Đừng chỉ nhìn cuộc sống bằng đôi mắt, mà hãy dùng trái tim yêu thương của bạn.

Trong một bệnh viện nọ có hai bệnh nhân ốm nặng được xếp chung một phòng. Người đàn ông trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày. Người bệnh thứ hai ở gần đấy phải nằm hoàn toàn. Họ thường nói chuyện với nhau, kể cho nhau nghe chuyện vợ con, gia đình, nghề nghiệp và những khó khăn trong cuộc sống…

Mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh ấy ngồi đó, mắt hướng ra ngoài cửa sổ và kể cho người bạn cùng phòng về cuộc sống đang diễn ra bên ngoài ô cửa nhỏ. Người này kể, người kia nhắm mắt tưởng tượng. Cứ thế họ cùng tìm thấy niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.

Đừng chỉ nhìn cuộc đời bằng đôi mắt.

Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng, thế giới được mở ra sống động với anh: “Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Nơi có những chú vịt, chú thiên nga đang nhẹ nhàng lướt mình trên mặt nước,nơi có những em bé đang nô đùa rộn rã tiếng cười, nơi mà các cặp tình nhân tay trong tay, ngập tràn hạnh phúc. Ở nơi đó, muôn hoa rực rỡ sắc màu và còn thấy được cả đường chân trời ửng đỏ trước cảnh hoàng hôn…”

Ngày lại ngày qua đi. Một buổi sáng, y tá mang nước rửa mặt đến cho hai bệnh nhân. Và thật buồn… cô phát hiện ra người đàn ông trên chiếc giường gần cửa sổ đã chết. Anh ra đi, một cách nhẹ nhàng và bình yên trong giấc ngủ của mình.

Vô cùng đau buồn, cô gọi nhân viên bệnh viện đến mang xác anh đi. Một không khí nặng nề bao trùm căn phòng. Sau đó, người đàn ông còn lại ngỏ ý muốn được lại gần cửa sổ. Cô y tá kéo chiếc giường của anh sát lại bên cửa sổ. Sau khi chắc chắn anh đã thoải mái, cô để anh lại một mình.

Một cách chậm chạp và khó khăn, anh tự mình di chuyển bằng khuỷu tay, đến sát bên cửa sổ, nhướn người để nhìn ra bên ngoài. Nhưng thật bất ngờ! Tất cả những gì mà anh có thể nhìn được qua ô cửa sổ chỉ là một bức tường trống trơn!

Khi y tá quay lại, anh hỏi thăm cô về người bạn cùng phòng, người vẫn hằng ngày mở ra một thế giới tươi đẹp và nên thơ cho anh ta qua những lời kể.

Cô y tá cho biết người đàn ông đó bị mù. Nghe xong, anh đã lặng đi, một sự xúc động khôn tả dấy lên trong lòng. Chuyện trên đời thật khó đoán, thế sự như nước chảy mây trôi. Đến một ngày nào đó, ai ai rồi cũng sẽ biến mất khỏi thế gian này, điều duy nhất còn ghi dấu lại:

Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã đóng góp.

Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.

Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong đời, mà là ý nghĩa thật sự của chúng.

Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.

Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách – là những gì bạn cư xử với mọi người xung quanh.

Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn.

Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời.

Vậy thì, bạn ơi, hãy đừng chỉ nhìn cuộc sống bằng đôi mắt, mà hãy dùng trái tim yêu thương của bạn. Bởi vì chỉ có tình yêu thương mới đem lại những điều kỳ diệu cho cuộc sống. Người ta có thể quên tất cả những gì bạn đã nói, đã làm. Nhưng người ta sẽ không bao giờ quên cảm giác mà bạn đã đem lại cho họ.

(vn.pngd)

Nhân sinh cảm ngộ:“Lúc gian nan hoạn nạn mới hiểu được lòng người!”

Có câu rằng: “Lúc gian nan hoạn nạn mới hiểu được lòng người!” Cuộc đời chính là như thế, thông thường chỉ khi rơi vào khó khăn, bế tắc, chúng ta mới biết được ai thực sự là bạn, là người yêu thương, là người thân của mình. 

Khi bạn thiếu tiền, người thực sự giúp bạn, hỏi có được mấy người?

Người bạn quen có thể là rất nhiều, người bạn biết cũng là rất nhiều, nhưng người có thể thực sự giúp đỡ bạn khi khốn khó hỏi được bao nhiêu?

Không cần biết rằng bạn từng chơi với bao nhiêu người, chỉ xem khi bạn khó khăn có bao nhiêu người vẫn ở bên bạn?

Ngẫm nghĩ một chút…Bạn sẽ phát hiện ra rằng, thực sự rất ít. Hàng ngày có thể cùng họ vui chơi, ăn uống vui vẻ với nhau, nhưng khi có việc thì họ không nhất định có thể giúp đỡ bạn. Đó là thực tế cuộc sống!

Vậy nên:

Bạn bè chỉ cần chất lượng, không cần số lượng. Giống như một xe khoai tây chất đầy, không bằng cầm theo một viên ngọc quý.

Người có một trái táo, sẵn lòng chia cho bạn một nửa, ấy chính là tình bạn.

Người có một trái táo nhưng chỉ cắn một miếng, còn lại dành hết cho bạn, ấy chính là tình yêu.

Người có một trái táo nhưng không ăn miếng nào, dành lại cho bạn hết, ấy chính là cha mẹ của bạn.

Trong hiện thực cuộc sống:

Người ta nói, nam nhân, chỉ có rơi vào bần cùng một lần, mới biết người phụ nữ nào yêu thương mình nhất.

Nữ nhân chỉ có xấu một lần, mới biết người đàn ông nào thực sự gắn kết với mình, sẵn sàng ở bên mình.

Con người chỉ có nghèo túng một lần mới biết được ai thực sự tốt, thực sự quan tâm đến mình.

Tình bạn, không phải có địa vị tiền tài mới đến bên nhau, quý trọng nhau. Trong tình yêu, không phải xinh đẹp mới quan tâm chăm sóc. Thứ mà thời gian lưu giữ lại, không phải tài phú, không phải vẻ đẹp, mà chính là sự chân thành.

