PHẬT DẠY: Muốn hạnh phúc, đừng quên những điều này

“Vui thay chúng ta sống, không tham giữa cuộc đời đầy tham

Vui thay chúng ta sống, không sân giữa cuộc đời đầy sân

Vui thay chúng ta sống, không mê lầm giữa cuộc đời mê lầm”.

Xưa nay, người khôn thường không sống trong miệng người khác, cũng không sống trong mắt người khác. Người khôn thường sống theo những lý tưởng của riêng mình. Để thực hiện nó thì cũng không quá khó khăn như bạn tưởng đâu. Ba cảnh giới hạnh phúc kể trên, nếu biết cách, ta sẽ nhận được lại những gì hơn thế. Và, bạn ơi, bạn có biết rằng, muốn đạt được những hạnh phúc kia, thì sau đây là việc bạn nhất quyết phải làm, dù lắm lúc cuộc sống chẳng được theo ý mình:

1. Quên đi nỗi buồn

Có những việc bắt buộc phải xảy ra mà bạn không đủ sức để thay đổi. Đừng buồn với điều đó. Hãy xua đuổi những suy nghĩ tiêu cực đi và học cách chấp nhận nỗi buồn.

Hãy nhớ lại cảm giác thư thái khi bạn đang nằm dài bên ô cửa sổ ngắm mưa và làm một ly café nóng hổi. Trời mưa mà bạn vẫn vui vẻ đấy thôi. Cứ nghĩ rằng những nỗi buồn như một cơn mưa, và bạn biết cách tìm niềm vui trong tiếng mưa ấy, nỗi buồn của bạn cũng sẽ trôi theo dòng nước mà thôi. Cách đánh tan nỗi buồn hiệu quả nhất chính là làm bạn với nó.

2. Hãy tạo niềm vui cho chính mình

Hãy biến hạnh phúc trở thành một thứ cảm xúc hàng ngày của bạn. Giống như mỗi ngày bạn đều ăn cơm, đều uống nước và đều hít thở. Đừng lãng quên niềm hạnh phúc mà hãy tập luyện nó thường xuyên, hãy để cho tất cả mọi người hiểu rằng bạn luôn vui vẻ. Đó chính là cách tốt nhất để không những mang lại niềm vui cho bản thân mà còn truyền cảm hứng cho cả những người xung quanh nữa.

3. Hãy tự chủ cảm xúc

Cảm xúc cũng là do ý chí chi phối, đừng nhầm tưởng rằng con tim chi phối được bạn chỉ bởi vài nhịp đập khác lạ. Hãy bình tĩnh đón nhận những việc sẽ xảy đến chứ đừng tìm cách trốn tránh hoặc quá đau buồn vì nó. Bởi, có đau buồn thì bạn cũng không thể làm khác đi được mà chỉ khiến bản thân thêm tồi tệ.

Hạn chế hết mức có thể việc chỉ trích hành động của người khác, bởi khi dìm họ xuống, bản thân bạn cũng chẳng khá hơn. Hãy cứ nâng người khác lên và dìm mình xuống, ắt thượng để cũng sẽ nâng mình lên.

4. Hãy quên đi sự ganh tị

Tội lớn nhất của con người chính là ganh tị. Đừng nhìn thấy người khác hạnh phúc mà đâm lòng ghen ghét. Ai cũng có những cái được và những cái mất. Bằng lòng với bản thân và tự tạo niềm vui cho chính mình, ấy chính là một con người công chính. Sự ganh tị có thể hại cả đời bạn. Hãy cố gắng sống tốt và hoàn thiện bản thân hơn mỗi ngày thay vì thời gian đi so đo với người khác, bạn sẽ tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình.

Hài nhi bị bỏ rơi và những điều thức tỉnh người lớn

 Những cái bọc đen đầy ám ảnh nằm đó, bên gốc cây, cạnh xe rác bốc mùi nồng nặc. Im lìm, lạnh lẽo và tan nát, đó là cảm nhận của mỗi lần anh Minh mở chiếc túi ni-lông ra để kiểm tra. Bên trong đầy máu. Một làn hơi lạnh thoáng thổi qua khiến anh rùng mình. Lâu rồi anh mới có cảm giác gai người này. Giống như lần đầu tiên anh đi nhặt xác những đứa trẻ bị khai tử khi chưa nhìn thấy ánh mặt trời.

“Êm dịu quá, cảm ơn mẹ”. Một tiếng nói nhỏ vang lên. Đây là lần thứ hai trong đêm mưa gió anh Minh nghe thấy tiếng nói lạ. Ngoài trời còn đang có sấm chớp mà sao anh lại nghe thấy tiếng nói ấy rõ ràng đến thế. Trong tay anh vẫn còn nâng niu bọc đen ngoài gốc cây tìm được lúc nãy. May anh đến kịp, chậm một chút nữa thôi là cái bọc bị dòng nước cuốn trôi xuống miệng cống gần đấy rồi.

Là tiếng ai nhỉ, anh vẫn thắc mắc. Đưa mắt nhìn quanh một lượt, trong hành lang bệnh viện giờ này chỉ còn anh. À không ở phía bên kia hành lang còn một cô gái trẻ. Cô ấy chắc tới khám thai nhưng cũng kẹt lại ở đây vì trời mưa gió.

Đôi bàn tay trắng nhỏ của cô gái để lên bụng đầy âu yếm. Bên ngoài trời mưa rất to nhưng khuôn mặt cô gái ấy thật bình yên. Cô vỗ về đứa trẻ trong bụng mình, và hình như còn đang khẽ ngân nga một điệu hời ru. Ánh mắt cô nhìn đứa con chưa chào đời cũng dịu dàng như tiếng hát. Anh Minh nhìn người mẹ trẻ ấy, rồi cúi xuống nhìn cái bọc đen trong tay mình. Một lần nữa, anh cảm thấy rùng mình.

“Lạnh lẽo quá, đau quá bố ơi”. Tiếng nói lần này là một giọng nói khác. Nhỏ thôi nhưng ai oán quá. Anh Minh đưa tay tát mình một cái. Hình ảnh đối lập trước mắt anh lúc này chắc đang làm anh sinh ảo giác mất rồi. “Bố ơi đau quá, bố ơi lạnh quá”. Tiếng nói vẫn tiếp tục ngân lên. Anh Minh lắc đầu thật mạnh như để giũ bỏ ảo giác của mình. Anh nhìn ra phía cô gái trẻ lúc nãy như để khỏa đi tiếng rên khe khẽ trong đầu.

