Người anh hùng trong cơn sóng thần, hy sinh chính mình để giữ lại bình yên cho người khác

“Anh ấy là một anh hùng dân tộc trong lòng chúng tôi” đó là những gì Phi công Ricosetta mô tả về Anthonius Gunawan Agung, một nhân viên kiểm soát không lưu ở sân bay Palu, Indonesia. Anthonius đã qua đời khi anh cố gắng hướng dẫn máy bay do Ricosetta điều khiển bay lên khỏi mặt đất trước khi động đất và sóng thần phá hủy Palu.

Chính hành động anh hùng của chàng trai trẻ đã giúp cho hàng chục sinh mạng được an toàn cất cánh. Nhưng những giây phút còn lại có lẽ đã không còn đủ để Anthonius cứu lấy sinh mạng của chính mình.

Cơ trưởng Ricosetta Mafella và chiếc máy bay Batik Air (Nguồn: Instagram icoze_ricochet)

“Cho phép cất cánh”

Chiều thứ sáu ngày 28/09, Anthonius Gunawan Agung, 21 tuổi đã ở tại tháp canh sân bay Palu khi máy bay Batik Air do Ricosetta điều khiển đang nằm trên đường băng.

“Tôi đã vội vã cất cánh, có một giọng nói trong đầu bảo tôi rằng tôi phải rời khỏi đây ngay lập tức” – Ricosetta kể lại. “Tôi đã thúc giục phi hành đoàn không được chần chừ”.

Vào lúc 18h02, chiếc máy bay cất cánh, vài phút sau đó, một trận động đất cường độ 7,5 Richter đã xảy ra.

Khi tháp đồng hồ bắt đầu rung chuyển, những người xung quanh Agung bắt đầu tìm cách trốn thoát, nhưng anh vẫn tiếp tục ở lại và theo dõi chiếc máy bay để đảm bảo nó có thể cất cánh an toàn.

Lời cuối cùng mà người ta nghe thấy được từ anh là: “Batik 6321 cho phép cất cánh”

Sau đó anh nhận ra rằng lối thoát đã bị khóa, không còn lựa chọn nào khác Agung phải nhảy ra khỏi tòa tháp đang bắt đầu đổ sụp. Agung đã qua đời trong khi được đưa tới bệnh viện để điều trị.

Anthonius Gunawan Agung – người hùng trong trận động đất (Nguồn: Instagram icoze_ricochet)

Cơ trưởng Ricosetta và 147 hành khách không hề biết chuyện gì đang diễn ra dưới mặt đất. Từ trong khoang lái, họ chỉ nhìn thấy những cơn sóng rất lớn đang tiến dấn tới bờ biển.

“Tôi thấy nhưng con sóng với chiều dài rất lớn, nó to dần nhưng tôi không biết nó là gì”, Ricosetta nói với phóng viên của BBC.

“Tôi đã cố gắng liên lạc với trạm kiểm soát không lưu để báo cáo về những điều tôi nhìn thấy, nhưng không một ai ở đầu bên kia trả lời”

Chỉ sau đó Ricosetta mới hiểu vì sao cuộc gọi của mình bị bỏ qua.

“Tôi đã ở trong nhóm WhatsApp với một đài quan sát khác, và một trong số họ đã nói với tôi rằng họ đã yêu cầu Agung tự cứu mình khỏi tòa tháp”.

“Nhưng anh ta nói, anh chưa thể rời đi, chuyến bay của Batik vẫn chưa cất cánh”.

“Khi được nghe điều đó, tôi đã không nói nên lời, tôi rất buồn. Tất cả chúng tôi đã có thể là nạn nhân, anh ấy là anh hùng của tôi và của cả dân tộc”.

Lễ tiến đưa Agung về nơi an nghỉ (Nguồn: AriNav Indonesia)

Có gần 2000 người thiệt mạng trong thảm họa động đất kèm sóng thần ở Indonesia vào ngày 28/9. Nó đã khiến nhiều công trình sụp đổ và hàng triệu người bị ảnh hưởng, nhưng trong hoàn cảnh tang thương đó vẫn có rất nhiều tấm lòng cao cả sẵn sàng dành cả sinh mệnh của mình để cứu giúp những người khác.

Câu chuyên về sự hy sinh của Agung đã nhanh chóng được lan truyền và nhận được sự cảm thông sâu sắc của cả cộng đồng. Người ta tôn vinh anh như một anh hùng, thậm chí nhiều họa sĩ còn chuyển thể câu chuyện sống động ấy thành truyện tranh và đăng tải lên Instagram. Hãy cùng chúng tôi thưởng thức tác phẩm của các họa sĩ để tưởng nhớ tới chàng nhân viên không lưu dũng cảm ấy.

Vì sao các bậc cha mẹ nhất định phải dạy cho trẻ biết cách từ chối?

Hoa mai không chịu thỏa hiệp với mùa đông lạnh giá nên mới hiên ngang nở giữa đất trời lạnh giá; ngọc trai không chịu thỏa hiệp với vỏ trai nên mới có ánh hào quang lấp lánh; các hạt giống không chịu thỏa hiệp với bùn đất nên mới đón được ánh nắng mặt trời ấm áp đó sao. Con người cũng vậy, có rất nhiều người nói “không” và từ chối, không phải vì sợ đắc tội với người khác mà là họ không muốn làm tổn thương người khác, vì họ biết nghĩ cho người khác mà thôi.