Ở bên nhau lâu ngày, không nhất định sinh ra tình cảm, nhưng nhất định sẽ biết được lòng người! Con người luôn ở lúc sau khi mất đi thì mới nhận ra điều gì là tốt đẹp, đáng trân quý.

(Suy ngẫm – mnmcn)

Phụ nữ nên tu được cái miệng trước rồi hãy tu thân, phúc đức sẽ tự nhiên tới

Lời nói như bát nước, đổ đi rồi khó mà lấy lại được, dẫu có lấy lại được rồi cũng không còn nguyên vẹn. Vì thế, trước khi tu thân, cần phải học cách tu cái miệng, tránh nói những lời dưới đây.

1. Tránh than vãn, nói lời chán nản

Những lời than vãn, chán nản chỉ khiến người ta nhụt chí, không có tinh thần phấn đấu. Cuộc sống lại rất cần lời cổ vũ, khích lệ, vừa tốt cho bản thân mỗi người lại mang tới hòa khí, cải thiện các mối quan hệ.

Bản thân không tự cổ vũ, tự động viên mà còn nói lời thoái chí chẳng khác gì không tự tin vào mình. Mình không tin mình thì ai dám trao gửi niềm tin. Vì thế, than vãn, chán nản là những lời nói nên tránh trong đời.

2. Không nói lời oán trách

Khi không hài lòng, cảm thấy bất mãn, hay khi thất bại, người ta thường quay sang oán trách, oán trời trách đất, oán thân trách phận, oán bạn bè, trách người thân…

Thường xuyên nói lời oán trách dễ khiến người khác gây điều thị phi. Không ai khác, phần thiệt thòi vẫn quy về chủ nhân của những lời oán thán ấy, rồi tự mình lại làm khổ mình.

3. Không nói những lời trong cơn tức giận

Khi tức giận chẳng ai dám khẳng định rằng mình làm chủ được bản thân. Lời nói khi tức giận có sức tổn thương ghê gớm với người khác và với chính mình.

Vậy nên, đã tức giận rồi thì đừng nói gì, im lặng là vàng. Chờ thời gian nguôi ngoai, bình tĩnh lại rồi nói gì cũng hay.

4. Không nói lời làm tổn thương người khác

Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Một lời nói đơn giản thế thôi nhưng cũng sắc tựa ngàn lưỡi dao. Nói năng lỗ mãng, tùy tiện, không biết bao dung thì dễ làm tổn thương người khác.

Tổn thương người khác chỉ là nhất thời, cái ảnh hưởng sâu sắc hơn chính là giá trị bản thân bị hạ thấp, thậm chí bị xem thường.

5. Không nói lời khoe khoang

Khoe khoang chẳng được ích lợi gì ngoài việc “sướng cái miệng”. Người ta bảo “thùng rỗng thì kêu to”, càng khoe khoang càng để lộ điểm yếu, để khi người ta phản bác lại thì ú ớ, không biết đối đáp ra sao.

Người muốn vĩ đại thì nên làm điều vĩ đại, làm bằng thực lực bản thân để người khác tâm phục khẩu phục chứ không thể bằng những lời khoác lác.

6. Không nói lời dối trá

Nói dối tức là thấy mà nói không thấy, không thấy mà nói thấy, đúng mà nói là sai, sai mà nói là đúng, đều là những lời không thật lòng. Lời nói dối như con dao hai lưỡi, có thể phản chủ bất cứ lúc nào.

7. Không nói những điều bí mật, riêng tư

Cuộc đời lắm bí mật, từ bản thân mỗi người, từ gia đình đến xã hội, đến quốc gia. Vì thế chúng ta nên hình thành cho mình thói quen giữ bí mật, không phát ngôn tùy tiện. Bởi khi bị lộ bí mật, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, đặc biệt đó là bí mật lớn.

Chuyện riêng tư, đời tư của mỗi người cũng được coi là bí mật riêng, ai ai cũng cần tôn trọng.

(vn.pngd)

Đời người mấy mươi năm thực rất ngắn ngủi, đừng vì người không xứng đáng mà làm những việc không đáng

Đời người mấy mươi năm thực rất ngắn ngủi, có những thứ vừa xuất hiện hôm qua, hôm nay đã trở thành quá khứ. Đừng vì những người không xứng đáng mà tự dày vò bản thân mình.

Lòng người khó nắm giữ, tình cảm dễ nhạt nhòa.

Chủ động, không có nghĩa là sẽ đổi lại được sự động tâm. Quan tâm, không có nghĩa là đổi lại được sự coi trọng.

Có bao nhiêu người rời bạn ra đi, mà bạn không bị lưu luyến.

Người trong lòng đã không có bạn, hà cớ chi bạn lại giữ trong tâm?

Tình cảm không phải là một người luyến tiếc, mà là hai người giữ gìn.

Duyên dễ mất đi, nhưng tình thì lại khó thu về. Có những tổn thương dù nhìn không thấy, nhưng bên trong rất đau.

Nếu như bạn có những thói quen không đáng có, thì thật là tồi tệ.

Nếu bạn quan tâm cái không đáng để quan tâm, thì đó chính là lãng phí cuộc đời mình.

Không ngả lòng vào người không quan tâm bạn.

Trong tình yêu không có sự thương hại.

Cây đuốc có bị đổ thì ngọn lửa vẫn hướng lên, duyên có thể mất đi nhưng sự tự tôn thì phải được lưu tồn.

Đừng cúi đầu, vương miện sẽ rơi; đừng rơi lệ, người khác sẽ cười

Không phải là không muốn, mà là không làm phiền; không phải không yêu, mà là không kỳ vọng.

Rất nhiều mối duyên, người đã rời xa, nhưng tình vẫn chưa dứt; thời gian cứ trôi qua nhưng lòng người vẫn đứng mãi.

Hãy ghi nhớ, bạn sẽ không thể giữ được người muốn rời đi. (Ảnh: Internet)

Hãy ghi nhớ, bạn sẽ không thể giữ được người muốn rời đi.

Nếu bạn nghĩ rằng mình không thể buông bỏ được ai đó, thì cũng đừng lầm tưởng rằng họ cũng không thể buông bỏ được bạn.

Dùng lời nói dối để làm chứng thì điều nhận lại được chắc chắn sẽ chỉ là sự lừa gạt.

Thà rằng mốc meo nhưng cao ngạo, còn hơn là ép dạ cầu toàn.