Nhưng bên cạnh cô gái, anh nhìn thấy một hình hài nhỏ xíu, như một hài như chừng 15 – 16 tuần tuổi. Anh biết rõ, vì từ mấy năm nay đi thu lượm các hài nhi nhiều, anh cũng đã chứng kiến hình hài của các con, cũng biết được các con được ở trong sự ấm áp nơi lòng mẹ bao nhiêu lâu trước khi bị kéo ra cuộc đời một cách hiểm ác, thô bạo.

Tiếng rên không còn. Nhưng đôi mắt anh lúc này như hoa đi. Liệu anh đang mơ? Anh lại đưa tay tát mình thêm một cái nữa. Rồi nhìn về phía cô gái trẻ. Nhưng hài nhi bé nhỏ ấy vẫn ở đó, cạnh người mẹ trẻ đang hát ru đứa con trong bụng. “Hay là mình gặp ma rồi?”. Nghĩ đến đây đứa trẻ quay ra nhìn anh, khiến người đàn ông ấy giật mình, suýt đánh rơi bọc nhỏ. Nhưng may mắn anh vẫn giữ cái bọc trong tay. Hài nhi nhỏ bé nhăn mặt đau đớn. Đến khi anh Minh sửa lại cái bọc trong lòng mình ngay ngắn, khuôn mặt của hài nhi lại trở về trạng thái ban đầu.

“Lẽ nào…”

Hài nhi nhỏ nhìn anh, hơi khẽ gật đầu.

“Bố ơi là con đấy, con đang nằm trong lòng của bố đấy”.

“Con là đứa trẻ này sao?”. Anh Minh nghĩ trong đầu, khi ấy anh còn chưa hết choáng váng. Nhưng hài nhi bên cạnh người phụ nữ trẻ không nói thêm lời nào. Con chỉ ngồi đó, đôi chân nhỏ xíu đu đưa xuống ghế. Đầu như muốn tựa vào cô gái, nhưng con không thể. Hài nhỉ nhỏ thó đã đủ hình hài ấy có một khuôn mặt thật hiền. Đôi mắt con đang nhắn nghiền, như thể con đang nuốt trọn mỗi nốt nhạc, mỗi tiếng ca. Thỉnh thoảng con mở to đôi mắt nhìn vào bàn tay cô gái trẻ. Anh Minh không biết mắt mình có hoa không, nhưng lúc ấy anh thấy đôi mắt nhỏ bé của hài nhi đang khóc. Trong mắt con chứa đầy sự buồn tủi, thậm chí là một chút hờn ghen.

“Bố ơi, con ước con cũng được như chị ấy. Chị ấy sắp được ra đời rồi. Chị ấy kể với con rằng ngày nào mẹ chị ấy cũng hát cho chị ấy nghe”.

Anh Minh thấy một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống bàn tay lạnh toát của mình. Anh đang khóc ư? Đã lâu lắm rồi anh mới khóc thành giọt thế này. Suốt những năm tháng đi nhặt hài nhi vừa qua, anh đã khóc quá nhiều rồi. Khóc khi bới mãi trong đống băng gạc trắng đầy máu mới tìm ra những phần thân thể không còn ra hình thù của con, vì con còn nhỏ quá. Hay lần đầu nhìn thấy một hài nhi chắc chỉ còn một thời gian ngắn nữa thôi là được đến với thế giới này, vậy mà lúc anh tìm thấy con, con chỉ còn là một thi hài co quắp, lạnh ngắt, tím đen. Đôi mắt nhắm nghiền, đôi tay nắm chặt như thể muốn níu lấy tia hy vọng cuối cùng được sống.

Những lần ấy, sau khi mang các con về đến nhà, đặt các con cẩn thận trong tủ đông để chờ ngày chôn cất cùng chúng bạn, anh đều phải đi ra sân nhỏ ngồi khóc. Những tiếng nức nở có thể đánh thức những đứa trẻ của riêng anh đang say ngủ.

Là một người tin vào những lời dạy của Phật gia, anh xót xa lắm khi nhìn thấy thân xác những đứa nhỏ này. Chúng đã vất vả bao nhiêu trong luân hồi, trong những kiếp sống trước để được đến với cuộc sống trong thân người. Vậy mà lại ai oán  lỡ duyên với đời, chỉ vì người cho chúng một thân thể không thể làm điều đó.

“Bố xin lỗi. Thay mặt mẹ con bố xin lỗi”. Anh chỉ biết hướng đến hài nhi nhỏ bé ấy với những lời như thế. Nhưng không có tiếng nói trẻ thơ nào đáp lại lời anh. Hài nhi nhỏ bé vẫn đang cố gắng tận hưởng sự dịu dàng từ người phụ nữ xa lạ.

“Con không trách mẹ con đâu bố. Nên bố đừng xin lỗi”. Hài nhi cúi đầu, nhìn chăm chăm vào sàn ố màu thời gian của bệnh viện.

“Bé con, con không được làm người, tại sao không hận mẹ con mà lại còn lo cho cô ấy?”.

“Là vì con đến để báo ân, nhưng mẹ con đã không cho con cơ hội ấy”. “Linh hồn bé nhỏ” nói trong những tiếng nấc, bé con lại cúi mặt nhìn chăm chú xuống đôi chân nhỏ xíu.

“Vì mẹ con không có được một người chồng như người mẹ vừa rồi. Bố con không yêu mẹ, khi có con, bố đã bắt mẹ bỏ con. Rồi khi mẹ bỏ con, bố cũng bỏ mẹ”.

“Sao con biết tất cả những điều này?”

“Điều đó không quan trọng. Chỉ là con biết giờ mẹ con đang khóc, khóc rất nhiều. Khi mẹ bỏ con, mẹ đã xin lỗi con không biết bao nhiêu lần. Mẹ còn hát ru cho con nghe. Nhưng vì mẹ không biết những điều con sẽ phải trải qua sau khi bị giết chết, nên dù thương con, nhưng tình thương ấy không đủ lớn bằng nỗi sợ. Mẹ sợ bị bố bỏ, sợ phải một mình”.

Linh hồn nhỏ bé bắt đầu kể những điều con muốn nhắn nhủ. Con kể mà nước mắt anh Minh cứ rơi. Một người đàn ông vốn mạnh mẽ như anh mà cũng không thể cầm lòng trước những lời nhắn nhủ của con. Kể xong, “linh hồn” nhỏ bé lại hướng đến anh, đôi mắt con buồn, nhưng anh thấy có cả tình thương trong đó.

