Sau bữa cơm đãi khách, 2 nhân viên mới lập tức bị đuổi việc: Lý do ai cũng nên ngẫm!

Bốn câu chuyện – bốn tình huống dưới đây đã gửi đi một thông điệp đáng để chúng ta tham khảo.

Câu chuyện thứ nhất

Giám đốc một doanh nghiệp nọ mời khách ăn cơm, đồng thời cho gọi hai sinh viên mới tốt nghiệp, vừa được nhận vào công ty làm đi cùng.

Vị khách đó là người miền Nam Trung Quốc nên ăn uống thanh đạm hơn người miền Bắc. Biết vậy nên vị giám đốc đã cố ý gọi những món thật phù hợp với khẩu vị của khách.

Tuy nhiên, hai nhân viên mới của công ty là người Tứ Xuyên, thích ăn cay nên ngồi trước những món được gọi, họ không ngừng than thở rằng không có món ăn mà họ thích.

Vị giám đốc trong lòng không thoải mái chút nào nhưng không hề thể hiện ra ngoài. Ông gọi thêm hai món cay. Kết quả là, sau khi hai món gọi thêm được phục vụ, hai nhân viên mới liền đưa ngay về trước mặt mình, vừa ăn vừa nói, chẳng để ý đến ai.

Ăn xong, cả hai còn không ngớt lời khen “chỉ có hai món cay là ngon nhất”.

Trở về công ty, vị giám đốc không giải thích một câu, lập tức cho hai cậu sinh viên mới ra trường kia nghỉ việc.

Câu chuyện thứ hai

Một doanh nghiệp quy mô lớn tổ chức tuyển dụng người đứng đầu bộ phận hậu cần. Trải qua nhiều vòng thi, mười ứng viên đã lọt vào vòng phỏng vấn cuối cùng.

Công ty bố trí mời những người này công ty và người đứng đầu hội đồng tuyển dụng sẽ chủ động nói chuyện với từng người trước khi mời họ ăn cơm.

Ảnh minh họa.

Sau khi ăn xong, vị giám khảo tuyên bố buổi phỏng vấn đã kết thúc và ông đã tìm được người cần tìm. Ai cũng bất ngờ vì không nghĩ rằng vòng phỏng vấn cuối cùng lại diễn ra ngay trong bữa ăn, và bữa ăn hôm đó là một bữa buffet.

Đợi đến khi mọi người hiểu ra vấn đề, ứng viên trúng tuyển cũng đã được xác định. Đó là một người ăn bao nhiêu lấy bấy nhiêu, đến một chút nước canh cuối cùng cũng được người đó đổ vào bát cháo uống cạn.

Câu chuyện thứ ba

Tiểu Minh là một sinh viên ưu tú, xuất sắc. Nhờ có thành tích và biểu hiện tốt nên cậu được lọt vào vòng phỏng vấn – nơi các giám khảo đều là nhân viên cấp cao trong một công ty quy mô hơn 500 người.

Vòng phỏng vấn là một bữa ăn. Tiểu Minh ý thức được tầm quan trọng của vòng phỏng vấn này nên hành động hết sức nho nhã, lịch sự. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn không trúng tuyển.

Tiểu Minh cảm thấy vô cùng bất mãn, không phục và cho rằng có điều gì mờ ám trong vòng phỏng vấn này.

Cuối cùng, nhân viên tuyển dụng đã giải thích với cậu rằng, thiếu sót duy nhất của cậu trong bữa ăn chính là cậu không bày tỏ sự cảm ơn đến bất cứ một nhân viên phục vụ nào.

Ảnh minh họa.

Câu chuyện thứ tư

Bữa cơm tối 30 Tết, bố mẹ Tiểu Mai đến Bắc Kinh ăn Tết cùng con gái. Bạn trai của cô vội vã đặt một nhà hàng quen và cố gắng thể hiện thật tốt. Thế nhưng đến khi về nhà, bố mẹ Tiểu Mai nói với con gái rằng: Bạn trai của con không đạt yêu cầu của bố mẹ.

Thứ nhất: Khi đặt nhà hàng, cậu ta đã không hỏi ý kiến của Tiểu Mai cũng như không hề hỏi khẩu vị của hai người lớn tuổi.

Thứ hai: Ngày lễ tết, khách hàng đông, món ăn phục vụ chậm, vậy mà cậu ta không ngừng thúc giục nhân viên, thái độ đã không thân thiện lại còn luôn miệng dọa kiện người ta.