Lấy hết dũng khí ra: Bạn có thể nuông chiều mình, và cũng có thể thay đổi mình!

Có những lúc chúng ta buộc phải ra đi.

Lòng người dễ đổi, trò chơi thì vẫn tiếp tục, không thể chơi được nữa thì sẽ bị hạ đo ván.

Rất khó đo lòng người, thấy người thấy mặt khó thấy tâm, tình cảm xuất phát từ nội tâm là rất khó nắm giữ.

Những ngụy trang thân bất do kỷ, có thể cũng chỉ là ứng đối với thế sự vô thường.

Khóe miệng nghĩ một đằng nói một nẻo, có thể chỉ là sự kiên cường trong lảo đảo yếu ớt.

Vì mình đã khó, vì người khác thì lại càng khó hơn; làm người thế nào chính là xem đối nhân xử thế ra sao.

Rơi lệ, nhẫn không được cũng phải nhẫn;

Khổ sở, nuốt không trôi cũng phải nuốt;

Thác duyên, buông không được cũng phải buông.

Bạn còn phải có trọng trách của cuộc đời, hãy vứt đi cái nên vứt, nhặt lại cái nên nhặt.

Con người ai cũng có phần tôn nghiêm, mà không gì có thể chà đạp nổi; khi nào nhận ra điều này, thì dù là gì bạn cũng có thể buông bỏ được.

(vn.pngd)

Người Nào Biết Đủ Thì Nghèo Khổ Cũng Vui, Mà Người Nào Không Biết Đủ Thì Giàu Sang Cũng Vẫn Buồn!

Suy cho cùng: “Cao ốc ngàn gian, thì đêm nằm ngủ cũng không quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”, hà cớ gì chúng ta phải truy cầu lắm thứ như thế? Huống chi, tiền dù nhiều đến mấy, chức vị cao đến đâu đi nữa cuối cùng đến lúc sinh mệnh lìa đời thì đâu còn ý nghĩa gì?

Lòng tham của con người là vô hạn. Người xưa có câu: “Người không biết đủ giống như con rắn muốn nuốt cả con voi”, nuốt không được cũng lại không muốn nhả ra. Trong cuộc sống, chúng ta có thể bắt gặp rất nhiều người  bị “danh và lợi” thắt chặt. Họ mãi truy đuổi, một khắc cũng không dừng, có thứ này lại muốn thứ khác, có rồi lại muốn cái mới hơn, cả ngày “được voi đòi tiên”.

Một điều rất hiển nhiên rằng dục vọng của con người là hoàn toàn không thể thỏa mãn được. Nếu một mực cưỡng cầu thì nhất định sẽ sinh ra phiền não.

Con người sống truy cầu danh lợi vốn là để được hạnh phúc, vui vẻ, nhưng rất nhiều người vì truy cầu không được lại đánh mất niềm vui, niềm hạnh phúc vốn có. Đây đúng là cái vòng luẩn quẩn của nhân sinh.

Ảnh minh họa

Có thể thấy rằng, tâm biết đủ quan trọng đến mức nào đối với sinh mệnh của một người. Suy cho cùng:“Cao ốc ngàn gian, thì đêm nằm ngủ cũng không quá hai mét, ruộng tốt vạn khoảnh, ngày ăn cũng không quá ba bữa”, hà cớ gì chúng ta phải truy cầu lắm thứ như thế? Huống chi, tiền dù nhiều đến mấy, chức vị cao đến đâu đi nữa cuối cùng đến lúc sinh mệnh lìa đời thì đâu còn ý nghĩa gì?

Có người nói: “Tôi cũng không muốn liều mạng, quả thật không cần quá nhiều vật chất và hưởng lạc, nhưng danh lợi là dấu hiệu của sự thành công. Cho nên, buông bỏ là không có chí tiến thủ, không thể buôn xuống được.”

Không thể nghi ngờ rằng, danh lợi có phần mang đến sự vinh quang cho con người, tự nhiên có lực hấp dẫn rất mạnh mẽ. Tuy nhiên thành công và danh lợi lại không nhất định là ngang hàng với nhau. Một người quá mức truy cầu danh lợi sẽ khiến tâm không còn tĩnh tại, dễ làm nhiều việc không nên.

Từ xưa đến nay, có bao nhiêu người cả đời lao tâm lao lực, đến lúc vinh hoa phú quý, công thành danh toại tưởng rằng như thế là hạnh phúc, khoái hoạt. Nhưng quay đầu lại nhìn thì hóa ra, hạnh phúc lại không phải ở nơi ấy…

Người như vậy ở nơi nào cũng có, họ rốt cuộc cuối cùng là thành công hay thất bại?

Người biết đủ sẽ không chọn cách sống như vậy, họ cự tuyệt cách sống “chui đầu vào cái giỏ danh lợi”, bởi vì họ biết sẽ bị “danh lợi” làm khổ cả đời. “Danh lợi” tuy rằng ở một mức độ nào đó sẽ khiến con người khoái hoạt hạnh phúc nhưng dục vọng “danh lợi” mãi cứ giãn nở ra vô hạn thì chỉ có thể làm cho người ta thống khổ mà thôi. Cho nên, cổ nhân giảng: “Thấy đủ thường vui!”

Một người biết đủ ở phương diện công danh lợi lộc có thể không thành công như người khác nhìn vào nhưng hẳn là sẽ vui vẻ, hạnh phúc. “Biết đủ” chính là cách nắm giữ hạnh phúc trong tay.

Ảnh minh họa

Người ta nói rằng “vui vẻ” là nguyên tố không thể thiếu của mỗi người. Vào triều đại nhà Minh, có một vị tiên sinh dạy học, gia cảnh bần hàn nhưng mỗi ngày đều dâng hương bái lễ, cảm tạ trời xanh ban phúc. Vợ của ông nghĩ mãi mà không hiểu, liền hỏi: “Một ngày ba bữa đều là húp cháo loãng, sao có thể tính là hưởng phúc?”