“Bố ơi, xin bố hãy kể lại những điều này cho mẹ con, con xin bố”.

Linh hồn bé nhỏ vừa nói xong lời cầu xin, cũng là lúc anh Minh không còn nhìn thấy hình ảnh nhỏ xíu của con nữa. Có lẽ thời gian của con đã hết, con đã thực sự phải đi rồi…

Và điều cuối cùng tôi muốn nhắn nhủ đến các bạn:

Cuộc hành trình trong đời sống chúng ta hãy còn dài. Cho nên chúng ta phải bình tĩnh khi có những mong muốn đột nhiên nảy sinh. Đừng nghĩ phá thai là lầm lỗi của chỉ người đàn bà. Người đàn ông cũng có trách nhiệm và sẻ nhận quả báo không khác. Tôi chân thành mong rằng tất cả chúng ta sẽ cùng nhau làm việc để cung cấp giáo dục và giúp đỡ các bạn trẻ nhiều hơn . Tôi cũng mong rằng những ban trẻ mau tỉnh ngộ ra khỏi những giấc mơ mê lầm, và đứng để những lầm lỗi này xảy ra nữa!

Đừng nghĩ rằng phá thai là lỗi của người phụ nữ mà thôi. Người đàn ông cũng có trách nhiệm và bị trả quả báo.

Cuộc sống vốn đầy bất ngờ, đừng bỏ lỡ cơ hội quan tâm chăm sóc, nói lời yêu thương với những người thân yêu

 Lá thư cuối cùng của người lái xe tải

Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá. Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: “Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta. Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây. Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu”. Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: “Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh”.

Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc. Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự. Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư. Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi. Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt. Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.

Thư của Bill, tháng 12 năm 2000

Vợ yêu quý của anh,

Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết. Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.

Anh yêu em, em yêu ạ. Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá! Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta. Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc. Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc. Nó không bao giờ làm anh thất vọng. Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó. Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.

Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà. Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em. Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè… Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em. Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó. Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới. Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em. Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó. Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.

Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh. Nhưng lần này những lời đó không đủ. Anh đang đau quá. Anh đang trên chặng đường cuối cùng. Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây. Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.

Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường. Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào. Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe. Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con. Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,…). Luôn luôn có một lý do nào đó! Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dở hàng ở Florida.

Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.

Cơ thể anh đang đau. Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều. Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau. Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi. Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi. Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây. Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh. Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em. Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.

Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều. Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều. Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời. Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

Anh yêu em!

Bill.”

Cuộc sống vốn không theo ý mình, đừng bỏ lỡ cơ hội nói những lời yêu thương, quan tâm chăm sóc những người bên cạnh, vì có thể một lúc nào đó, dù bạn có muốn nói hay làm điều gì đó cũng không kịp nữa rồi.

Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào!

(pntoday)

Khi bạn đủ niềm tin vào bản thân, không gì là không thể

Cố gắng, không phải vì muốn khiến ai cảm động, cũng không phải là làm cho ai xem, mà là để bản thân có thể thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn mà mình ghét bất cứ khi nào, và để có được quyền lợi của bản thân mình, sống một đời theo cách mình muốn.

Mỗi ngày mà hiện tại bạn đang sống, đều là một ngày mà bạn trẻ nhất trong cuộc đời phía sau, xin đừng lúc nào cũng hành động quá nhanh, nhưng đến khi hiểu lại quá chậm. Mỗi ngày hãy cho bản thân mình một hy vọng, hãy thử không buồn phiền vì ngày mai, không than thở vì ngày hôm qua, chỉ đơn giản là để ngày hôm nay tốt đẹp hơn.

Đôi khi sự đấu tranh luôn cần phải có trong cuộc sống. Nếu cuộc sống trôi qua thật suôn sẻ, chúng ta sẽ không hiểu được cuộc sống, không có được bản lĩnh, nghị lực như chúng ta cần phải có, cuộc sống thật công bằng, không phải vô cớ mà mọi điều xảy đến với ta

 Bạn cần sức mạnh, nghị lực nên cuộc sống đã đặt ra những khó khăn nghịch cảnh để bạn vượt qua và trở nên mạnh mẽ hơn

Đừng bao giờ cau mày hay nhăn mặt thậm chí khi bạn đang buồn, chắc chắn sẽ có ai đó yêu bạn chỉ vì nụ cười của bạn thôi. Với thế giới bạn chỉ là một cá nhân nhưng đối với một ai đó, bạn là cả thế giới

Có những lúc bạn sẽ thất vọng vì đặt niềm tin không đúng chỗ. Dẫu thế, đừng bao giờ tỏ ra bi quan hay chán nản, cuộc sống thà bị lừa dối còn hơn không một lần dám tin

Cuộc đời không phải là một cuộc đua. Nó là một hành trình để chúng ta từng bước chiêm nghiệm ý nghĩa cuộc sống. điều quan trọng không phải là phần thưởng khi bạn đến đích mà chính là những gì bạn cảm nhận được trên từng chặn đường đi

Khi ta còn trẻ, ngay cả đa sầu đa cảm cũng thổi phồng đến kinh thiên động địa. Nhưng khi trưởng thành ta lại học được rằng, càng đau, lại càng lặng lẽ. Trưởng thành chẳng qua là giỏi che giấu cảm xúc, trưởng thành chính là điều chỉnh tiếng khóc của bạn sang chế độ im lặng.

Bất luận hôm nay bạn phải đối mặt với điều gì, dù sao cũng đi đến bước này rồi, vậy hãy kiên trì bước tiếp, cho bản thân mình chút khẳng định, đợi đến khi bạn thực sự không thể kiên trì được nữa, bạn mới biết thì ra mình đã kiên cường nhường nào, trên thực tế, chúng ta đều kiên cường hơn những gì mình có thể tưởng tượng.

Ai rồi cũng sẽ mệt, không ai có thể gánh giúp bạn tất cả đau thương và mệt mỏi, thế nên con người luôn cần một quãng thời gian để học cách trưởng thành.

Thật ra xinh đẹp hay không cũng chẳng sao cả, tôi luôn cảm thấy nếu một cô gái có thể giữ thái độ bình thản không âu lo không nóng vội với bất cứ việc gì, và có một trái tim chịu được cảm giác cô đơn, vốn đã là một sức hấp dẫn quá lớn và một sức mạnh có từ trong xương tủy.