Thứ ba: Trên bàn ăn, điện thoại của cậu ta không ngừng đổ chuông, cậu ta có thể nói với người bên kia rằng mình bận, một lát nữa sẽ gọi lại, nếu có việc gấp thì có thể xin phép ra ngoài nghe.

Thế nhưng cậu ta vừa ăn, vừa nghe đến hơn chục phút, hai bác già ngồi ăn mà ngượng ngùng, không thoải mái chút nào.

Nghe bố mẹ nói xong, Tiểu Mai cũng cảm thấy do dự.

Lời bình

Bàn ăn là nơi có thể giúp chúng ta nhìn thấu nhất nhân phẩm của một người. Bởi lẽ tại đây, những hành động nhỏ nhất, cho thấy bản chất thực sự của một người sẽ được bộc lộ một cách tự nhiên.

Vì thế, nếu muốn biết nhân phẩm của một người, chỉ cần mời anh ta ăn một bữa cơm là đã có thể nhìn ra phần nào.

Nhân phẩm là tấm phiếu thông hành trong cuộc sống của mỗi người.

Vào những thời khắc con người đứng trước sự lung lay dao động giữa cái thiện và ác, nhân phẩm chính là sự dựa dẫm cuối cùng của tâm linh.

Nhân phẩm tốt chính là tài sản quý giá nhất cuộc đời mỗi con người, nó có thể cấu thành địa vị và thân phận của chúng ta, nó cũng là học lực cao nhất, là tấm huy chương vàng mà mỗi con người phải phấn đấu rất nhiều mới có.

Có người nói, người đàn ông khi độc thân đối xử với nhân viên phục vụ thế nào thì đó cũng chính là cách anh ta đối xử với vợ sau khi có gia đình.

Câu nói này có chút tiêu cực song trên thực tế, cách bạn đối xử với người phục vụ như thế nào không chỉ thể hiện phép lịch sự, sự có giáo dục của bản thân mà còn cho thấy chỉ số cảm xúc của bạn cao hay thấp.

Việc chỉ trích hay uy hiếp nhân viên phục vụ có thể sẽ khiến tốc độ phục vụ càng trở nên chậm chạp hơn.

Với những người có chỉ số cảm xúc cao, biết thấu hiểu cho người khác, họ sẽ dùng cách nói khéo léo, nhẹ nhàng, vừa được lòng người khác lại vừa được việc cho mình. Cổ vũ và khen ngợi luôn có hiệu quả đối với tất cả chúng ta, không ai là ngoại lệ.

* Theo Trí Thức Trẻ/cafebiz

“>

Gà con hỏi: “Sao ngày nào mẹ cũng phải đẻ trứng?”, câu trả lời của gà mẹ là bài học đáng suy ngẫm

Bạn chỉ có thể tồn tại và phát triển nếu bạn chứng tỏ được năng lực của bản thân mình.

Hãy cùng đọc câu chuyện sau:

Có một ngày, gà con hỏi mẹ: “Mẹ ơi, mẹ có thể đừng đẻ trứng nữa, dẫn con ra ngoài chơi được không?”.

Gà mẹ thở dài, nói: “Không được đâu con, mẹ còn phải làm việc”.

Gà con nói: “Nhưng mẹ đã đẻ nhiều trứng vậy rồi cơ mà?”.

Gà mẹ gương mặt đầy xúc cảm, nói với con: “Mỗi ngày đẻ một quả trứng, nếu không dao phay kề ngay cổ. Một ngày không đẻ trứng, chủ nhà sẽ có thịt gà để ăn”.

Bạn tồn tại vì tạo ra giá trị và sẽ bị đào thải nếu mất đi giá trị.

Có người từng nói:

“Nếu bạn là một con đại bàng, dù không có người vỗ tay, bạn vẫn cần giương đôi cánh bay lượn.

Nếu bạn là cỏ dại, không có người chăm sóc, bạn vẫn phải trưởng thành khỏe mạnh.

Nếu bạn là một bông hồng nơi sa mạc, không có người thưởng thức, bạn vẫn phải cố gắng tỏa sắc hương.

Nếu bạn là một công nhân, không có người khích lệ, bạn cũng phải nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ.

Nếu như không muốn bị đào thải, thì đừng để cho bản thân mình bị thay thế, bị mất đi giá trị.”