Vị tiên sinh này trả lời: “Sống ở nơi thái bình, không có chiến sự thảm họa, đó là cái hạnh phúc lớn nhất. Hàng ngày có quần áo mặc, có cái ăn, không đến mức đông chịu lạnh, đói không có gì ăn là hạnh phúc lớn thứ hai. Trong người không có bệnh tật, không có tai họa, trong lao ngục không có tù nhân là cái hạnh phúc lớn thứ ba. Chúng ta có cả ba thứ ấy rồi chẳng phải là phúc sao?”

Nhiều người nhìn vị tiên sinh này thường cho rằng ông không thành công, nhưng ông lại tự thấy mình hạnh phúc. Bởi vì trong lòng ông biết đủ, niềm hạnh phúc của ông đến từ góc độ tương đối.

Có câu nói rất hay rằng: “Đừng khóc vì không có giày đi bởi vì có người còn không có chân để đứng!”. Bởi vậy mới nói: “Biết đủ thì người nghèo khổ cũng vui, không biết đủ thì người giàu sang cũng u buồn”. Ở vào cùng một tình cảnh, chúng ta chỉ cần thay đổi góc nhìn, thay đổi cái tâm của mình thì tình cảnh cũng tự nhiên thay đổi.

Có tâm biết đủ là quý trọng những gì có ở hiện tại. Chúng ta đừng nên nghĩ mình thiếu những gì mà nên nghĩ nhiều về những thứ mình đã có. Nếu không quý trọng, thì những thứ đang có hiện tại cùng rời bỏ chúng ta mà đi.

Cách tránh được tai họa chính là coi trọng phúc phận mình đang có. Ví như sinh mệnh và sức khỏe là tài phú lớn nhất của mỗi người nhưng mọi người lại thường xem nhẹ, đến lúc sắp mất đi rồi mới thấy hối tiếc thì đã muộn.

Cho nên, đại nạn không chết, bệnh nặng mà khỏi sẽ khiến con người cảm nhận rõ rệt được niềm hạnh phúc tăng lên gấp bội. Trái lại, không biết đủ mà tham lam sẽ dễ dàng bị lầm đường lạc lối, khiến tai họa “không nên có” ập đến.

(Suy ngẫm – mnmcn)

Rốt cuộc lương tâm đáng giá bao nhiêu? Bạn đã có câu trả lời chưa?

Trước khi vặn hỏi câu trả lời, bạn hãy đọc qua mẩu truyện ngắn dưới đây…

Hoàng làm nghề lái xe chở hàng. Công việc luôn bận rộn, thường xuyên phải đầu tắt mặt tối, đi đứng vội vã. Hôm ấy, đang bon bon đi trên đường, chiếc xe bỗng dưng “khực” lại rồi chết máy.

Hỏng rồi! Hoàng xuống xe đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Hoàng lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp.

Đúng lúc đó có một ông lão chăn bò bên cạnh đường chạy đến đập đập tay vào cửa xe, nói rất to: “Này anh lái xe, anh đánh rơi đồ kìa!”. Ông lão vừa nói vừa chỉ chỉ về phía sau xe. Hoàng đoán ông lão nhắc đến hai hòn đá chặn bánh sau xe mà mình vác ra lúc nãy. Hoàng toét miệng cười, nói do vội đi nên quên mất. Nói vậy song anh ta vẫn cố ý nhấn ga cho xe chạy.

Ông lão vừa đuổi theo vừa quát to: “Anh làm người như thế à? Làm người phải có lương tâm chứ? Anh bỏ hai hòn đá to ở trên đường để cho người ta…”

Những lời trách cứ của ông lão chăn bò bị bỏ lại cùng đám bụi phía sau xe. Hoàng cười thầm trong bụng: “Lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân?”

Bỏ lại hai hòn đá cùng ông lão phía sau Hoàng nhấn ga đi tiếp, chợt nghĩ lương tâm giá bao nhiêu tiền một cân?.  (Ảnh: thanhnien)

Chạy được vài chục cây số vào thành phố, đến trạm kiểm tra của cảnh sát, Hoàng hết sờ túi này lại nắn túi nọ, tìm mãi không thấy giấy phép lái xe đâu. Hoàng thừ người ra: Giấy phép lái xe rõ ràng là để trong chiếc ví da lúc nào cũng mang trong người, vậy sao lại tìm không thấy? Cẩn thận nhớ lại, Hoàng mới chắc là chiếc ví da đã bị rơi khi mình chui vào gầm xe sửa chữa. Đành phải để xe lại trạm cảnh sát, Hoàng vội vã vẫy taxi quay lại chỗ sửa xe.

Khi quay lại chỗ sửa xe ban sáng, Hoàng tìm khắp nơi vẫn không thấy cái ví cũng không thấy ông lão chăn bò đâu. Hai hòn đá chặn bánh xe đã được ai đó khuân vào để bên vệ đường. Trên hòn đá thấy dán mảnh giấy có mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: “Muốn lấy lại giấy tờ thì phải vác hòn đá này lên trên đồi”.

Ôi mẹ ơi! Hòn đá vừa to vừa nặng, ngọn đồi trước mặt lại vừa cao vừa dốc, vác hòn đá này liệu có bò lên được trên đó không? Hoàng kêu to lên: “Đừng bắt ép người ta như thế! Cần bao nhiêu tiền cứ ra giá đi!”.

Khi Hoàng vác hòn đá đến chân đồi thì thấy một cái mũ lá có kẹp một tờ giấy viết mấy chữ: “Đừng nói đến tiền, xin mời lên đồi”. Hoàng tiếp tục đi, được một đoạn lại thấy cái mũ lá cũng có tờ giấy yêu cầu Hoàng cứ vác đá lên đồi, các chuyện khác miễn bàn. Không còn cách nào khác, Hoàng đành phải bê hòn đá vất vả từng bước bò lên.

Lên được đỉnh đồi thật không dễ gì. Vậy mà trên đó không thấy có người cũng không thấy giấy tờ lái xe, chỉ thấy có tờ giấy dán trên một thân cây yêu cầu Hoàng vác hòn đá theo hướng chỉ dẫn đi xuống phía dưới.

Xuống được dưới chân đồi vẫn không thấy giấy tờ, ngoài một tờ giấy yêu cầu Hoàng vác hòn đá đi ngược trở lên. Cứ như thế theo hướng chỉ dẫn trên các tờ giấy, Hoàng vác hòn đá đi qua mấy quả đồi nhỏ, mệt tưởng chết, cuối cùng mới thấy cái ví da của mình đặt trên một nấm mồ đất trơ trọi.