Một hôm, có ba người đến một công ty lớn phỏng vấn xin việc. Vị giám khảo chính nói:

– Các anh đều đã vượt qua vòng đầu tiên, hơn nữa thành tích lại rất tốt. Bây giờ tôi sẽ giao cho các anh một nhiệm vụ, trắc nghiệm lòng dũng cảm và các tố chất khác nữa. Công ty sẽ tuyển người nào dũng cảm nhất.

Người thứ nhất nhận nhiệm vụ là đập vỡ cửa kính.

– Haizz có gì khó đâu! Người đó liền siết chặt nắm đấm, nhắm vào cửa kính, đấm một cái thật mạnh. Rồi một tiếng “choang” phát ra, cửa kính vỡ tan, nhưng bàn tay anh ta cũng bị thương.

Vị giám khảo kia lại giao nhiệm vụ cho người thứ hai và nói:

– Dưới lầu có một căn phòng nhỏ, một nhân viên dọn dẹp vệ sinh rất lười biếng đang nằm ngủ trong đó. Ở đây có một thùng nước bẩn, cậu mở cửa căn phòng nhỏ ấy ra, không cần nói năng gì, đổ thẳng nước bẩn lên người cô ta!

Người này do dự giây lát rồi xách thùng nước bẩn đến căn phòng nhỏ, bên trong quả nhiên có một nhân viên dọn dẹp đang nằm ngủ. Anh ta nghiến răng, hất nước bẩn lên người đang nằm kia rồi bỏ chạy.

Giám khảo mỉm cười nói:

– Đừng lo, đó không phải là người thật, chỉ là tượng sáp thôi! Người đó nghe xong liền thở phào.

Tiếp đó, giám khảo giao nhiệm vụ cho người thứ ba:

– Trong đại sảnh có một gã béo, hãy nhân lúc hắn ta không để ý, anh hãy đấm cho hắn một cái, sau đó chạy nhanh về đây, hắn tuyệt đối không đuổi kịp anh đâu!

Không ngờ người này nghe xong liền lắc đầu, nói:

– Xin lỗi, tôi nghĩ, tôi chẳng có lý do gì để đánh anh ta cả. Nếu như đây là cách trắc nghiệm lòng dũng cảm của ông, tôi xin rút lui!

Cuối cùng, giám khảo tuyên bố trước mặt ba người rằng người thứ ba được chọn. Hai người còn lại không phục nên vị giám khảo giải thích:

– Những nhiệm vụ mà tôi giao cho các cậu đều rất vô lý, nhưng các cậu lại không hề từ chối. Mà chỉ có những người dám nói “không” mới là người mà công ty này cần. Bởi vì, đôi khi, để từ chối cũng cần có dũng khí.

Qua câu chuyện ngắn trên mỗi người trong chúng ta cũng sẽ có thể ngộ riêng và rút ra bài học nào đó cho mình. Nhưng từ thực tiễn chẳng đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng, hoa mai không chịu thỏa hiệp với mùa đông lạnh giá nên mới hiên ngang nở giữa đất trời lạnh giá; ngọc trai không chịu thỏa hiệp với vỏ trai nên mới có ánh hào quang lấp lánh; các hạt giống không chịu thỏa hiệp với bùn đất nên mới đón được ánh nắng mặt trời ấm áp đó sao.

Con người chúng ta cũng vậy thôi, có rất nhiều người nói “không” và từ chối, không phải vì sợ đắc tội với người khác mà là họ không muốn làm trái đạo lý, làm tổn thương người khác, vì họ biết nghĩ cho người khác mà thôi. Thực ra, khi chúng ta muốn nói “không”, đừng nghĩ ngợi quá nhiều, hãy dũng cảm nói ra! Bạn sẽ ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng, chuyện không hề tồi tệ như bạn tưởng.

Khi con bạn lớn lên, chúng sẽ phải đối mặt với những quyết định khó khăn trong cuộc đời và có không ít lần chúng sẽ phải nói lời từ chối. Vì vậy, là một phụ huynh, bạn hãy dạy cho trẻ kỹ năng từ chối một cách đúng đắn ngay từ nhỏ.

Ngay từ lúc bước vào trường mầm non, tiếp xúc với bạn bè cho đến lúc trưởng thành và bước vào đời, nghệ thuật nói lời từ chối sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến sự thành công của một con người, nhất là trong cuộc sống hiện nay, khi mà giới trẻ phải đối mặt với rất nhiều cám dỗ như thuốc lá, ma tuý, rượu bia… Không ít đứa trẻ cho rằng từ chối người khác là một biểu hiện đáng ghét và sẽ làm tổn thương họ. Chính vì thế, bạn hãy dạy con mình nghệ thuật nói “không” trong những tình huống cần thiết để trẻ có thể tự tin hơn trong các quyết định của mình. Sau đây là một vài cách để các bậc cha mẹ dạy con mình cách từ chối. Nói “không” như thế nào?

Nói “không, cảm ơn!”

