ nhất:

Vệ sinh các vết bẩn trong phòng tắm một cách kỳ diệu, bởi vì Coca là một thức uống có tính axit, kết hợp với kem đánh răng sẽ có tác dụng làm sạch vết bẩn một cách đặc biệt.

Công dụng thứ hai:

Làm sạch mặt kính một cách thần kỳ, bên ngoài mặt kính thường dễ bám bụi, còn có thể bị bám bẩn bởi các vết bẩn khác, chẳng hạn như khói, dầu… với chai nước xịt thần kỳ này mọi chuyện thật sự quá đơn giản.

Công dụng thứ ba:

Làm sạch bồn cầu thật đơn giản chỉ bằng cách đổ một lon Coca pha kem đánh răng vào bồn cầu, để đó khoảng 1 tiếng rồi xả nước, bồn cầu nhà bạn sẽ sáng bóng như mới. Còn đối với bồn cầu cáu bẩn, bạn chỉ việc xịt dung dịch này xung quanh thành và bên trong để vài giờ, sau đó cọ sạch và bấm xối nước là xong. Hãy thử xem nhé!

Ngoài ra Coca còn có những công dụng không tưởng giúp bạn giải quyết những vấn đề rắc rối trong cuộc sống thường ngày một cách dễ dàng, như loại bỏ vết dầu mỡ bám dính trên bếp, đánh bóng tiền xu, và vết bẩn trên sàn nhà.

“>

4 nguyên tắc vàng trong Kinh Phật giúp bạn thoát được kiếp nghèo khổ

Không bao giờ mong giàu, dù nghèo vẫn giúp đỡ người xung quanh… là những nguyên tắc vàng trong Kinh Phật giúp bạn thoát được kiếp nghèo khổ!

Con người chúng ta ai cũng mong được sống trong cảnh giàu sang, phú túc. Có những người dù đã cố gắng cả đời nhưng vẫn không chuyển được kiếp nghèo. Và họ than trời trách đất.

Tuy nhiên, trong Kinh Phật có dạy 4 nguyên tắc vàng giúp bạn thoát được kiếp nghèo khổ.

1. Nguyên tắc thứ nhất: Không bao giờ mong giàu

Chính những mong cầu giàu có của con người chúng ta khiến chính bản thân mình luôn cảm thấy mệt mỏi, đau khổ, dằn vặt. Tuy nhiên, chúng ta không biết rằng, trước tiên phải làm phước, phước sinh tiền. Chúng ta phải làm những việc có lợi cho đời, có ích cho người. Còn nếu chỉ suốt ngày ngồi nghĩ về tiền thì nó lại càng xa, càng mong muốn nhiều tiền thì tiền càng không có.

2. Nguyên tắc thứ hai: Phải hiểu rằng nghèo là do mình đã phạm sai lầm gì đó trong quá khứ, luôn ghi nhớ điều này đồng thời sám hối nghiệp xưa

Nếu thắc mắc tại sao ta mãi nghèo thì xin trả lời rằng, theo Đức Phật dạy, ta nghèo là vì trong quá khứ đã mắc phải một lỗi lầm gì đó mà vẫn chưa chịu giác ngộ. Nếu nhận ra thì hãy xám hối âm thầm sẽ giúp ta nhanh chóng thoát được nghiệp cũ.

3. Nguyên tắc thứ ba: Biết rằng nhờ cảnh nghèo mà mình thương yêu được mọi cảnh khổ trên đời mà nếu giàu có thể chưa chắc đã có

Người giàu có về tiền bạc nhưng chưa chắc họ đã giàu có về tình cảm. Sống trong cảnh giàu sang phú quý, học sẽ không thể thấu hiểu và thông cảm được nỗi khổ của người nghèo, vì họ chưa từng trải qua.

Vì vậy, hãy vui mừng vì nhờ sống trong kiếp nghèo mà bạn được yêu thương được nhiều người. Thương yêu chính là chất liệu, nền tảng của những việc lành thiện, tạo ra phước giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn.