Trưởng thành là cho dù bạn có buồn đến chết được, ngày hôm sau vẫn có thể làm việc này bận việc kia như bình thường. Hoặc là, không ai biết đã có chuyện gì xảy ra với bạn, về mai này, tương lai dài lắm, bạn không bao giờ có thể biết được sẽ gặp được gì ở ngã rẽ tiếp theo, con đường tối tăm nhất ấy dù thế nào cũng phải tự mình đi hết.

Cách để có được thiện cảm của người khác từ lần đầu gặp mặt

1. Bắt chước người mà bạn đang nói chuyện

Chiến lược này được gọi là sự phản chiếu, bằng cách bắt chước lại hành vi của người khác một cách tinh tế. Khi nói chuyện với một người, hãy thử bắt chước ngôn ngữ cơ thể, các cử chỉ và nét mặt của người đó.

Vào năm 1999, các nhà nghiên cứu ở Đại học New York đã chứng minh được “hiệu ứng tắc kè hoa”. Hiệu ứng này là hiện tượng một người bắt chước một cách vô thức hành vi cử chỉ của người kia. Sự bắt chước này làm cho người đó có thiện cảm với mình hơn.

Các nhà nghiên cứu cho 72 người cả nam và nữ trò chuyện với những người thuộc nhóm thí nghiệm. Có người bắt chước hành vi của người kia, có người không và để các nhà nghiên cứu quay video lại sự tương tác giữa các cặp đôi. Sau khi kết thúc cuộc trao đổi, các nhà nghiên cứu cho người tham gia đánh giá mức độ yêu thích của họ với đối phương.

Kết quả là những người tham gia thường đánh giá mức độ yêu thích cao hơn dành cho những người bắt chước cử chỉ của họ.

 2. Thỉnh thoảng thể hiện ra ngoài những thiếu sót của bạn

Theo hiệu ứng sai lầm thì mọi người thường quý bạn hơn sau khi bạn mắc sai lầm, nhưng chỉ trong trường hợp họ tin rằng bạn là một người có năng lực. Thể hiện rằng bạn không phải là người hoàn hảo giúp bạn trở nên dễ gần và yếu đuối hơn với những người xung quanh.

Nhà nghiên cứu Elliot Aronson ở trường Đại học Texas là người đầu tiên phát hiện ra hiện tượng này khi ông nghiên cứu về chủ đề: các sai lầm đơn giản ảnh hưởng như thế nào lên sự thu hút về nhận thức. Ông yêu cầu các nam sinh viên của trường Đại học Minnesota nghe những đoạn băng thu âm lúc mọi người đang trả lời vấn đáp.

Khi có người vấn đáp tốt nhưng vào cuối cuộc phỏng vấn lại làm đổ cà phê thì các sinh viên này đánh giá mức độ yêu thích cao hơn so với những người làm tốt và không làm đổ cà phê, hoặc vừa không làm tốt vừa làm đổ cà phê.

3.Thả lỏng người và tỏ ra cởi mở

Như bạn đã biết, ngôn ngữ cơ thể có trọng lượng rất lớn và có thể ảnh hưởng đến độ dài cũng như độ sâu của một cuộc gặp gỡ. Vì thế hãy mở rộng trái tim và thoải mái khi vừa gặp nhau. Đừng khoanh tay trước ngực hay chắn tay lên ngực, hãy ngồi đối diện ngay ngắn với đối phương. Nên thể hiện thái độ tò mò, nhiệt tình, quan tâm, sẵn lòng giúp đỡ, chú tâm và nồng ấm.

4. Khiến người khác thích mình bằng cách giao tiếp bằng mắt

Đôi khi bạn sợ nhìn vào mắt người khác, điểm mấu chốt ở đây là đừng nhìn chằm chằm mà hãy nhìn chỉ vừa đủ để đảm bảo đối phương biết bạn đang lắng nghe. Đừng làm người ta sợ bằng đôi mắt dò xét của bạn nhé.

5. Đừng quên mỉm cười

Hãy là người đầu tiên mỉm cười, đây chính là thông điệp cho thấy bạn rất chân thành. Theo một khảo sát của Kelton Global, 48% số người được hỏi cho biết nụ cười là đặc trưng đáng nhớ nhất khi họ lần đầu gặp ai đó. Nụ cười để lại ấn tượng rằng bạn rất đáng tin cậy.

6. Nhìn nhận người khác theo cách mà họ mong muốn

Người ta thường muốn được người khác nhìn nhận con người mình theo những quan điểm, niềm tin mà bản thân họ nhìn nhận về chính họ. Hiện tượng này được gọi là học thuyết tự xác nhận bản thân. Tất cả chúng ta đều tìm kiếm sự xác nhận và đồng tình của người khác đối với quan điểm, cách nhìn của mình cho dù nó là tích cực hay tiêu cực.

7. Nói cho họ một bí mật

Tự phơi bày bản thân là một trong những phương pháp giúp xây dựng mối quan hệ tốt nhất. Trong một nghiên cứu của các trường đại học ở Mỹ, sinh viên được ghép đôi và cho 45 phút để tìm hiểu nhau.

Người ta cho người tham gia các câu hỏi tăng dần mức độ riêng tư và sâu kín. Từ câu hỏi riêng tư ở mức thấp như “Ngày nghỉ yêu thích của bạn là gì? Tại sao?” tới câu hỏi ở mức trung bình như “Bạn cảm nhận như thế nào về mối quan hệ của mình với mẹ?”.

Kết thúc cuộc thí nghiệm, các sinh viên nào được hỏi những câu càng riêng tư thì càng cảm thấy gần gũi hơn với người kia.

Bạn có thể thử áp dụng thủ thuật này với chính bản thân khi muốn tìm hiểu một ai đó. Ví dụ bạn có thể mở đầu từ những câu hỏi đơn giản như bộ phim họ xem gần đây là gì, cho đến người quan trọng nhất trong cuộc đời họ là ai. Khi bạn chia sẻ những thông tin riêng tư với người khác thì họ sẽ cảm thấy thân thiết hơn với bạn và sau này sẽ muốn tâm sự với bạn nhiều hơn.