(Ảnh:minh họa)

Giấy tờ đủ cả, tiền bạc không thiếu một xu. Dưới cái ví tiền còn có một tờ giấy viết:

“Cái ví này là do tôi nhặt được, bây giờ nó đã trở về với chủ của nó. Anh có biết vì sao tôi lại bắt anh vác hòn đá đi một quãng đường xa đến trước nấm mồ này không? Đây là mộ của con trai tôi. Một đêm hai năm trước, nó đi xe máy về nhà, vấp phải hòn đá của một kẻ nào đó không có lương tâm bỏ ở trên đường, bị ngã mà chết. Tôi đưa anh đến tận mồ của con trai tôi là mong anh hiểu rõ một đạo lý: Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất, nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm”.

Và bây giờ, cho câu hỏi ở trên, bạn đã có câu trả lời cho mình chứ?

(Suy ngẫm – mnmcn)

Người cha lấm lem dầu nhớt đi họp phụ huynh cho con, cả phòng cười nhạo nhưng khi những lời anh nói, họ nín lặng mà nghe

Mọi ánh mắt có lẽ đã đổ dồn vào người đàn ông đến muộn, quần áo lấm lem. Nhưng khi anh được cô giáo mời lên phát biểu, mọi người đều kinh ngạc. Song bất ngờ chưa dừng lại ở đó.

Dưới đây là câu chuyện cảm động về một buổi họp phụ huynh mà một giáo viên chủ nhiệm được chia sẻ trên mạng.

Đúng 7 giờ, các phụ huynh lần lượt đến ký tên rồi về chỗ của con mình ngồi. Ai cũng ăn mặc chỉnh chu, lịch sự. Tuy nhiên có chị trang điểm khá đậm, đi lại õng ẹo khiến mọi người trong phòng học đều thấy khó chịu.

Khi ký tên, có phụ huynh nhã nhặn lịch sự, có người tỏ vẻ khinh khỉnh, có người cẩn thận tỉ mỉ, có người qua loa đại khái. Trong đó có một phụ huynh bị những người khác nhìn với ánh mắt đầy ác cảm bởi lời nói và cử chỉ của mình.

Vừa gặp cô giáo, chị ta liền nói: “Cô giáo, thảo nào Hứa Ngọc học kém vậy. Đó là tại các thầy cô xếp cháu ngồi cuối lớp.”

Nói xong, chị ký xoẹt một cái rồi tiện tay quăng bút đi, vênh mặt, ưỡn ngực, sải bước về phía chiếc bàn gần bục giảng nhất, ngồi phịch xuống mà chẳng thèm để ý đến ai.

Buổi họp bắt đầu lúc 7 rưỡi. Sắp đến giờ họp, cô chủ nhiệm liên tục nhìn đồng hồ treo tường và trả lời các câu hỏi của cha mẹ học sinh.

Đây là bố cháu – Đây là con trai tôi. Ảnh minh họa.

Đến giờ họp, cô giáo ra hiệu cho các mọi người trật tự, nhẹ nhàng đóng cửa lại. Khi cô chuẩn bị phát biểu thì cửa lớp vừa đóng lại khẽ mở ra. Một người đàn ông trung niên người đầy bùn đất xuất hiện ở cửa lớp, miệng nở nụ cười, nói xin lỗi cô giáo.

Giọng anh không lớn nhưng cũng thu hút ánh nhìn của tất cả phụ huynh. Người đó mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh lam, trên mặt còn lấm lem sơn màu, quần phủ kín bụi, ống thấp ống cao, đi đôi ủng dính đầy xi măng. Nhìn là biết anh vừa từ công trường đến.

“Xin hỏi, con của anh là…”

“Tôi là bố cháu Vương Chí Hào.”

“Ồ…” Cô giáo thốt lên ngạc nhiên.

“Xin hỏi cô giáo, tôi ngồi ở đâu?”

Thấy phòng học đầy kín phụ huynh, người công nhân đó không tìm được chỗ của con mình khiến cả phòng học lại cười ầm lên.

“Chính là chỗ trống bên phải của anh đấy ạ.” Nói xong, cô chủ nhiệm lại quay đầu nói với bố của Chí Hào, “Phiền anh ký tên vào đây. Ở đây có bút đấy ạ.”

Phụ huynh đó cầm bút lên, mặt lo lắng, xoay tờ danh sách 360 độ mà không biết ký thế nào.

Cô tưởng anh không tìm thấy tên của em Chí Hào liền chỉ vào đó và nói: “Anh ký vào đây.”

“Cô, cô giáo, tôi, tôi không biết chữ…” Bố của Chí Hào cúi đầu rất thấp ấp úng, phòng học lại rộ lên tràng cười.

“Ồ, không sao, không sao. Tôi sẽ ký thay. Mời anh về chỗ của em Chí Hào.”

“Thưa các anh chị! Đây là buổi họp phụ huynh cuối cùng của học kỳ này. Cảm ơn các anh chị đã luôn dốc sức ủng hộ công việc của chúng tôi. Hôm nay tôi xin phép nói ngắn gọn.

Tôi biết, tất cả cha mẹ đều quan tâm đến thành tích của con mình, mong con thành tài là tâm nguyện của mỗi người. Giờ tôi xin mời những phụ huynh có con học giỏi lên chia sẻ một chút về phương pháp dạy con cũng như những tâm đắc của mình.”

Cả phòng học xôn xao, cô chủ nhiệm vẫy tay ra hiệu cho mọi người trật tự.

Ảnh minh họa.

“Xin mời phụ huynh của em Hứa Hạo Kiệt lên bục giảng…”

Bố của Hạo Kiệt chia sẻ xong, tiếp theo có 2 phụ huynh nữa lên nói về kinh nghiệm dạy con của mình. Không có gì mới, đều là quản lý con nghiêm khắc thế nào, bắt con làm nhiều bài tập, mời gia sư kèm thêm…

Khi cô giáo mời bố của em Vương Chí Hào lên nói chuyện, cả phòng học đang bàn tán xôn xao bỗng im bặt. Dường như điều này khiến họ vô cùng bất ngờ.