Thế giới thay đổi mỗi ngày, có lẽ hôm nay ông chủ còn tán dương bạn, nhưng ngày mai có thể đã có người tới thay thế vị trí của bạn.

Nếu như không muốn bị đào thải trong xã hội cạnh tranh khốc liệt này, bạn cần rèn luyện cho mình một tư duy nhạy bén. Cần phải tư duy nhanh hơn so với sự biến hóa của thế giới, bằng không, đợi đến khi bạn phát hiện ra sự thay đổi, thì hết thảy mọi thứ đều đã không kịp nữa rồi…

Cho dù là những việc nhỏ bé, cũng phải nỗ lực khiến nó có giá trị

Đừng cho rằng hiện tại mình đang làm một công việc rất tầm thường nhỏ bé, trên đời này không có việc nào là việc nhỏ hay không trọng yếu cả, tất cả đều là đại sự, mỗi sự việc đều đan xen nhau, thiếu đi sẽ không cách nào tiếp tục được nữa.

Vì vậy cần phải xem trọng những việc mình đang làm, cố gắng khiến nó có giá trị, làm cho người khác không cách nào thay thế được vị trí của mình.

Luôn khích lệ chính mình, không để bản thân có cơ hội lười biếng

Không ít người thường cảm thấy bản thân sinh ra không gặp thời, hoặc gặp hoàn cảnh không tốt, phải làm những việc mình không thích. Cái tâm đó có thể khiến cho bạn lười càng thêm lười, mỗi ngày trôi qua đều sống như tạm bợ.

Tư tưởng và hành vi như vậy nhất thiết phải loại bỏ. Bạn chán chường như thế, không chỉ khiến người khác không thấy được giá trị của bạn, mà ngay bản thân bạn cũng không thể nào nhìn ra.

Hãy luôn khích lệ bản thân, không để cho mình có cơ hội lười biếng, đồng thời tiếp tục tạo ra những giá trị, đó cũng là lý do cho sự tồn tại của chính mình.

Dưới đây là 5 kiểu người rất dễ bị đào thải trong xã hội

Người không chịu tiếp thu cái mới

Một ý tưởng mới, một phát minh mới nào đó đều có vai trò quan trọng trong sự phát triển của xã hội. Thế nhưng, nếu một cái mới vừa ra đời lại bị hoài nghi cự tuyệt thì không thể đưa đến xu thế phát triển.

Vây nên xu thế không thể dùng con mắt để nhìn mà phải dùng nhãn quan để phán đoán. Ai nắm bắt được xu thế sẽ nắm bắt được tương lai, không nên lấy suy luận làm kết luận, chỉ sử dụng những cái mình biết để phán đoán tương lai. Người mắt điếc tai ngơ trước cái mới nhất định sẽ bị xã hội đào thải.

Người có tâm lý yếu ớt dễ bị tổn thương

Phát sinh sự việc to nhỏ không quan trọng, cách nghĩ và cánh nhìn của bạn mới là quan trọng.

Bản thân sự việc không làm tổn thương bạn, mà chính cách nghĩ của bạn khiến bạn tổn thương. Trong cuộc sống luôn có những chuyện không như ý xảy đến với bạn, nếu tâm lý của bạn yếu đuối dễ bị tổn thương, bạn sẽ rất dễ bị xã hội đào thải.

Người thiển cận toàn so đo tính toán những chuyện trước mắt

So bì tị nạnh những việc nhỏ nhặt trước mắt sẽ đánh mất đi tương lai, so đo món tiền nhỏ sẽ đánh mất món tiền lớn, không có tầm nhìn xa trông rộng sẽ dẫn đến hẹp hòi.

Một loại đầu tư tốt nhất trên thế giới và không có rủi ro chính là đầu tư vào học tập, học tập có thể giúp người ta có tầm nhìn xa, học mới thấy được xu thế của tương lai.

Người có khả năng thương lượng kém

Cổ nhân nói chuyện nhỏ không nhẫn, hay nổi cáu, không thể mưu sự chuyện lớn. Chỉ số thông minh cao có thể tìm được một công việc tốt, người biết thương lượng trong hoàn cảnh khó khăn là người có thể đạt tới đỉnh cao.