8. Cho họ thấy rằng bạn là người biết giữ bí mật

Hai thí nghiệm của các trường Đại học Florida, Arizona và Singapore cho thấy rằng người ta đánh giá cao sự đáng tin cậy và sự tin tưởng lẫn nhau trong các mối quan hệ. Hai tính cách này càng đặc biệt quan trọng khi nói tới người bạn lý tưởng và nhân viên lý tưởng.

Sự đáng tin cậy bao gồm các yếu tố là thật thà, đáng tin, trung thành. Yếu tố nào cũng quan trọng nếu muốn có những mối quan hệ tốt đẹp. Thật thà và đáng tin được nhận định là quan trọng nhất khi nói về tình bạn.

9. Thể hiện khiếu hài hước

Nghiên cứu của trường Đại học bang Illinois và California nhận thấy rằng khiếu hài hước thật sự rất quan trọng trong các mối quan hệ bất kể đó là tình bạn hay tình yêu.

Một nghiên cứu khác cho thấy sử dụng khiếu hài hước của mình khi lần đầu làm quen người khác giúp họ thích bạn hơn. Thậm chí nếu cùng nhau tham gia một hoạt động mang tính vui nhộn cũng có thể gia tăng sự hấp dẫn lẫn nhau, ví dụ như một người bịt mắt người kia lại và vừa dạy họ một điệu nhảy.

10. Để họ nói về bản thân mình

Gần đây các nhà nghiên cứu ở Harvard phát hiện ra rằng được nói về bản thân mình là một việc rất bổ ích, giống như thức ăn, tiền và tình dục cần thiết cho chúng ta vậy.

Trong một cuộc nghiên cứu, người ta cho những người tham gia ngồi trước máy chụp cộng hưởng từ MRI và trả lời câu hỏi về quan điểm cá nhân họ cũng như của người khác. Người tham gia cần phải dẫn một người bạn hoặc người nhà tới cuộc thí nghiệm, họ ngồi bên ngoài phòng máy cộng hưởng từ. Một số người được thông báo là bạn bè hoặc gia đình cũng được nghe câu trả lời của họ, trong khi một số người khác thì sẽ được giữ kín.

Kết quả cho thấy rằng những vùng não liên quan đến sự động viên và tán thưởng hoạt động nhiều nhất khi người tham gia đang chia sẻ thông tin với người khác. Tuy nhiên nó cũng hoạt động khi họ nói mà không có người nghe.

(pntoday)

Vận mệnh của con người do những yếu tố này quyết định, nếu muốn cuộc đời tốt đẹp, nhiều may mắn, hãy làm những việc này

 12 yếu tố quyết định vận mệnh của con người

  • Mệnh

Mệnh là cố định không thể thay đổi, là tiên thiên chú định. Nghĩa là khi một người xuất sinh thì đã được an bài một mệnh sẵn rồi.

Từ nghĩa hẹp mà giảng, người Trung Hoa nói về “mệnh” chính là “Bát tự” (giờ, ngày, tháng, năm sinh viết theo Thiên can và Địa chi, là một cách xem số mệnh của Trung Hoa xưa). Căn cứ vào “Bát tự” của một người, người ta có thể suy tính ra quỹ đạo vận hành, vinh nhục, phúc họa, bần phú, thọ yểu trong cuộc đời của một người.

Từ nghĩa rộng mà giảng, trong cuộc đời của con người là có những điều mà họ có làm gì cũng không thể thay đổi được. Đây là điều mà người ta thường gọi là số phận. Trong Phật gia gọi điều này là “A lại da thức”, nó là thứ đi theo vòng luân hồi của con người.

  • Vận

Vận cũng được gọi là vận thế, là điều có thể thay đổi được.

Nếu ví “mệnh” là một chiếc xe xuất phát từ điểm bắt đầu chạy đến điểm cuối cùng của cuộc đời, thì xe của một người là loại gì, con đường như thế nào, đó được gọi là “mệnh”. Còn cụ thể, một người lái xe như thế nào để đi hết cuộc đời thì đó lại được gọi là “vận”.

Chính bởi vì “mệnh” là cố định không thay đổi, nhưng “vận” lại nằm trong tay của mỗi người. Cho nên, chúng ta thường ngày vẫn nghe nói rằng “bói mệnh, đoán mệnh”, mà không có “đoán vận,” hay “đoán vận mệnh” là vậy.

  • Phong thủy

Phong thủy không chỉ bao gồm môi trường tự nhiên mà chúng ta sống mà còn bao gồm cả môi trường xã hội. Nếu ví con người như một cái cây thì phong thủy chính là môi trường mà cái cây này sinh sống, bao gồm thổ nhưỡng, ánh sáng, lượng nước, các sinh vật khác ở xung quanh…

Môi trường bên ngoài này tất nhiên là rất quan trọng, nhưng gen di truyền và nỗ lực sinh trưởng của cái cây ấy cũng rất quan trọng. Cho nên có thể thấy, phong thủy chỉ là nhân tố bên ngoài, không phải nhân tố bên trong, không hoàn toàn quyết định con người. Tất nhiên nhân tố bên ngoài và nhân tố bên trong là có sự ảnh hưởng qua lại lẫn nhau.

  • Tích công đức

Tích đức chính là làm việc tốt. Cổ nhân thường giảng: “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”. Bất luận là văn hóa Nho gia, hay là văn hóa Phật gia, Đạo gia thì đều đề xướng việc giúp người tích đức hành thiện, từ đó mà thay đổi vận mệnh

  • Đọc sách thánh hiền

Đọc sách là một quá trình học tập suốt đời. Thông qua đọc sách, chúng ta có thể thu hoạch được tri thức, kết giao bạn bè, mở rộng tầm nhìn và còn có thể nâng cao bản thân.

Đọc sách giúp con người có thêm cái nhìn đúng đắn về thế giới quan, giá trị quan và nhân sinh quan. Nhờ đọc sách chúng ta có thể thông hiểu lời răn dạy của các bậc hiền triết thời xưa. Nhờ đọc sách, chúng ta có thể rút ra những bài học từ vô số các câu chuyện kim cổ, mở mang kiến thức, hấp thụ tinh hoa, hình thành những quan niệm đúng đắn cho bản thân.

  • Tên

Cổ nhân có câu: “Cho con nghìn vàng không bằng cho con một cái tên”. Từ nghĩa bề mặt cũng có thể thấy cổ nhân rất coi trọng việc đặt tên cho con cái. Một cái tên tốt, ý nghĩa sẽ có tác dụng khích lệ đối với cuộc đời mỗi người, thậm chí còn có tác dụng dẫn dắt, chỉ dẫn.