“Không, cảm ơn!” là câu nói đơn giản và thẳng thắn nhất mà mọi người đều có thể chấp nhận được. Thế nhưng, chính sự ngắn gọn và dứt khoát của nó khiến nhiều người e ngại rằng nó không được khéo léo cho lắm. Bạn hãy đưa ra một số trường hợp mà trẻ cần phải sử dụng lời từ chối này, chẳng hạn như khi có người mời hút thuốc, khi được một người lạ cho quà…

“Không, cảm ơn!” là câu nói dễ nhất giúp trẻ luyện tập thói quen “từ chối”. ( ảnh internet)

Lặp đi lặp lại nhiều lần lời từ chối

Hãy nói với con rằng chúng phải biết lặp đi lặp lại lời từ chối của mình nhiều lần nếu đối phương liên tục chèo kéo và tạo áp lực cho con. Một khi đã đưa ra lời từ chối, hãy kiên quyết với những gì đã nói và đừng để đối phương lay chuyển. Con có thể nhắc lại nhiều lần một lời từ chối, ít nhất là khi không biết giải thích hay trình bày như thế nào.

Đưa ra lý do từ chối

Có thể đó là lý do hết sức đơn giản như “Tôi không được phép làm điều đó” hoặc “Đó là điều không tốt cho cả tôi và bạn”, “Tôi không thích làm điều này”… Quan trọng nhất là bạn phải chỉ cho con nói ra với một thái độ tự tin và cương quyết, như vậy con sẽ từ chối hiệu quả và tránh khỏi những cuộc tranh cãi không cần thiết.

Tìm cách tránh xa hoặc cố tình phớt lờ đối phương

Cách này chỉ áp dụng trong một vài trường hợp khi con cảm thấy không an toàn hoặc gặp phải những lời đề nghị xấu từ người lạ.

Thay đổi chủ đề hoặc đề nghị làm một việc khác

Cách này rất hiệu quả khi từ chối bạn bè và ngăn họ làm những việc tai hại. Bạn có thể hướng dẫn con nói rằng “Thay vì làm việc này chúng ta hãy…” hoặc “Mình nghĩ là như thế này… sẽ tốt hơn”. Với một cách nói thông minh và khéo léo, con bạn không chỉ tránh được những hành động xấu mà còn góp phần giúp bạn mình tránh xa điều đó.

Khẳng định chính mình

Đây là yếu tố quan trọng nhất trong tất cả các cách trên. Nếu con bạn có thể khẳng định được lập trường của mình có nghĩa là trẻ đã học được một kỹ năng sống quan trọng. Từ chối thành công mà không bị mất lòng người khác chứng tỏ con bạn là một đứa trẻ thông minh và quyết đoán. Điều đó rất cần sự chỉ dạy và hướng dẫn của cha mẹ. Không ít người căn dặn con cái không được làm điều này, điều khác mà quên chỉ dạy cho trẻ cách từ chối trước những cám dỗ ấy.

Khẳng định chính mình
Bồi dưỡng thói quen từ chối cũng là để tạo cho trẻ một lập trường vững chắc. (Ảnh: picturelights.club)

Cũng giống như các kỹ năng khác, kỹ năng từ chối con cũng cần được học từ cha mẹ. Tùy thuộc vào từng độ tuổi mà trẻ sẽ phải đối mặt với những tình huống khác nhau, điều quan trọng nhất là bạn phải lường trước những tình huống có thể xảy ra với trẻ và giúp chúng thực hành với những tình huống đó. Bạn hãy bắt đầu bằng cách hỏi xem trẻ sẽ làm gì nếu bị yêu cầu làm một việc mà trẻ không thích. Bạn có thể đóng vai là người đưa ra những lời đề nghị không tốt để trẻ thực hành trong những tình huống cụ thể. Điều này sẽ giúp trẻ tiếp thu nhanh và ghi nhớ rất lâu. Một khi con bạn đã học được kỹ năng từ chối, trẻ sẽ cư xử khéo léo hơn và biết cách bảo vệ mình trong những trường hợp không có cha mẹ bên cạnh.

Sống ở đời cần thông suốt: 30 tuổi nên lập gì, 40 tuổi nên hiểu gì, 50 tuổi nên biết gì, 60 tuổi thấu những gì, 70 tuổi thuận theo cái gì?

Cuộc sống, là một cuốn sách vô số chữ, mỗi người có cách đọc của riêng mình. Cuộc sống, là một câu hỏi có nhiều lời giải, mỗi người có đáp án của riêng mình và cuộc sống được đánh giá không phải bằng số năm bạn sống mà là cách bạn sống trong những năm đó.

30 tuổi lập cái gì?

Lập thân

Lập thân ý là tạo lập nhân cách và tu dưỡng bản thân, nó bao gồm: tu dưỡng về tư tưởng, đạo đức, bồi dưỡng về năng lực. Tự cường là cái gốc của việc lập thân, phụ thuộc vào cha mẹ, bạn bè để thỏa mãn những nhu cầu, mong muốn của bản thân là biểu hiện của một người yếu đuối, thậm chí là thất bại. Lập thân là yêu cầu căn bản nhất đối với mỗi người nếu muốn tạo được cho mình một chỗ đứng trong xã hội.