Làm sao anh công nhân nghèo mù chữ có thể dạy con học giỏi thế được? Bố của Chí Hào rụt rè cúi người đứng lên. Khi bước ra khỏi bàn, anh sơ ý vấp phải ghế băng. Phụ huynh này vội nói xin lỗi mấy lần liền, mau chóng kê lại ghế rồi từ từ bước lên bục giảng.

“Hề hề hề…” Anh cười mấy tiếng, mắt không dám nhìn thẳng vào phụ huynh ngồi trước mặt.

“Em Vương Chí Hào là học sinh có thành tích học tập tốt nhất lớp chúng tôi. Điểm tổng kết môn Toán của em luôn đứng đầu lớp.

Hoàn cảnh của học sinh này khá khó khăn nhưng em chưa bao giờ đi muộn, luôn hòa đồng với bạn bè. Giờ xin mời các anh chị nghe bố em chia sẻ kinh nghiệm dạy con của mình.”

“Kinh, kinh nghiệm thì tôi không dám nói. Tôi chỉ thích nhìn con làm bài tập. Hàng ngày đi làm về, dù mệt đến mấy, tôi vẫn ngồi nhìn con làm bài tập.”

Bố Chí Hào dừng lại nhìn cô giáo, cô mỉm cười ra hiệu cho anh nói tiếp.

Vì công việc vất vả thu nhập thấp nên người bố không thể đem lại một cuộc sống đầy đủ cho con. Nhưng không phải vì thế mà anh không quan tâm đến tâm tư, tình cảm và việc học của con mình. Ảnh minh họa.

“Một hôm, con trai hỏi tôi: ‘Bố, ngày nào bố cũng ngồi nhìn con làm bài tập, bố có hiểu bài tập này không?’

Tôi nói, ‘Bố không hiểu.’ Con tôi lại hỏi, ‘Bố không hiểu thì sao bố biết con có làm được không?’

Tôi nói, ‘Nếu con làm nhanh, cầm bút lên là viết xoèn xoẹt thì bố biết con làm được bài này và làm rất tốt. Nếu con muốn bật quạt, uống nước thì bố biết là bài này khó.’.”

Phòng học im phăng phắc như có thể nghe thấy tiếng một cây kim rơi xuống đất. Phụ huynh các lớp khác đã lũ lượt ra về, cũng có người đứng ở cửa sổ lắng nghe.

“Tôi là thợ xây. Thường ngày, tôi rất bận. Nếu nói về dạy con thì thật sự tôi không hề có thời gian dạy cháu. Tôi chỉ nói chuyện với con. Mỗi lần cháu xem tôi chọn đá, trộn xi măng, tôi đều nói chuyện cùng cháu.

Tôi hỏi: ‘Con trai, con có muốn ra nước ngoài như chủ tịch nước không?’

Chí Cường nói: ‘Con muốn.’

Tôi nói: ‘Vậy con chịu khó học nhé.’ Con tôi gật đầu.

Tôi ngước nhìn tòa nhà mình đã xây rồi lại hỏi cháu: ‘Con trai, con có muốn ở trong căn hộ cao rộng, đẹp đẽ không?’

Con trai gật đầu. Tôi nói: ‘Vậy con chịu khó học nhé.’

Thấy trên đường có chiếc xe hơi dài bóng loáng màu đen chạy vù qua, tôi lại hỏi: ‘Con có muốn lái chiếc xe hơi dài như thế không?’

Con nói: ‘Muốn ạ.’ Tôi nói: ‘Vậy con chịu khó học nhé.’

Cậu bé đã học rất tốt nhờ cách kèm cặp hết sức tự nhiên xuất phát từ trái tim yêu thương vô tận của bố. Ảnh minh họa.

Tôi chưa từng đi học, cũng không biết chữ nên không tìm được đạo lý thâm thúy để dạy con. Tôi chỉ có thể thấy gì thì nói với con thứ đó trong lúc mình làm việc. Thấy con trai gật đầu lia lịa, tôi rất vui. Mỗi khi vui, tôi đều thích xoa đầu con.

Chí Hào rất thích ngồi bên cạnh tôi, xem tôi làm việc. Có lúc cháu mang cho tôi cốc nước. Tôi rất ít khi cho con tiền tiêu vặt, gần như không cho.

Thế nên con tôi không biết lên mạng cũng không biết tán gẫu trên mạng, càng không biết mua đồ ăn vặt bên ngoài. Phần lớn thời gian, cháu làm việc nhà, có lúc còn giặt quần áo giúp tôi.

Chúng tôi là thợ xây, bốn biển là nhà. Công trường ở đâu thì nhà ở đó. Nói đến kinh nghiệm, tôi thật sự không có. Tôi chỉ thích ở bên con, nhìn con làm bài tập, xoa đầu cháu, hỏi chuyện cháu,… Cảm ơn nhà trường, cảm ơn thầy cô đã dạy dỗ con tôi tốt như vậy, hiểu chuyện như vậy. Các thầy cô đã vất vả rồi.”

Nói xong, anh cúi gập người trước cô giáo khiến toàn thể phụ huynh trong lớp sững sờ.

Những người làm cha làm mẹ như chúng ta đã từng cúi người cảm ơn thầy cô của con mình như vậy bao giờ chưa? Thành tích của con không tốt thì trách thầy cô dạy không tốt, con học giỏi thì lại nhận đó là công của mình.

So với người bố mù chữ này, những người được đi học như chúng ta đều thật sự thấy xấu hổ.

Khi tôi vẫn trầm tư, anh đã nhẹ nhàng về chỗ, cả phòng học vang rền tiếng vỗ tay.

Lời kết

Đây là bài viết khiến người đọc cảm động và phải suy ngẫm. Tại sao anh thợ xây nghèo không biết chữ lại có thể dạy được đứa con học giỏi, chăm ngoan như thế?

Đọc kỹ bài viết này, từ việc bố Chí Hào tỉ mỉ quan sát con “Nếu con làm nhanh, cầm bút lên là viết xoèn xoẹt thì bố biết là con làm được bài này và làm rất tốt.

Nếu con muốn bật quạt, uống nước thì bố biết là bài này khó”, đến việc anh sẵn lòng nói chuyện với con mỗi khi có thời gian, hay việc anh kính trọng thầy cô, tôn trọng người xung quanh thì chúng ta đều có thể tìm ra câu trả lời.