Người xưa đặc biệt là các gia đình danh gia vọng tộc hoặc dòng dõi Nho sinh đều rất coi trọng việc đặt tên cho con cái sao cho có ý nghĩa.

  • Tướng

Tướng chính là chỉ tướng mạo, bao gồm tướng mặt và tướng tay.

Tu đức tại tâm, cho nên điều cát hung là có thể thay đổi. Tâm khởi thiện niệm, các loại phúc báo sẽ lập tức đến.

  • Kính Thần

Kính Thần nghĩa là luôn có tâm kính sợ Thần linh thánh hiền.

Mệnh trời tức là quy luật vận hành của Đạo Trời, cần phải kính trọng Đạo Trời. Sợ đại nhân tức là người tu dưỡng đạo đức rất cao, cần phải kính sợ họ, kính sợ bậc bề trên, bậc tôn giả. Sợ lời của thánh nhân, đối với những lời nói của bậc thánh hiền phải có lòng kính sợ. Người nào làm được ba điều sợ này, thì con đường đời sẽ rất vững vàng và ổn định.

  • Kết giao với quý nhân

Kết giao quý nhân tức là chọn người thiện mà kết giao. Người xưa có câu: Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.” Nếu xung quanh một người đều là những người đạo đức cao thượng, thì đạo đức của người ấy cũng sẽ trở nên cao thượng. Trái lại, nếu một người luôn kết giao với những người có đạo đức thấp kém, thì dần dà phẩm hạnh đạo đức của người này cũng sẽ xấu đi.

  • Dưỡng sinh

Dưỡng sinh là giữ thân tâm đều khỏe mạnh. Thời xưa, dưỡng sinh không chỉ đơn giản là sự vận động thân thể giống như ngày nay người ta thường nói. Dưỡng sinh là bao gồm cả dưỡng tâm và dưỡng thân.

  • Trạch nghiệp và trạch ngẫu

Trạch nghiệp tức là chọn nghề nghiệp công việc, trạch ngẫu là việc chọn bạn đời, kết hôn lập gia đình.

  • Xu cát tị hung

Trong cuộc đời, người ta cần phải luôn phân tích tình huống, xem xét thời thế, minh bạch lành dữ và họa phúc. Khi hoàn cảnh tốt lành thì cần thừa thế mà tiến lên. Trái lại, khi hoàn cảnh hung hiểm, thì cần chú ý cẩn thận.

Làm thế nào để điều chỉnh vận mệnh?

  • Phương vị mà con người sống và làm việc thì có thể điều chỉnh được ở mức độ nhất định

Chẳng hạn chúng ta có thể chọn sống ở địa phương này, hay địa phương khác, ngôi nhà này hay ngôi nhà khác, phòng ngủ này hay phòng ngủ khác, phòng làm việc này hay phòng làm việc khác, chổ ngồi này hay chổ ngồi khác, tất cả những phạm trù của phương vị thuộc về “Nhân Định”

  • Ngành nghề, nghề nghiệp của con người cũng không nằm ngoài phạm trù ngũ hành. Ngành nghề khác nhau thì sức mạnh của khí ngũ hành chứa đựng trong đó cũng khác nhau. Thí dụ ngành giáo dục có Hỏa khí mạnh, ngành tài chính có Kim khí mạnh, ngành y tế có Thủy khí mạnh, ngành xây dựng có Thổ khí mạnh, ngành trồng rừng có Mộc khí mạnh, và nếu trong vận mệnh chúng ta cần ngũ hành nào, thiếu ngũ hành nào thì nên chọn những ngành nghề phù hợp để cân bằng ngũ hành trong vận mệnh của bản thân
  • Lối sống và hoạt động hằng ngày của con người cũng nằm trong phạm trù ngũ hành.

Mỗi hoạt động cũng tượng trưng cho một khí ngũ hành vượng nhất, nếu chúng ta biết rõ mình cần ngũ hành nào, thiếu ngũ hành nào thì việc sinh hoạt hằng ngày nên thường xuyên thực hiện, ví dụ cũng là ăn uống như ăn hải sản, cá là thủy khí vượng, ăn lẩu chua cay, đồ chiên xào là hỏa khí vượng, đọc sách là mộc khí vượng

  • Bất kỳ vật thể nào con người tiếp xúc cũng đều có màu sắc, màu sắc khác nhau cũng có khí ngũ hành mạnh yếu khác nhau.

Màu lục khí Mộc mạnh, màu đỏ khí Hỏa mạnh, màu vàng khí Thổ mạnh, màu trắng khí Kim mạnh, màu đen khí Thủy mạnh. Căn cứ nhu cầu của mỗi người về ngũ hành của vận mệnh, có thể lựa chọn hoặc tạo màu sắc phù hợp với mình về trang phục, trang trí nhà cửa, môi trường làm việc, một cách có ý thức

  • Lựa chọn người bạn đời, bạn bè, đối tác có khí ngũ hành mà chúng ta cần và họ cũng

 Chẳng hạn chúng ta cần Thủy thì những người có thể giúp và hỗ trợ chúng ta nhiều nhất là những người vượng Thủy, vì bản thân mọi người điều có khí ngũ hành vượng nhất vì thế đây là phương pháp chọn lựa rất hữu ích để thay đổi cải vận mệnh của chúng ta.

  • Họ tên của con người cũng là một loại ký hiệu ngũ hành.

Dựa vào nhu cầu ngũ hành của bản thân, chọn lấy một cái tên phù hợp cũng sẽ có tác dụng tốt đối với vận mệnh. Phương pháp này có một tác dụng nhất định vì họ tên sẽ theo con người suốt cuộc đời, chẳng hạn, nếu đứa trẻ sinh ra với giờ ngày tháng năm đã định thì thầy mệnh lý xem xét hỷ dụng thần của đứa trẻ này là gì, thì họ sẽ chọn một cái tên đúng với hỷ dụng thần của đứa trẻ, ví dụ đứa trẻ cần Hỏa, thầy có thể chọn tên Tâm hoặc Tuệ (Hỏa)

(pntoday)