4. Nguyên tắc thứ tư: Dù nghèo những vẫn cố gắng chia sẻ, giúp đỡ những người xung quanh

Người giàu có làm phước rất dễ dàng. Đối với họ bỏ ra vài triệu đồng để bố thí là điều đơn giản, nhưng lại không quý bằng người nghèo giúp đỡ người khác với vài đồng nghìn lẻ.

Bởi với người giàu, số tiền bố thí đó của họ chỉ là số dư ngoài tài khoản, còn với người nghèo, chỉ vài nghìn lẻ nhưng đó là cả tấm lòng và gia tài của họ.

Thời xưa đã có người từng hỏi Phật: “Con nghèo quá, không có gì để bố thí cả”. Phật trả lời: “Không ai nghèo đến mức không có một hạt cơm để bố thí cho con kiến”.

Sự cố gắng chia sẻ thiếu thốn với người khó khăn hơn mình là phước đức rất lớn, là quà tặng cuộc sống của đất trời ban tặng cho người nghèo. Nhờ vậy mà cuộc sống sẽ được tốt dần lên.

Để biết một người có khí chất và đáng tin cậy hay không? Bạn chỉ cần nhìn vào những đặc điểm này

Biểu hiện của người có khí chất: Chỉ cần nhìn vào đặc điểm này bạn sẽ biết người đó đáng tin cậy hay không – trong cuộc sống ai cũng nên nằm lòng để chơi có chọn bạn.

Có những người thoạt nhìn tuy không đẹp rực rỡ không phải ngoại hình cực ưa nhìn, song lại có một sức cuốn hút không ngôn từ nào có thể diễn tả nỗi. Vậy sức cuốn hút đó là gì? Đó chính là khí chất ở mỗi người.

Chân thành là yếu tố hàng đầu

Kết quả hình ảnh cho chân thành
Người xưa kết giao với nhau trọng nhất là sự chân thành, cởi mở. Người ta nói, quân tử kết giao nhạt như nước còn tiểu nhân kết giao nồng như rượu. Đương nhiên, rượu hấp dẫn hơn, hương vị khó quên nhưng quá chén thì say, tổn hại thân thể. Còn nước chẳng mùi, chẳng vị, đạm bạc vô cùng mà lại thiết yếu vô cùng.

Xưa nay chỉ nghe có người nhịn rượu chứ chưa từng nghe ai sống được mà thiếu nước bao giờ. Người kết giao như nước thì chơi với nhau hoài không chán, không thắm cũng không phai, lúc nào cũng chân thành, phóng khoáng.

Lại có người nói: “Thành thật không mang đến quá nhiều bạn bè nhưng luôn mang lại những người bạn đúng nghĩa nhất“. Một tình bạn chân thật, không vụ lợi chính là tài phú của đời người, hạnh phúc của đời người. Trong biển trời giông bão, người bạn chân thành không ngại vươn cánh tay ra dìu đỡ ta. Họ có thể không thường ở bên ta tận hưởng niềm vui nhưng lúc ta phải đối diện với nỗi đời cơ cực thì họ chẳng bao giờ vắng mặt.

Người chân thành đương nhiên có một tâm hồn thiện lương. Người khác ở bên cảm thấy sự ấm áp tỏa ra từ trái tim họ. Vì họ chân thành nên chẳng tính toán thiệt hơn, chẳng so đo cao thấp, lại thích ra tay giúp người. Ở đời, cái gọi là tri kỷ chính là bắt đầu từ những tấm chân tình rất mực như thế.

Xưa Bá Nha làm quan đại phu ở nước Tấn, trên đường đi sứ, gặp đêm thu gió mát trăng thanh, mang đàn ra gảy, chẳng may dây đứt. Ngờ rằng có người nghe lén, Bá Nha bèn cho quân sĩ lên dò hỏi, thì ra có chàng Chung Tử Kỳ ẩn dật, đốn củi trên núi. Sau khi tương ngộ, Bá Nha sửa lại ngón đàn, gảy khúc “Cao sơn lưu thủy”. Tử Kỳ lắng tai, tâm hồn rung cảm, thấu đến hồn phách, đàm đàm luận luận, không ngớt tán thưởng.