Lập nghiệp

Lập nghiệp chính là tạo dựng sự nghiệp bản thân, người đã bước vào ngưỡng tuổi 30 cũng nên có một sự nghiệp khá vững chắc rồi. Dấn thân vào bất cứ ngành nghề gì cũng cần có bản lĩnh, nói cách khác là phải có sở trường, mánh khóe, đây là bảo bối phòng thân mà ai cũng cần phải chuẩn bị cho mình.

Lập gia

Lập gia chính là có cho mình một gia đình riêng, xã hội ngày nay luôn rất bận rộn, quay cuồng, nó lấy đi rất nhiều thời gian của người trẻ, khiến họ cứ mãi trì hoãn chuyện thành gia lập thất, nhưng tôi cho rằng 30 tuổi mới kết hôn cũng không còn sớm đâu.

40 tuổi nên “ngộ” ra cái gì?

Bên ngoài, họ hiểu xã hội

Cuộc sống của con người vốn dĩ không thể tách ra khỏi xã hội, xã hội càng tiến bộ, sự phụ thuộc của con người vào xã hội càng cao. Những người 40 tuổi, đã không còn trẻ nữa, những trải nghiệm cuộc sống đã phần nào làm phai mờ đi những đam mê, họ trở nên trầm ổn hơn, những khó khăn, những kinh nghiệm khiến họ “ngộ” ra rằng mối quan hệ giữa con người và xã hội chính là mối quan hệ giữa cá nhân và cộng đồng, con người là một phần của quần thể xã hội, không thể nào tách ra khỏi vòng tròn xã hội đó.

Bên trong, họ hiểu bản thân mình

Cái gọi là trưởng thành chính là sự trưởng thành của nội tâm. Có lý tưởng là chuyện đương nhiên nên làm, nhưng quan trọng là đi thực hiện, đi hiện thực hóa nó; có ước mơ, rất tốt, nhưng quan trọng là phải phù hợp với thực tế.

Với bản thân mình, họ hiểu ra trách nhiệm

Trước hết, họ cần phải làm tốt công việc của mình, nó không chỉ là vấn đề nhu cầu cuộc sống mà còn là sự cống hiến cho xã hội, là trách nhiệm xã hội mà mỗi người nên có, chỉ khi từng thành viên trong xã hội nỗ lực phấn đấu thì xã hội mới có thể tiến bộ.

Tiếp theo, người ở độ tuổi 40, cha mẹ họ tuổi đều đã cao, là một người đã 40 tuổi, bạn cần phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc, hiếu thuận với cha mẹ, trách nhiệm với gia đình. Ngoài ra, con cái cũng đang ở độ tuổi học hành, nuôi dưỡng giáo dục tốt con cái cũng là trách nhiệm của mỗi bậc làm cha làm mẹ.

50 tuổi nên biết cái gì?

Biết quỹ đạo vận mệnh của của bản thân, không oán trách ông trời

Lúc 30 tuổi, quỹ đạo cuộc đời của đại đa số đều khá khúc khuỷu, 40 tuổi quỹ đạo đó đạt đến đỉnh điểm, 50 tuổi quỹ đạo tương đối ổn định. Nếu không có tình hình gì đặc biệt thì sẽ chẳng có biến động gì lớn nữa. Những người 50 tuổi, đã đi qua hơn nửa cuộc đời, họ đang ở vào cái giai đoạn tỉnh táo nhất của đời người, tuyệt đối không oán than ông trời bất công hay như nào nữa mà sẽ âm thầm, lặng lẽ chấp nhận hiện thực cuộc sống.

Biết vị trí, địa vị của bản thân

Trải qua hơn 20 mấy năm bôn ba, có sự nghiệp riêng, bất kể là họ làm ngành nghề gì, trải qua hơn hai mấy năm nỗ lực, tất cả các phương diện như trình độ chuyên môn, trình độ kỹ thuật, kinh nghiệm, năng lực quyết đoán hay năng lực cá nhân đều đã đạt đến một trình độ nhất định, có thể nói là thuộc phái thực lực, lão làng.

Biết trách nhiệm vẫn chưa hoàn thành của mình

Những người ở độ tuổi 50 dù chưa đến lúc nghỉ hưu những cũng chẳng còn xa cái ngày đó nữa, lúc này, ai cũng đều muốn có thể tiếp tục làm thêm 10 năm nữa, muốn làm hết trách nhiệm của mình với xã hội; trách nhiệm với cha mẹ già, với gia đình nhỏ của mình.

60 tuổi thấu cái gì?

Thấu đời người

Đời người có 3 giai đoạn: từ lúc ra đời đến trước khi bước ra xã hội, là lúc học tập, tích lũy tri thức, tôi gọi đây là giai đoạn trưởng thành; khoảng 30 tới khi nghỉ hưu, đây là quãng thời gian cho công việc, giai đoạn cống hiến cho xã hội, gia đình, cha mẹ, con cái, tôi gọi đây là giai đoạn cống hiến; từ sau khi nghỉ hưu, từ con người của xã hội trở về làm con người cả gia đình, hưởng thụ tuổi già, hưởng thụ sự chăm sóc của con cái, tôi gọi đây là giai đoạn thu hoạch.

Thấu sinh mệnh

Người 60 tuổi, sống một cuộc sống khỏe mạnh, tích cực, vui vẻ là điều quan trọng nhất, ít nhất bạn có thể giảm bớt gánh nặng trách nhiệm cho con cái.