3 nguyên tắc giúp bạn có được người tri kỷ trong cuộc đời

 3 nguyên tắc tìm người tri kỉ trong đời

Nguyên tắc thứ nhất: Bạn phải biết thương yêu mình trước tiên

Sự quan tâm tới chính bản thân bạn, tạo nên một mối quan hệ nền tảng, khuôn mẫu rèn đúc các mối quan hệ khác. Yêu thương chính bản thân mình là điều kiện đầu tiên để tạo nên một sự cảm thông chân thành với mình và với mọi người. Nếu bạn mong muốn có một mối quan hệ tình yêu chân thật, thì điều đầu tiên bạn phải học là yêu thương, quí trọng chính bạn như một người đáng quí và đáng yêu

+ Bạn thường không yêu mình: Thông thường, ai cũng có mong muốn có một người yêu tôn trọng mình, quan tâm săn sóc mình, lắng nghe mình kể về những ước mơ, khao khát, những mục tiêu và những giấc mơ của mình. Ai cũng muốn người yêu của mình là người tôn trọng mình, coi mình là người có một không hai, muốn mình có thể tin cậy, trung thực cởi mở tấm lòng và cảm thấy gắn bó hoàn toàn về tình cảm, trí tuệ, thể xác và tâm hồn. Nhưng điều cơ bản ở đây là đã bao giờ bạn tự hỏi mình có đối xử với chính bản thân bạn như vậy không ? Thông thường là không, hoặc là không đáng kể.

+ Tập yêu thương bản thân: Nghe thì buồn cười bởi vì ai cũng nghĩ nó rất dễ dàng, nhưng trên thực tế thì không phải như vậy. Cốt lõi của vấn đề là tự tin rằng bản thân mình có giá trị, xứng đáng được yêu thương. Ai cũng sẽ cảm thấy mình có khiếm khuyết về một mặt nào đó: thể chất, ngoại hình, tiền bạc, giao tiếp, chưa chín chắn về mặt tình cảm, chưa phát triển về tinh thần…. nhưng nể trọng, nuôi dưỡng, tôn vinh chính bản thân mình làm cho bạn tự tin hơn và là một điều mà ta cần phải luyện tập.

Nguyên tắc thứ hai: Muốn thương phải hiểu

Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu. Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.

Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã kể một câu chuyện tình yêu: Có một chàng trai ở vùng California – Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật?

Cô ấy hiểu con – chàng trai trả lời đơn giản. Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu. “Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết”, thiền sư kết luận.

Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó. Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình. Chọn người hiểu và thương mình – hãy nhớ – đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.

Nguyên tắc thứ 3: Tình dục và tình yêu

Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hóa Á Đông. Trong truyền thống văn hóa ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn. Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.

KHẨU NGHIỆP là nghiệp nặng nhất của con người, tu khẩu sẽ mang lại nhiều PHÚC BÁO

 Vương Dương Minh là một nhà tư tưởng nổi tiếng thời nhà Minh, trong một lần ông cùng đệ tử đi du ngoạn, tình cờ gặp hai người đang cãi nhau ở bên đường.

Một người chửi: “Ngươi không có công lý!”

Người kia đáp lại: “Ngươi không có lương tâm!”

Đệ tử nghe thấy liền nói với ông: “Thầy nhìn kia, họ đang cãi lý”.

Vương Dương Minh nói: “Không, họ đang chửi người khác”.

Trong cuộc trò chuyện sẽ có người nói, người nghe, có thể có cả người thứ ba. Nếu vô ý nói ra những lời khiêu khích, tất sẽ sinh ra tuần hoàn ác tính. Cho nên mới nói: “Trí giả không nói lời nhảm nhí!”. Trong giao tiếp với nhau, không nên vì lỡ miệng mà làm mất đi thiện duyên khó được.

Ngôn ngữ là một công cụ kết nối tình cảm, truyền đạt tư tưởng. Nhưng những lời lẽ không khéo hoặc thừa thãi lại là nguyên nhân gây ra phiền não thị phi.

Một lời nói làm tổn thương người khác chắc chắn nghiêm trọng hơn cả giết người

Đây là sự thật mà rất ít người biết. Khẩu tạo nghiệp là dễ xảy ra nhất, mà cũng là tạo thành nhiều nhất và phải biết quả báo kiếp sau sẽ vô cùng thảm thiết. Nhẫn thì sẽ có thể xử lý và hóa giải và chuyển biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không có chuyện gì. Có thể nhẫn thì có thể phân biệt được tốt xấu cũng như thiện ác và thị phi của thế gian. Vào buổi tối mỗi ngày trước khi đi ngủ, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng hôm nay mình có tức giận không nhé.

Nói chuyện chính là một loại tu hành thực tế

Triết học gia Hy Lạp cổ đại Socrates rất giỏi về diễn thuyết, công việc của ông là dạy người khác cách thuyết giảng.

Một ngày có một cậu thanh niên đến, nhờ Socrates truyền thụ những kỹ năng thuyết giảng lại cho mình. Cậu diễn giải với ông rằng diễn thuyết quan trọng như thế nào.

Sau khi im lặng và lắng nghe cậu thanh niên diễn giải một hồi dài liên miên, Socrates liền đòi thu tiền học phí cao gấp đôi bình thường.

Cậu thanh niên ngạc nghiên hỏi: “Tại sao lại như vậy, thưa thầy?”

Socrates nói: “Bởi vì ta ngoài việc dạy cậu cách nói chuyện, còn phải dạy cậu cách giữ im lặng”.

Cổ nhân nói: “Nhật ngôn thiệt tận bình sinh phúc” (thiệt một lời giữ phúc cả đời). Cẩn trọng dè dặt trong khi nói chuyện là then chốt của tu thân.

Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nhất của con người

Con người sống trên đời bất kể thời nào và ở đâu, con người cũng có nhưng nỗi niềm khổ đau. Đây chính là thời điểm khó khăn con người dễ vướng vào các nghiệp xấu nhất. Trong đó có khẩu nghiệp. Theo quan niệm của Phật giáo thì khẩu nghiệp chính là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Bởi vết thương trên thân thể cô thể lành nhưng vết thương bạn gây ra do chính lời nói, lời ác khẩu mà bạn để lại trong lòng người khác thì biết đến bao giờ mới lành lại được. Theo đạo lý nhân quả trong Phật giáo thì một việc làm, một lời nói hay một ý niệm suy nghĩ của thân, miệng, ý dù đó là thiện hay không chắc chắn đều đưa đến kết quả nhất định. Có những hành vi hay lời nói có thể được lập đi lập lại nhiều lần thì sẽ chi phối mạnh mẽ hơn trong đời sống thường ngày của cá nhân đó.