(vn.pngd)

Sống trong 1 gia đình mà bất hòa, gia đình ắt bại!

Từ cổ chí kim gia bình hòa thuận, đều là gốc rễ cho 1 gia đình hưng thịnh. Cha ông ta đã nói, ở chung dưới 1 mái nhà, làm gì có chuyện gáo nước không chạm đến vách nồi. Cả 1 nhà chung sống với nhau, đối mặt với cơm áo gạo tiền trong cuộc sống, khó tránh sẽ nảy sinh mâu thuẫn, chỉ cần giữ vững sự kiên nhẫn và tin cậy, thấu hiểu và bao dung lẫn nhau, gia đình tự nhiên sẽ hòa thuận.

Đừng dành tâm trạng xấu nhất cho gia đình

Người nhà là người thân thiết nhất với chúng ta, cũng là người mà chúng ta nói chuyện không kiêng dè nhất, chúng ta sẽ quan tâm đến giao tình khi đối mặt với bạn bè, sẽ lưu ý chừng mực của cấp dưới khi đối mặt với cấp trên, chỉ khi đối mặt với người thân cận nhất với chúng ta, thì khi trò chuyện mới hoàn toàn không hề có bất cứ kiêng dè nào.

Điều ngu ngốc nhất mà chúng ta đã làm chính là: dành tâm trạng tốt nhất cho người lạ, nhưng lại dành tâm trạng xấu nhất cho người nhà.

Người thân thiết nhất cũng là người mà chúng ta làm tổn thương sâu đậm nhất

Tâm trạng có thể truyền nhiễm lẫn nhau, mang sự buồn bực ở công ty trở về nhà, sẽ tưởng như biến gia đình trở thành thùng rác của tâm trạng. Thời gian lâu rồi, trong nhà sẽ không còn cách nào nghe thấy tiếng cười nói đùa giỡn nữa.

Cho nên, mỗi ngày sau khi về đến nhà, hãy bỏ qua hết phiền não của mình. Chỉ có như vậy, “nhà” mới là bến cảng ấm áp.

Tục ngữ có câu nói rất hay, gia hòa vạn sự hưng, gia đình hòa thuận, người trong nhà sẽ không phải tiêu hao quá nhiều sức lực cho mâu thuẫn trong gia đình, như vậy sẽ có tâm tư, có năng lực đi làm những chuyện khác.

Người xưa thường nói “nội trợ đảm đang”, chính là đang nói có 1 người vợ có thể lo cho gia đình, như vậy người chồng sẽ không phải buồn lòng cho gia đình, yên tâm tạo lập sự nghiệp. Người ta thường nói, phía sau 1 người đàn ông thành công, nhất định sẽ có 1 người phụ nữ giỏi giang. Đây đều nói lên được tính quan trọng của gia đình ổn định, sống với nhau hòa thuận.

Gia đình hòa thuận, cũng giống 1 nền tảng của ngôi nhà vậy.

Chỉ có nền tảng vững chải, người trong nhà mới có khả năng đón nhận giông bão;

Chỉ có nền tảng vững chải, người trong nhà mới có lòng tin đối diện với thử thách;

Chỉ có nền tảng vững chải, gia đình này mới có hy vọng để hưng thịnh.

(vn.pngd)

Đời người đến hay đi đều bởi DUYÊN NỢ, vậy nên hãy cứ vạn sự tùy duyên mà sống

Vạn vật trên đời vốn dĩ đến và đi bởi một chữ “duyên” đã định, người gặp người là bởi duyên đủ, nợ đầy, và khi xa nhau cũng là lúc nợ kia đã trả, duyên này đã phai.

Vậy nên, sống vui tươi hay lệ sầu khoé mắt, sống thanh nhàn hay sớm tối bon chen, tất cả dựa vào sự lựa chọn con đường của mỗi người.

Cuộc đời, được làm người là điều đơn giản nhất, lại là điều hạnh phúc nhất, vậy nên khi đối đãi với người với việc, chỉ cần tận lực là được, vạn sự tuỳ duyên.

Bởi…

Người không thích mình, mình làm gì cũng chỉ là vô nghĩa.

Thứ không phải của mình, cưỡng cầu cũng chẳng ích chi.

Điều rời xa mình, suy ra cũng đều như gió thoảng.

Điều mà ở lại với mình mới trọn nghĩa nhân sinh.

Người muốn tìm mình, chân trời góc bể chẳng quản đường xa.

Người muốn đợi mình, trăm năm cũng không màng sớm tối.

(Ảnh: Youtube.com)

Đời người có bệnh không đáng sợ, sợ rằng bệnh rồi không khỏi.

Đời người thua không đáng sợ, sợ thua rồi vẫn cứ hồ đồ.

Đời người sai không đáng sợ, sợ sai rồi lại sai nữa.

Đời người không sợ cô đơn một lúc, chỉ sợ rằng một kiếp cô đơn.

(Ảnh: Thaidui.com)

Và…

Yêu một người không đáng sợ, chỉ sợ rằng yêu không đúng người.

Chia tay không đáng sợ, sợ xa rồi mà chẳng thể quên.

Người với người bên nhau là bởi chữ “duyên” chữ “tình”, đừng nên tự đặt vị trí mình trong lòng người khác.

(Ảnh: Flickr)

Nỗ lực, trân quý, tâm không hổ thẹn, vạn sự tuỳ duyên, an theo vận mệnh, ắt đời an lạc.

(vn.pngd)

Đời người kỳ thực chỉ là 6 sự kiện, hiểu rồi mỗi bước sẽ thật thênh thang, vậy nên ai ai cũng nhất định phải vượt qua

Con người, hễ lớn thêm một tuổi, lại trải nghiệm thêm vài sự tình, đối mặt thêm nhiều sự lựa chọn. Thế nhưng, khi ngoảnh đầu lại, chúng ta sẽ phát hiện, nhân sinh kỳ thực chỉ là 6 sự kiện này.

Làm người quan trọng ở chữ tâm, xử thế quan trọng ở chữ thành. ‘Tâm thành’ ắt mọi sự đều linh nghiệm, ‘tâm thông’ ắt vạn vật đều sáng tỏ.