Thấu danh lợi

Lúc còn đi làm, bạn là ai ở nơi làm việc quyết định địa vị xã hội của bạn; khi nghỉ hưu rồi địa vị đó cũng thay đổi, bạn không còn là người của xã hội nữa mà là con người của gia đình, tất cả những gì bạn đạt được đều trả lại hết cho xã hội, hiệu trưởng, giám đốc, kỹ sư, giáo sư, bác sỹ… một khi đã nghỉ hưu rồi thì ai cũng là: người về hưu.

70 tuổi thuận cái gì?

Thuận theo ý mình nhưng cũng thuận tự nhiên

Không oán thán nữa, tiền dưỡng lão bao nhiêu cũng không tính toán, con cái có thường đến hay không cũng không quá bận tâm, không yêu cầu cao với vật chất cuộc sống, ăn thấy ngon miệng, ăn tốt là đủ rồi, nhà không quan tâm lớn nhỏ nữa, đủ để ở là được. Đối với bản thân, chuyện gì mình thích thì đi làm, không để ý đến con mắt của người khác nữa, cơ thể lão hóa ư, đó là chuyện sớm muộn, sống chết ư, cứ thuận theo tự nhiên.

Thuận theo ý mình nhưng hãy gặp sao yên vậy

Thản nhiên đối mặt với mọi sự gặp gỡ trong cuộc sống, gặp chuyện vui không quá phấn khích, gặp chuyện buồn phải thoát ra khỏi nỗi buồn đó càng sớm càng tốt, bất kể là gặp phải chuyện gì đều phải giữ cho mình một trạng thái bình tĩnh và trầm ổn, chính là gặp sao yên vậy.

Thuận theo ý mình nhưng không vượt quá giới hạn, quy tắc

Thuận theo ý mình không đồng nghĩa với việc cái gì cũng không quan tâm, cái gì cần tuân thủ vẫn phải tuân thủ, đừng vượt quá giới hạn.

(vn.pngd)

Phụ nữ không ngại lấy chồng nghèo, chỉ sợ lấy nhầm đàn ông vừa lười biếng lại vừa không có chí tiến thủ

Tất nhiên, chẳng ai biết trước được điều gì. Phải sống với nhau, người ta mới hiểu kĩ về nhau. Nhưng đàn ông à, đã chấp nhận lấy vợ, sinh con thì phải thay đổi tính nết.

Vất vả ngược xuôi những năm tháng tuổi trẻ rồi cuối cùng ai cũng phải đi tìm một bến đỗ cuối đời mình. Trai gái đến tuổi thì lập gia đình, sinh con đẻ cái. Đâu có mấy ai chịu được cô đơn cả đời rồi rời khỏi thế giới này trong sự lạnh lẽo đâu.

Ngoài thành công, con người ta cũng hướng mình đến một mục tiêu cuộc sống khác, đó là hạnh phúc. Hạnh phúc sống trong tình yêu thương, hạnh phúc bên những người mình trân quý cả đời, tưởng dễ mà khó vô cùng. Bởi không phải ai cũng giữ trọn trong tay mình sợi dây hạnh phúc ngay từ đầu.

Và phụ nữ thường là những người đau đáu nhất về sợi dây ấy, không biết cầm chừng đến khi nào. Phụ nữ vốn nhạy cảm nên họ thường suy nghĩ thấu đáo. Một khi họ đã quyết định kết hôn thì chắc hẳn họ muốn dành cả đời chăm lo cho những người mình yêu thương cũng như muốn nhận được quan tâm, chăm sóc.

Đi lấy chồng là người phụ nữ chấp nhận hi sinh tuổi trẻ của mình để cùng người mình yêu thương vun đắp tất cả lại từ đầu. Phụ nữ đâu ngại lấy chồng nghèo, hai bàn tay ta làm nên tất cả. Đã có nhau thì chẳng việc gì gây cản trở, khó khăn đến mấy cũng chỉ là những gia vị cần thiết của tình yêu mà thôi.

Bố mẹ tôi vốn dĩ đến với nhau là vậy, chỉ từ tình yêu. Ngày lấy mẹ, bố tôi còn thất nghiệp, mỗi tháng chuyển việc một lần, khi là thợ trát trần nhà, khi thì thầy giáo dạy karate, dạy tiếng Anh. Mẹ tôi là sinh viên Sư phạm nên cũng xin được vào một trường huyện, ngày đạp xe hơn 10 cây số từ thành phố rồi đến chiều lại đạp ngược lên. Thời ấy, nhà nào có xe máy thì chắc hẳn phải giàu có lắm.

Thế rồi, thời gian trôi qua, bố tôi xin vào làm tiếp thị ở một công ty xi măng. Cứ đi làm rồi tích cóp cũng mua được cái nhà. Công việc của bố tôi cũng chẳng ổn định là mấy, cứ vài năm là chuyển đổi nơi công tác một lần.

Bố mẹ bảo, mỗi lần chuyển việc là một lần may mắn đấy. Có lẽ là không vì do thời buổi làm ăn khó khăn, nhu cầu cuộc sống tăng lên với 2 đứa con đến tuổi ăn tuổi học; và có lẽ là như vậy, bố tìm được những công việc lương cao hơn, sắm xe sửa nhà cho gia đình.