Người không học hỏi thêm trong thời gian rảnh

Khác biệt trong công việc giữa người với người là cách sử dụng thời gian ngoài thời gian làm việc. Người luôn có thời gian rảnh rất khó thành công, người lúc nào cũng bận rộn mới có thể sẽ thành công. Khoảng thời gian ngoài 8 tiếng làm việc quyết định hiện tại và tương lai của bạn.

Có học tập thì mới có quyền lựa chọn, không có tri thức thì không có thưởng thức. Vì vậy muốn có thưởng thức thì bạn phải bước vào phòng học. Không phải xã hội phát triển quá nhanh, mà là tư duy của chúng ta quá chậm. Tại sao chúng ta tư duy chậm? Là do chúng ta không chịu học thêm.

“>

Lập tài khoản ảo để “thử” chồng, người vợ trẻ phát hiện ra một sự thật khiến cô khóc ròng

Phát hiện của cô vợ trẻ có thể nói đã làm thay đổi cuộc sống của họ về sau.

Câu chuyện trên được một cô gái trẻ chia sẻ trên mạng xã hội và được trang ntdtv.com (Trung Quốc) đăng tải lại.

Nội dung câu chuyện khá cảm động và rất có thể, nó sẽ truyền cảm hứng cho không ít người trong chúng ta.

Nội dung câu chuyện

Ngày chúng tôi kết hôn, không khí thật rộn ràng náo nhiệt. Các quan khách ai nấy đều trưng diện bảnh bao, tạo thêm sự sang trọng cho tiệc cưới của chúng tôi.

Vậy nhưng giữa đám đông quan khách ăn mặc lịch sự, có một cặp vợ chồng già ăn mặc rách rưới, ngồi nép mình trong một góc phòng.

Tôi thầm nghĩ: “Anh xã là trẻ mồ côi, làm gì có người thân nhỉ?”

Nghĩ vậy, tôi liền gọi anh ra hỏi. Trước câu hỏi của tôi, anh ấp úng đáp, đó là chú và thím của anh ở quê.

Khi mời rượu họ, tôi mới phát hiện ra rằng thím bị mù hai mắt còn chú thì mất một chân bên phải.

Một người mù, một người què, đôi vợ chồng này thật lạ. Tôi nói với chồng đợi khi nào chú thím về quê sẽ cho họ một ít tiền. Anh xã gật đầu, nắm chặt tay tôi không nói gì.

Đêm giao thừa đầu tiên sau ngày cưới, chồng tôi nói anh đau dạ dày, không muốn ăn cơm rồi đi vào phòng nghỉ. Thực ra tôi biết anh không đau dạ dày nên đã hỏi anh rốt cuộc anh bị làm sao?

Anh nói anh nhớ chú thím ở quê và song thân đã qua đời, sợ rằng trong lúc ăn cơm, không kìm nén được cảm xúc sẽ khiến bố mẹ vợ không vui nên mới làm vậy.

Tôi nắm tay anh, mắng yêu: “Anh thật ngốc. Nếu anh nhớ chú thím thì qua tết chúng ta về quê thăm họ là được, việc gì phải khổ tâm đến vậy.”

Thế nhưng anh lại chối, nói rằng đường núi khó đi, sợ tôi mệt và bảo đợi khi nào đường làm xong xuôi hãy về. Và như thế, chúng tôi chỉ gửi một ít đồ về cho họ chứ không về thăm chú thím anh như gợi ý của tôi.

Đêm giao thừa, anh chồng khổ tâm nghĩ đến người nhà ở quê. Ảnh minh họa.

Vào dịp Tết trung thu năm thứ hai sau khi cưới, tôi phải đi công tác xa nhà vài ngày.

Vì nhớ nhà, nhớ chồng và bố mẹ nên tôi thường trằn trọc khó ngủ. Gọi điện thoại về nhà xong, không ngủ được, cho rằng thế nào anh xã cũng vẫn còn thức, biết đâu lại đang lướt web nên tôi đã quyết định mở máy tính, lập một tài khoản “ảo” định bụng “thử” chồng.

Tôi kết bạn với anh trên mạng xã hội và được chấp nhận. Tôi hỏi anh: “Muộn thế này sao vẫn còn trên mạng?”

Anh trả lời: “Vì vợ tôi đi công tác. Tôi nghĩ cô ấy không ngủ được nên vào mạng xem sao.”

Câu trả lời của chồng khiến tôi thích thú và hạnh phúc. Dẫu vậy, tôi vẫn cố tình “do thám” anh: “Vợ không có nhà thì tìm một cô bồ thay thế trong những lúc trống trải đi.”