1. Cửa ải về xử thế: Cách đối nhân xử thế, khiêm tốn là quan trọng nhất

Trong xử thế, tâm thái càng rộng lượng, thì vấn đề sẽ được giải quyết càng dễ dàng; suy nghĩ thoáng hơn, cảm tình sẽ sâu đậm hơn; trước danh lợi, mâu thuẫn giữa con người có thể xem nhẹ, thì khoảng cách sẽ được rút ngắn nhiều hơn.

Đối nhân xử thế quan trọng ở chữ “khiêm tốn”. Một khi bạn tự phụ, sẽ khiến người khác tránh xa; bạn thành tâm, người khác sẽ tự tìm đến. Cuồng vọng, tự phụ, kiêu ngạo, tự mãn, chính là đánh mất đi căn bản của xử thế.

Cho nên, ở đời không thể xem thường người khác, không thể vì chút đắc ý mà quên mất bản thân mình. Làm người quan trọng ở chữ tâm, xử thế quan trọng ở chữ thành. ‘Tâm thành’ ắt mọi sự đều linh nghiệm, ‘tâm thông’ ắt vạn vật đều sáng tỏ.

2. Cửa ải về sinh mệnh: Trân quý mọi khoảnh khắc, đời người chỉ là như thế

Đời người tựa như một vòng tuần hoàn liên tục. Lúc 0 tuổi bước vào thế giới này; 10 tuổi chậm rãi lớn lên; 20 tuổi thanh xuân nhiều mơ ước; 30 tuổi bắt đầu có định hướng chín chắn; 40 tuổi biết suy xét lâu dài; 50 tuổi thông hiểu số mệnh; 60 tuổi cáo lão hồi hương; 70 tuổi đánh cờ đàm đạo; 80 tuổi ngồi trước cửa phơi nắng; 90 tuổi nằm trên giường không thể động đậy; 100 tuổi chỉ còn lại bức ảnh treo trên tường.

Khi có thể nắm tay, đừng do dự; lúc có thể ôm lấy, đừng buông tay; lúc có thể yêu nhau, đừng từ chối, đời này, chỉ là như thế mà thôi.

3. Cửa ải về lựa chọn: Mỗi lựa chọn sẽ tích lũy mà thành tựu đời người

Mỗi lựa chọn sẽ tích lũy thành tựu đời người.

Lựa chọn an nhàn, bạn chính là kẻ tàn phế; lựa chọn truy cầu, cuộc sống tất sẽ mệt mỏi. Lựa chọn bao giờ cũng là điều khó khăn nhất, cả đời người, làm sao có thể không đối mặt với lựa chọn?

Đến giờ thức dậy, nếu lựa chọn ngồi dậy, chính là chăm chỉ; lựa chọn ngủ tiếp, là lười biếng. Đứng trước cám dỗ của lợi ích, nếu lựa chọn tham lam, gọi là sa đọa; lựa chọn cự tuyệt, gọi là phẩm hạnh.

Đời này, lựa chọn đúng đắn, thì hạnh phúc có hưởng thụ cả đời cũng không hết; lựa chọn sai rồi, có chịu đựng cũng không vơi đi những thống khổ.

4. Cửa ải về vợ chồng: Phu thê chính là hai nửa cuộc đời

Phu thê chính là, giai đoạn vợ chồng son, tình cảm mãnh liệt, có khúc mắc đều nhẹ nhàng dỗ dành nhau. Sau giai đoạn yêu đương nồng thắm thì chính là cuộc sống của vợ chồng bình thường, mỗi ngày đối diện đều là cơm áo gạo tiền, nồi niêu xoong chảo… có mâu thuẫn thì nhịn một câu đều có thể giải quyết được tốt.

Đời này, lựa chọn đúng đắn, thì hạnh phúc có hưởng thụ cả đời cũng không hết.

Khi đã có con cái thì hai người trở thành cha mẹ, người vợ ở nhà chăm sóc con, người chồng mỗi ngày đi làm kiếm tiền. Khi con cái đã lớn, hai vợ chồng đã trở thành ông bà lão. Ông nói một câu, bà lải nhải cả buổi; bà có mệnh hệ gì, ông ăn uống không ngon. Có khúc mắc gì, đều bất động, không tranh cãi nữa.

5. Cửa ải về tiền tài: Đừng để đồng tiền khống chế

Người ta vẫn thường cho rằng những người ăn mặc giản dị phần lớn là những người thiếu tiền; còn người ăn uống thả cửa, tiêu tiền như nước là người dư dả. Thế nhưng ai là túng thiếu, ai là đại gia, rất khó đoán. Liệu có phải bề ngoài càng hào nhoáng đẳng cấp càng cao? Những thứ bên ngoài rất khó phản ánh được thực chất của vấn đề.

Làm nhiều thì được nhiều, nên nhớ kỹ, “quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo”, ý nói: người quân tử coi trọng của cải nhưng lấy của cải phải đúng đạo lý. Nếu không cả đời này sẽ bị tiền tài làm hại.

6. Cửa ải về tuổi trẻ: Tuổi trẻ đẹp nhất là cái tâm không an phận

Tuổi trẻ luôn chấp nhận thử thách để vươn lên

Tuổi trẻ luôn khát khao được người khác công nhận, luôn nỗ lực để trở thành người giỏi nhất. Có thể nếm trải hết thảy những thiệt thòi, mới rèn luyện nên một con người mạnh mẽ.

Tuổi trẻ, đáng giá nhất chính là dũng khí ấy, là nghé con không biết sợ cọp hung tàn; là biết rõ núi có hổ nhưng vẫn có đủ dũng khí để lên núi. Tuổi trẻ không có quá nhiều ràng buộc, sẽ không thầm cười nhạo, sẽ không vì thiếu nỗ lực mà hối tiếc. Có ai không trải qua tuổi trẻ mà có thể trưởng thành?

6 sự tình này trong đời người, ai ai cũng nhất định phải vượt qua. Khiêm tốn đối đãi người, xử lý tốt sự việc, trân quý sinh mệnh của bản thân, chịu trách nhiệm với mỗi lựa chọn của mình, dụng tâm tìm kiếm một nửa còn lại của cuộc đời, chăm chỉ kiếm tiền, dùng tiền đúng mực. Làm tốt những sự tình này, con đường đời của bạn càng bước tới càng thênh thang .

(vn.pngd)