Khi yêu, con người dễ dàng đến với nhau bằng tình cảm. Nhưng khi lấy nhau rồi, câu chuyện chẳng còn dễ dàng đến thế. Sống được với nhau, âu còn do là cái nghĩa.

Hàng xóm nhà tôi có chị vợ ngày ngày cãi nhau với chồng, sáng trưa chiều tối lúc nào cũng thấy xoong nồi loảng choảng. Lí do là bởi, vợ thì sáng chiều quanh quẩn cái sạp bán quần áo ngoài chợ, còn chồng lúc nào cũng “cắm mặt” vào điện thoại chơi game.

Anh chồng vốn là con một nên bố mẹ chiều chuộng, “nắng không đến mặt, mưa không đến đầu”. Học hành, thi cử trước giờ đều do bố mẹ lo. Đến khi ra trường, bố mẹ lại chạy vạy xin vào nhà nước, anh ta làm được dăm bữa nửa tháng liền xin nghỉ vì không thích làm theo yêu cầu của người khác.

Vì bố mẹ có một xưởng mộc nhỏ nên anh ta lấy cớ là muốn nối nghiệp gia đình. Lẽ là muốn được rảnh rỗi, không thích làm gì, chỉ “ngồi mát ăn bát vàng” nên ngoài 1, 2 tiếng đồng hồ mỗi ngày xuống kiểm tra thợ làm thế nào, anh ta chỉ chực dán mắt vào game.

Thậm chí, khi anh ta lấy vợ, hàng xóm cũng phải lo thay, không biết cô vợ có chịu được thói lười làm của chồng không. Thề non hẹn biển sẽ sửa đổi tính nết, ấy vậy mà, sau khi sinh đứa thứ nhất, anh ta vẫn giữ thói quen cũ. Chị vợ đã từng khóc lóc thảm thiết: “Thà không lấy chồng còn hơn lấy nhầm chồng”. Vừa mới hôm qua thôi, chị vợ nhất quyết khăn gói ôm con về nhà ngoại.

Thân sinh ra là đàn ông, dù có thời thế thế thời thay đổi thế nào, thì vẫn là những trụ cột gia đình, vẫn là những người “lưng dài vai rộng” gánh vác trọng trách. Đàn ông nghèo có thể chăm chỉ làm nên tài sản, chứ đàn ông không có chí tiến thủ cả đời không có tiền đồ.

Thân sinh ra là phụ nữ, dù có mạnh mẽ tới mức nào, thì sâu bên trong vẫn mỏng manh, yếu đuối, cần một điểm tựa. Đàn ông nghèo tiền của thì phụ nữ chấp nhận được vì “nay nghèo mai giàu” đâu ai biết nhưng đàn ông nghèo tư duy thì ấy là gánh nặng cả đời của người phụ nữ.

Tất nhiên, chẳng ai biết trước được điều gì. Phải sống với nhau, người ta mới hiểu kĩ về nhau. Nhưng đàn ông à, đã chấp nhận lấy vợ, sinh con thì phải thay đổi tính nết. Không còn tự do, không còn một mình làm gì cũng được, không còn những buổi tụ tạp bạn bè liên miên, xin hãy nghĩ đến người kề vai sát cánh hằng ngày cùng bạn. Gia đình hạnh phúc cũng là một tài sản đáng giá trong đời người đàn ông.

Đàn ông mà không có chí tiến thủ khác nào một con vẹt “bảo gì nói nấy”. Bạn muốn gia đình hạnh phúc, trước tiên, hãy lao mình vào biển lớn. Nếu ngại khổ ngại khó thì bạn sẽ chẳng có gì, rồi đến một lúc nào đó, ngay cả vợ con bạn cũng tự rời đi.

Đàn ông “làm mình làm mẩy”, kén chọn, chỉ biết chăm chút ngoại hình mà không quan tâm sự nghiệp, không đặt mục tiêu cho con đường công danh không xứng đáng là một người biết yêu gia đình. Mấy cô bạn gái tôi quen còn đặt mục tiêu sự nghiệp lên trước chuyện tình cảm nên giờ không mua được nhà được xe thì cũng giữ chức vụ này kia, đáng để cánh đàn ông phải ngước nhìn.

Thứ phụ nữ ngại nhất không phải là một ông chồng nghèo, họ sợ nhất “vớ” phải một anh đàn ông vừa lười biếng lại không có chí tiến thủ!

(vn.pngd)

Tạo khẩu nghiệp làm tổn hao phúc khí: 3 kiểu người sau đây rất dễ phạm phải

Vận mệnh của một người tốt hay không tốt, có thể suy từ cái miệng của họ có hay không có khẩu đức. Người xưa thường nói “Ngôn do tâm sinh” (lời nói là do tâm mà sinh ra). Nếu miệng thường hay nói những lời không hay, không tốt, thị phi, nguyền rủa, … thì phúc báo sẽ từ đó mà tổn thất rất nhanh.

“Kiểm soát được cái miệng của mình là một loại mỹ đức bậc nhất mà nhân loại cần phải học được” – lời của một triết gia người Hy Lạp từng nói.