Lời nói ra cũng giống như bát nước hắt đi, nước một khi đã đổ đi thì không thể nào thu lại và một lời khi đã nói ra thì không cách nào thu về. Nói chuyện là một nghệ thuật, dù là lời hay ý đẹp cũng phải đắn đo vuốt mặt nể mũi, bạn nói tốt cho người này nhưng đôi khi lại đắc tội với người kia.  Cho nên sống ở đời hãy thận trọng với những lời nói của mình và đó cũng chính là đang tu khẩu bằng không chính bạn đang hủy đi phúc đức của mình đấy.

(pntoday)

Tặng cho cậu bé nghèo 1 ly sữa, phép màu kỳ diệu mà cô bé được nhận sau nhiều năm

Cuộc sống vốn là sự cho đi – nhận lại. Có thể người cho đi không hề mong nhận lại điều gì cả, thế nhưng sự nhận lại có thể đến một cách vô tình mà ngay cả người đó cũng không ngờ đến. Câu chuyện sau đây là một minh chứng rõ ràng cho điều ấy. Khi bạn làm một điều tốt đẹp, bạn chắc chắn sẽ nhận lại những điều tốt đẹp khác mà đến chính bạn cũng không nghĩ tới.

Câu chuyện có thật của bác sĩ Howard Kelly đã chữa bệnh cho một cô gái với giá một ly sữa. Bởi ly sữa đó nhiều năm về trước là nguồn sống giúp ông có thể vươn lên tới ngày hôm nay.

“Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn. Cậu bé uống xong, hỏi “Tôi nợ bạn bao nhiêu?”

“Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt.” Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều. Nhiều năm sau, cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ trong vùng bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố để các chuyên gia chữa trị. Tiến sĩ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên địa chỉ của bệnh nhân, một tia sáng loé lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này. Sau thời gian dài, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi. Trước khi tờ hoá đơn thanh toán viện phí được chuyển đến cô gái, ông đã viết gì đó lên bên cạnh.

Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi vì cô chắc chắn rằng cho đến hết đời thì cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này.

Cuối cùng cô can đảm nhìn, và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hoá đơn….

“Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa.”

(Ký tên)

Tiến sĩ Howard Kelly.

Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: “Cảm ơn ông!.” ”

Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu như bạn biết trao đi những điều có ý nghĩa. Một ly sữa không mang giá trị kinh tế quá lớn, nhưng nếu nó được trao cho một con người đang ở trong cảnh khốn cùng, nó lại trở thành nguồn động lực cho tinh thần vô cùng lớn lao.

(pntoday)

Cuộc đời sẽ tốt đẹp, mở ra nhiều vận hội mới nếu bạn thấu hiểu những điều này

 1. Người biết đủ thì dù nghèo vật chất nhưng vẫn giàu có tâm hồn, người tham lam thì dẫu tiền nhiều nhưng tâm lại nghèo khó. Đây chính là điều mà cổ nhân thường nói: “Biết đủ là vui”, niềm vui xuất phát từ nội tâm mới là niềm vui tự tại và lâu bền nhất. Tuy tài sản không nhiều, thu nhập cũng chẳng cao nhưng tâm thường an lạc, không điều lo lắng. Con người sống là nhờ tâm hồn, tâm hồn phong phú mới chính là tài sản quý giá nhất.

2, Đời người chỉ có ba ngày: Người mê muội sống ngày hôm qua, người hy vọng sống ở ngày mai, chỉ có người sáng suốt mới sống tại ngày hôm nay. Ngày hôm qua thì đã qua mất rồi, nó chính là tấm vé tàu hết hạn; ngày mai thì vẫn chưa đến, vé có rồi thì cũng chẳng thể đi. Vậy nên chỉ có sống ngày hôm nay mới là thực tại.

3. Oán giận người khác không khiến họ chịu đau đớn, khổ sở; trái lại, chính bản thân bạn mới là người bị tổn thương, thống khổ nhất, toàn thân đầy thương tích, lòng không phút nào yên.

Bởi vậy, sống trên đời tuyệt đối đừng nên hận thù người khác.

4. Duyên phận giống như một cuốn sách, không để ý sẽ bỏ sót mất, đọc quá chăm chú thì sẽ rơi lệ.

5. Làm người thì sống không cần so đo, kỳ kèo. Khi so đo kỳ kèo với người khác cũng chính là lúc tự mua phiền chuốc giận cho bản thân. Có câu: “Đời người chẳng quá trăm năm, truy cầu vạn tuế tự tâm muộn phiền. Vậy nên vạn sự tùy tâm, nhất tiếu giải ngàn sầu”. Đời người ai cũng biết chẳng thể sống quá trăm năm nhưng lại cứ truy cầu thiên thu vạn tuế, đây là tự lừa mình dối người, sau cùng chuốc khổ tự thân. Vạn sự tùy tâm, vui buồn do mình tự định, một nụ cười ngàn ưu phiền tan biến.

6. Làm người sống đơn giản mới là minh trí. Chỉ cần hiểu được “vì mình mà sống”, vì tốt mà sinh, vì hạnh phúc mà làm, truy cầu càng ít, tự do càng nhiều, xa hoa càng ít, thì thoải mái càng nhiều, hạnh phúc càng thăng hoa…

7.Bằng cấp là huy chương đồng, năng lực là huy chương bạc, đối nhân xử thế là huy chương vàng nhưng tư duy mới là quân át chủ bài đứng trên tất thảy.

8. Thành công của một người không phải quyết định ở điểm khởi đầu mà là ở những bước ngoặt.

9. Thêm một phần vui vẻ, ắt giảm một phần ưu tư; thêm một phần chân thật, ắt giảm một phần giả dối; thêm một phần nhàn rỗi, ắt giảm một phần bận rộn. Ba chữ “thêm”, ba chữ “giảm” này đối với mỗi người mà nói đều vô cùng quan trọng, ai hiểu được thì một đời thân tâm thanh thản, niềm vui trường tồn. Người già cũng có thể làm cho cuộc sống của mình thư nhàn thoải mái biết tự chủ về sau, lấy thiện đãi chính mình.

10.“Bớt nghĩ, rảnh nhiều, thân bận, tâm rảnh”, đời người có thể làm được 8 chữ này thật không phải việc đơn giản, mấu chốt chính ở chữ “rảnh” kia. Người già, cuộc sống có hạnh phúc, an lạc hay không cũng chính là nhờ vào chữ đó: “Rảnh tâm”.