Một lúc lâu sau, tôi mới nhận được câu trả lời: “Nếu cô định tìm tình nhân thì xin lỗi, cô tìm nhầm người rồi.”

Im ắng một hồi, bỗng anh hỏi: “Còn cô, sao lên mạng muộn thế?”

Tôi đáp: “Tôi đang đi công tác, nhớ nhà, nhớ bố mẹ không ngủ được nên đành lướt mạng.”

“Tôi cũng nhớ bố mẹ tôi, nhưng bố mẹ ở xa, con cái muốn chăm nom mà không được”, anh nói.

Tôi bất ngờ cảm thấy khó hiểu. Chồng tôi vẫn nói anh là trẻ mồ côi, sao bây giờ lại nói như vậy?

Rồi anh lại tiếp tục: “Dù sao tôi và cô cũng không quen biết, vậy xem như cô là một khán giả lắng nghe một câu chuyện được không?”

Tôi đồng ý và anh bắt đầu kể câu chuyện của mình.

Cô vợ trẻ thử chồng với một tài khoản ảo và khám phá ra một sự thật được chồng luôn giấu kín. Ảnh minh họa.

Bí mật của chồng

Ngày xưa, bố tôi vì bị mất một chân, lại thêm gia cảnh bần hàn nên không thể lấy được vợ. Về sau, nhờ một lần cứu giúp một người già, ông cụ đó vì muốn trả ơn nên đã gả cô con gái mù lòa của mình cho bố tôi. Người đó chính là mẹ tôi.

Cuộc sống của một người mù, một người què thật chẳng dễ dàng gì. Vậy nhưng tôi chưa bao giờ phải chịu đói dù chỉ là một bữa.

Bố mẹ tôi vì không thể tự làm ruộng nên chỉ biết đi tách ngô thuê cho những gia đình trong thôn. Họ làm việc nhiều đến nỗi tay bật máu. Thế nhưng, họ vẫn chẳng có một ngày nghỉ ngơi, băng bó vết thương rồi lại làm tiếp.

Những ngày tháng khó khăn ấy tiếp diễn tưởng như chưa bao giờ dừng lại. Ngày tôi còn bé, người trong thôn chưa bao giờ gọi đúng tên tôi mà chỉ gọi anh là “đứa trẻ con nhà mù, què”.

Mỗi lần nghe vậy, bố tôi đều không để yên, thậm chí là cãi nhau tay đôi với những người nói lời ác ý. Còn mẹ tôi vì không nhìn được nên chỉ đành lẩm bẩm mắng: “Chúng tao mù lòa què qoặt nhưng thằng bé lành lặn, chúng mày không được phép gọi như vậy. Nói cho chúng mày biết, sau này lũ chúng mày sẽ chẳng có đứa nào bằng được con tao.”

Quả là như vậy, về sau, tôi đứng đầu huyện trong kỳ thi vào trung học phổ thông. Bố mẹ tôi được phen mở mày mở mặt. Cũng kể từ đó, huyện chu cấp tiền cho tôi lên thành phố học.

Ngày tiễn tôi đi học cũng là lần đầu tiên trong đời bố mẹ tôi ra khỏi vùng quê miền núi nghèo khó. Lúc lên xe, tôi khóc như mưa. Bố tôi một tay đỡ mẹ, một tay lau nước mắt cho tôi và dặn:

“Con trai, vào trường rồi nhớ học hành chăm chỉ, sau này ở đó tìm việc làm rồi cưới vợ. Người ta có hỏi về bố mẹ thì cứ nói con là trẻ mồ côi, nếu không họ sẽ coi thường con, con sẽ không lấy được vợ đâu.

Nếu con không lấy được vợ, bố mẹ thật không có mặt mũi nào đi gặp ông bà tổ tiên.”

Tôi không chấp nhận việc đó, làm sao có thể nhẫn tâm như thế với bố mẹ đây?

Nhưng rồi bố gợi lại chuyện cũ, chuyện khi tôi mới đi học. Vì tôi là con của một người què và một người mù mà bạn bè mang tôi ra làm trò đùa, đến thầy cô giáo trong trường cũng không thích tôi.

Bố cũng dặn sau này lấy vợ thành phố thì cứ nói với nhà vợ bố mẹ là chú và thím của con là được.