Mệnh của một người tốt có thể tích phúc, giàu sang phú quý. Trái lại, một người có mệnh tốt nhưng cái miệng không tốt thì phú quý cũng mất. Cho nên, mệnh của một người tốt hay không chịu ảnh hưởng rất nhiều từ chính cái miệng của người ấy.

Bởi vậy, khi thấy bản thân thường không gặp may mắn, nên xem xét lại bản thân mình đã tu khẩu tốt hay chưa. Kiểm soát tốt cái miệng của bản thân cũng chính là bảo vệ được phúc đức của mình. Trong cuộc sống có 3 kiểu người dễ phạm khẩu nghiệp mà làm hao tổn phúc khí của mình:

1. Người ăn nói tùy tiện

Cổ ngữ có câu: “Bệnh tòng khẩu nhập, họa tòng khẩu xuất”, bệnh từ miệng mà vào, họa từ miệng mà ra. Hay có câu: “Nói quá nhiều tất sẽ nói lỡ”. Cho nên, lời nói rất nhiều khi dẫn đến thị phi, xung đột.

Rất nhiều người mệnh không tốt chính là bởi vì nói quá nhiều, hơn nữa còn là nói mà không suy nghĩ, không biết lời nào nên nói lời nào không, lúc nào nên nói lúc nào không. Nói chuyện một cách tùy tiện, không chú ý hạn độ, không phân thân xa mà nói rất dễ dàng khiến mâu thuẫn xảy ra.

Im lặng đúng lúc là một việc vô cùng trọng yếu. Sự việc không khẳng định được đúng hay không thì nhất định không cần nói bừa. Đừng vì tranh luận một chút việc nhỏ mà gây ra họa lớn.

Dù cho là bạn bè thân thiết hay người nhà, cũng không nên nói quá nhiều mà can dự vào cuộc sống của họ. Quản tốt được cái miệng của bản thân, học cách im lặng đúng lúc là cách bảo vệ được phúc đức của bản thân.

2. Người nói lời quá cay nghiệt, chua ngoa

Nói chuyện cay nghiệt, quá chua ngoa cũng là một cách giảm phúc đức. Chúng ta đều biết khẩu đức rất quan trọng. Người không có khẩu đức sẽ dễ dàng phạm phải khẩu nghiệp. Người mà phạm phải khẩu nghiệp thì mệnh có tốt cũng sẽ trở thành không tốt.

Thời xưa, khi muốn xem một người có vận tốt hay không, trước tiên người ta xem người ấy có khẩu đức hay không. Nếu một người nói những lời cay nghiệt, chua ngoa, những lời thiếu đạo đức cũng không ngại nói, khi khẩu nghiệp tích lũy từng ngày từng ngày thì cho dù người ấy có không làm việc gì thất đức nhưng phúc khí cũng sẽ tiêu hết.

Nhà Phật thường giảng nhân quả báo ứng, miệng của một người nói lời gì thì sẽ đắc được quả ấy. Cho nên, trong Kinh Phật cũng dạy lời nói phải mềm dẻo, ôn nhu.

Nói lời không nên quá cứng rắn, cũng không được “khẩu thị tâm phi” (nói một đằng nghĩ một nẻo), lại càng không nên xoáy vào nỗi đau của người khác. Không nên nói lời chế nhạo người khác, luôn nhìn vào nhược điểm của người khác, phải biết rằng con người không ai hoàn mỹ và trong mắt người khác bạn cũng có không ít nhược điểm.

Lời nói xuất phát từ tâm, tâm của bạn lương thiện thì lời nói cũng không cay nghiệt. Nếu hôm nay bạn dùng lời nói khiến người ta khó xử thì rất có thể ngày mai bạn sẽ gặp phải cảnh đó.

3. Người gặp chuyện là oán trời trách đất

Oán giận có lẽ là điều vô dụng nhất trên đời này. Oán trời trách đất chỉ là biểu hiện của việc thừa nhận bản thân quá hèn yếu.

Một người nếu gặp chuyện luôn oán trời trách đất, không thể nhận rõ chính mình thì vĩnh viễn không trưởng thành được. Người hễ gặp chuyện là tìm nguyên nhân và đổ cho khách quan, luôn trách cứ người khác thì vĩnh viễn không tiến bộ được.

Cổ nhân có câu: “Thiên Đạo thù cần”, tức là đạo Trời sẽ ban thưởng cho người cần cù, cố gắng, chăm chỉ. Oán trời trách đất chỉ có thể làm lãng phí thời gian của bản thân, thể hiện là một người không nhìn ra được vấn đề của bản thân. Người như vậy sẽ rất khó cố gắng, đã không cố gắng thì sao có được vận khí tốt?

Quản tốt cái miệng là một loại mỹ đức

Có một câu chuyện kể rằng: Một ngày nọ, tôi đi đến một cửa hàng mua sắm, người ở đó không đông lắm nhưng cả hàng người đều dừng lại mà không tiến lên. Tôi hướng mắt về phía trước và nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc chỉnh tề đang quẹt thẻ. Cô gái ấy quẹt thẻ rất nhiều lần, nhưng mỗi lần quẹt thẻ thì hình như chiếc máy đều “cự tuyệt” cô.