Bá Nha giật mình, biết là gặp được tri âm, bèn muốn đưa Tử Kỳ về để sớm hôm đàm đạo. Tử Kỳ thoái thác vì còn phải chăm sóc phụ mẫu. Bá Nha lại hẹn mùa thu năm sau gặp nhau dưới bến sông này. Tử Kỳ đồng ý. Chẳng ngờ mùa thu năm ấy, y hẹn Bá Nha về chốn cũ thì nghe tin Tử Kỳ đã mất vì bạo bệnh. Lòng đau khôn xiết, tế viếng mộ bạn, đàn khúc “Cao sơn lưu thủy” xong, Bá Nha bèn đập nát cây đàn, thề không bao giờ gảy nữa vì nay đã mất một tri âm. Tấm chân tình ấy chỉ có bậc quân tử mới có được vậy!

Tự tin nhưng không tự kiêu

Kết quả hình ảnh cho cổ nhân

Đã là con người thì không thể không có lòng tin. Đặc biệt là phụ nữ, không có lòng tin thì dầu có thông minh, đẹp đẽ cũng không cách nào thể hiện ra được. Song có điều tự tin không có nghĩa là tự kiêu. Bạn thử nghĩ xem, nếu như có một cô gái khi đi qua đám đông đã ngẩng cao đầu mà đi, không thèm để ý gì tới xung quanh? Chắc hẳn mọi người sẽ ngước mắt nhìn cô ta vài cái rồi sau đó bĩu môi che bai. Người không có chút sức cuốn hút nào, chính là người không có khí chất. Có không ít phụ nữ hiện đại để củng cố lòng tự tin của mình trên những cương vị quản lý hành chính, lãnh đạo, ngoại giao…đã trưng cầu ý kiến rộng khắp, coi trọng người tài giỏi…nhằm chiếm được cảm tình quần chúng.

Thân thiết mà không bộp chộp

Hình ảnh có liên quan

Ở Đài Loan, một tờ tạp chí phụ nữ đã tiến hành cuộc thăm dò “Người phụ nữ nào có khí chất nhất trong mắt đàn ông?” và trong cuộc bình chọn này, người từng giành được huy chương vàng nổi tiếng trong giới điền kinh – Kỷ Chính đã trúng tuyển. Những người bình chọn đã đánh giá về cô như sau: Kỷ Chính là việc với tinh thần của một vận động viên nghiêm túc, không ngừng phấn đấu vì lý tưởng. Cô đem tới cho người ta cảm giác ôn hòa, chân thực, có một loại sức sống ổn định. Cũng chính vì sự thân thiện ấm áp đó mà từng lời nói, từng hành động đều có sức thuyết phục”.

Kỷ Chính có vẻ ngoài hết sức bình thường, và khi có địa vị cao cô vẫn là một người phụ nữ khiêm tốn. Có phải vì thế mà cô đã được chọn trong cuộc bình chọn?

Một số người lại có cách nhìn hơi thiên lệch cho rằng phụ nữ có khí chất phải có vẻ đẹp như “núi băng”, người ta chỉ có thể ngưỡng vọng chứ không dám tới gần, không dễ để người ta gần gũi, như thế là sai lầm. Đợi đến khi nào bạn cố gắng hết sức, kéo gần cự ly với “người đẹp núi băng”, lúc đó bạn sẽ phát hiện những điều bạn tưởng tượng trước đây là hoàn toàn không có thực. Bộ dạng cô ta như vậy là sự khoa trương. Là cố ý để người khác nhìn thấy. Mà khí chất lại là sự thể hiện rất tự nhiên. Thân thiết, hòa nhã, tự bản thân cách ứng xử này đã khơi gợi từ phía người khác những tình cảm yêu mến chân thành.

Cho dù bạn ở địa vị cao bao nhiêu, nếu bạn luôn có sức cuốn hút bởi sự thân thiện, hòa nhã thì bạn vẫn có thể yên tâm với vị thế của mình, bạn sẽ không bao giờ bị cô lập.