Về sau, tôi tìm được việc làm và có bạn gái. Nhưng lần đầu tiên đưa cô ấy về nhà, chưa kịp ăn một bữa cơm, cô ấy đã bỏ đi vì coi thường bố mẹ tôi, nói gia đình tôi có vấn đề, sau này sinh con ra sẽ không khỏe mạnh. Tôi đã vô cũng tức giận và quyết định chia tay.

Sau đó, tôi gặp cô bạn gái thứ hai và là vợ tôi bây giờ. Tôi rất yêu cô ấy và rất sợ mất cô ấy. Gia đình cô ấy lại khá giả, bố mẹ vợ đều là người có chức sắc. Nếu làm thông gia với bố mẹ tôi, tôi e rằng hoàn cảnh của gia đình tôi sẽ làm xấu thể diện của họ.

Vì thế, tôi đành làm theo lời bố dặn, chỉ tranh thủ lúc đi học hoặc đi công tác mới về thăm bố mẹ. Mỗi dịp lễ tết, tôi nhớ họ lắm nhưng không thể làm gì.

Cảm ơn cô đã lắng nghe tôi nói nhiều như vậy, bây giờ tôi dễ chịu hơn rồi.

Có hai việc không thể chờ đợi hay chần chừ ở đời, một là chăm sóc sức khỏe bản thân và hai là hiếu kính với bố mẹ. Ảnh minh họa.

Nghe xong câu chuyện của chồng, tôi không ngăn nổi nước mắt. Cuối cùng thì tôi đã hiểu nỗi khổ tâm của chồng. Tôi quyết định xin nghỉ phép ngay sau chuyến công tác, một mình tìm về nhà anh.

Đường núi quả rất khó đi. Chân tôi phồng rộp nhưng điều đó không ngăn được nguyện vọng của tôi.

Vị trưởng thôn dẫn tôi đến nhà chồng khi hai cụ đang tách ngô. Nhìn thấy tôi, bố chồng kinh ngạc đánh rơi bắp ngô trên tay.

“Sao con lại ở đây?” – giọng ông run rẩy. Mẹ chồng tôi sau khi biết chuyện cũng vội giơ hai tay về phía tôi.

Đặt hành lý xuông, tôi nắm lấy tay bà và quỳ xuống, nói: “Bố, mẹ, con đến đón bố mẹ về nhà.”

Bố mẹ tôi cảm động rưng rưng. Mẹ chồng ôm chặt lấy tôi, khóc ướt bả vai. Lúc chúng tôi đi, trong thôn đã đốt pháo chúc mừng. Tôi nghĩ, bố mẹ chồng tôi đã có thêm một lần nữa được mở mày mở mặt.

Về đến nhà, chồng tôi ra mở cửa. Anh đã vô cùng ngạc nhiên khi tôi trở về cùng bố mẹ.

“Anh à, em chính là người đã nghe câu chuyện của anh. Em đón bố mẹ về rồi. Bố mẹ chúng ta hoàn hảo đến thế, tại sao anh có thể để các cụ trên núi chứ?”

Anh xã ôm tôi thật chặt, nước mắt chảy dài. Và tôi đã cảm nhận được niềm hạnh phúc từ anh.

Khi bố mẹ còn sống, hãy hiếu thuận, chăm nom cho thật tốt, đó là đạo lý sống ở đời mà dù là ai, người làm con cũng phải ghi lòng tạc dạ.

* Theo Trí Thức Trẻ/soha

“>

Đập vỡ bình hoa hơn 100 triệu đồng, người phụ nữ mới nhận ra một sự thật dở khóc dở cười

Lo lắng vì bàn tay con trai mắc kẹt trong bình hoa, người mẹ quyết định mang búa ra đập vỡ chiếc bình. Chỉ đến khi món đồ giá trị vỡ tan, chị mới nhận ra một sự thật.

Từ câu chuyện chiếc bình hoa hơn 100 triệu và đồng xu 5 hào

Câu chuyện dưới đây là chia sẻ của một phụ nữ đang giữ chức tổng giám đốc của một công ty. Nội dung câu chuyện như sau:

Một hôm, đang lúi húi trong bếp làm cơm, chị bỗng nghe thấy tiếng cậu con trai 4 tuổi từ trong phòng khách vọng lại, giọng vô cùng lo lắng và sợ hãi: “Mẹ, mẹ mau ra đây.”

Vừa nghe vậy, chị vội chạy thật nhanh ra ngoài và phát hiện tay của con trai bị mắc kẹt trong một chiếc bình hoa, không thể nào rút ra được. Vì đau quá nên cậu bé khóc tướng lên.

Chị đã giúp con lôi bàn tay ra khỏi chiếc bình song thử đi thử lại mấy lần đều không được. Nhìn con khóc, tay lại đau, chị rối quá liền chạy đi lấy cái búa, cẩn thận đập vỡ bình hoa.

Phải tốn khá nhiều công sức, chị mới giúp con rút được tay ra khỏi miệng bình hoa. Lúc này, chị mới thấy bàn tay nhỏ xíu của con đang nắm chặt, co cứng, không thả lỏng ra được.

Ảnh minh họa.

Chị lại được phen hoảng hốt, lo lắng không biết có phải vì bàn tay kẹt trong chiếc bình lâu quá nên mới như vậy hay không.

Cho đến khi xoa bóp, cẩn thận nới lỏng được từng ngón tay ra, chị mới thở phào nhẹ nhõm: Tay thằng bé không sao rồi, trong lòng bàn tay nhỏ xíu ấy nắm chặt một đồng xu trị giá 5 hào.

Điều này khiến chị dở khóc dở cười, bởi chiếc bình chị vừa đập vỡ là một chiếc bình cổ trị giá đến hơn 100 triệu đồng.

Thì ra, cậu bé nghịch ngợm đã bỏ đồng xu vào trong bình hoa. Đến lúc muốn lấy nó ra nhưng vì bàn tay bé nắm chặt lại để giữ đồng xu nên không tài nào rút tay ra được.

Chị hỏi con: “Tại sao con không thả lỏng tay ra, bỏ đồng xu xuống? Như thế con có thể rút tay ra mà mẹ cũng không phải đập vỡ bình hoa!”

“Mẹ ơi, bình hoa sâu như thế, con sợ khi con buông lỏng tay, đồng xu sẽ rơi mất”, – cậu bé trả lời mẹ.

Đến đạo lý buông bỏ ở đời

Hẳn có người sẽ thấy buồn cười khi nghe xong câu chuyện này song trong thực tế cuộc sống, thông điệp từ câu chuyện có thể giúp nhiều người trong chúng ta phản tỉnh:

Mặc dù câu chuyện xảy ra với một đứa trẻ 4 tuổi nhưng thực ra, hiện tượng này xuất hiện khá phổ biến ở những người trưởng thành.

Rất nhiều người đang vì muốn giữ thật chặt thứ đang nắm trong tay mà cuối cùng rơi vào tình huống “tham đũa bỏ mâm”, vì thứ nhỏ mà mất thứ lớn, thậm chí là gây ra bi kịch.

Tất nhiên, “đồng xu” được những người đó nắm thật chặt không phải là đồng xu 5 hào mà là những thứ với họ, chúng rất quan trọng như thành tựu, quyền lực, lợi ích, thể diện…

Sở dĩ họ nắm chặt không chịu buông “đồng xu” đó là bởi hai lý do:

Thứ nhất, đã sở hữu rồi sẽ cho rằng đó là của mình, phải giữ cho bằng được.

Thứ hai, họ sợ nếu buông tay, những thứ kia sẽ mất, vì thế mà họ sợ.

Trong cuộc sống, có nhiều khi chúng ta phải buông bỏ, mới mong có được những thứ tốt đẹp hơn. Ảnh minh họa.

Chúng ta cảm thấy chuyện đứa trẻ nắm chặt tay không chịu buông đồng xu 5 hào để rồi về sau, người mẹ phải đập vỡ chiếc bình hoa trị giá hơn 100 triệu đồng thật buồn cười, song đâu đó, chúng ta cũng thấy thật đáng tiếc.

Nhưng liệu chúng ta đã từng nghĩ rằng: Mình đã bao giờ nắm chặt một hoặc vài đồng xu không chịu buông tay để rồi mất đi cơ hội và sự phát triển lớn hơn, thậm chí là có thể gây ra bi kịch không đáng có?

Việc chúng ta quyết định buông bỏ xảy ra chỉ trong một tích tắc, sau một suy nghĩ. Có lẽ phải buông, chúng ta mới có được. Và việc này, cần phải học cả đời, bởi đó là một dạng trí tuệ, một cảnh giới cao độ.

* Theo Trí Thức Trẻ/soha

“>