“Nhìn có vẻ như đó là một thẻ phúc lợi”, người đàn ông ở phía sau tôi lẩm bẩm: “Người thì trẻ, khỏe, tứ chi lại đầy đủ như thế, mà lại dựa vào phúc lợi để sống. Tại sao không tìm lấy một công việc mà làm giống như những người cùng trang lứa khác?” Nghe thấy tiếng nói, cô gái trẻ quay đầu lại nhìn xem ai vừa nói.

Người đàn ông ở phía sau tôi vừa chỉ tay vào chính mình vừa nói: “Đúng, là tôi nói đó”,

Cô gái trẻ lập tức đỏ bừng mặt, nước mắt sắp trào ra, cô ném cái thẻ phúc lợi đi, rồi cúi đầu chạy thật nhanh ra khỏi cửa hàng. Cô gái rất nhanh chóng biến mất trong cái nhìn soi mói của tất cả mọi người ở đó.

Mấy phút sau, một thanh niên trẻ tuổi bước vào cửa hàng. Cậu ta đi vào cửa hàng và hỏi nhân viên thu ngân có biết cô gái kia đâu không. Nhân viên thu ngân cửa hàng nói rằng cô ấy đã vứt thẻ lại và chạy đi rồi.

Cậu thanh niên lo lắng hỏi mọi người ở đó: “Tôi là bạn của cô ấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”

Người đàn ông phía sau tôi lên tiếng: “Là do tôi đã nói ra một câu ngu xuẩn khi nhìn thấy cô ấy sử dụng thẻ phúc lợi. Đáng lẽ ra tôi không nên nói như thế, thật xin lỗi!”

“Ôi, vậy là gay go rồi. Sự tình là thế này, cha mẹ của cô cấy đều đã mất, hai năm trước, anh trai của cô ấy cũng đã bị giết chết ở Afghanistan, để lại ba đứa em nhỏ cho cô ấy nuôi dưỡng. Cô ấy năm nay mới chỉ 21 tuổi mà phải nuôi nấng 3 đứa em nhỏ nên rất đáng thương.” Cậu thanh niên nói cho mọi người nghe với vẻ vừa xúc động vừa lo lắng.

Cậu thanh niên hai tay lắc lư và trong lòng lo lắng: “Không ngờ hôm nay lại xảy ra cơ sự này…”

Cuộc sống thường ngày của chúng ta cũng như vậy, có những chuyện chúng ta nhìn thấy bằng mắt nhưng sự thật lại ẩn sâu bên trong đó. Đừng vội vàng kết luận điều gì khi chưa nắm rõ chân tướng sự việc, cũng đừng buông lời cay nghiệt khi chưa hiểu hết nguyên do. “Khẩu nghiệp” mà chúng ta tạo ra không phải chỉ mình chúng ta nhận hậu quả mà đôi khi, nó còn làm tổn thương người khác, thậm chí có thể đẩy họ đến bước đường cùng.

(vn.pngd)

Gia đình thịnh hay suy, chỉ cần chúng ta chú ý 3 đặc điểm này

Chúng ta vẫn thường có quan niệm “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”, hay nói cách khác sự hưng thịnh, giàu có hay khó khăn, bần cùng của một gia tộc sẽ không kéo dài liên tục tới ba thế hệ. Tuy nhiên, quan niệm này sẽ không đúng nếu các thành viên trong gia đình biết, hiểu và làm được những điều mà một Nhõ sĩ, một vị Tướng từ đời Nhà Thanh đã dùng để dẫn dắt dòng tộc của mình.

Tăng Quốc Phiên, tiến sĩ triều Đạo Quang, nhà Thanh, giữ chức vụ Thị lang các bộ Binh, Lễ, Lại, Hình, đồng thời là một nhà Nho lỗi lạc, không những đạt được thành tựu về sự nghiệp to lớn của bản thân mà còn đích thân dạy con, giáo dục ra được những người con tài đức vẹn toàn cho đất nước. Ông là người cha có phương pháp dạy con tiêu biểu trong lịch sử, phương pháp dạy con của ông không chỉ bài bản, nghiêm khắc mà còn khéo léo. Người đời sau đánh giá rằng, cách dạy con của ông chính là trí tuệ mà ông để lại cho đời sau.

Theo Tăng Quốc Phiên, một gia đình có hưng thịnh hay không chỉ cần nhìn vào ba điểm dưới đây là biết rõ:

Thứ nhất: Nhìn xem con cháu ngủ đến mấy giờ. Nếu như ngủ đến lúc mặt trời lên cao mới bắt đầu dậy thì gia đình này đang từ từ lười biếng mà đi xuống.

Thứ hai: Nhìn xem con cháu trong nhà có chăm chỉ làm việc hay không? Bởi vì thói quen làm việc sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời của một ngừời.

Thứ ba: Nhìn xem con cháu có thường đọc sách kinh điển của các bậc cao nhân thánh hiền hay không? Bởi vì người không học sẽ không hiểu nghĩa và không biết đạo lý.

Đọc sách là cách cải biến khí chất con người

Tăng Quốc Phiên cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đọc sách. Ông cho rằng, chỉ có đọc sách mới có thể trực tiếp cải biến được khí chất, phong cách, tính tình của con người. Trong sách của Tăng Quốc Phiên có đoạn viết: “Nhân chi khí chất, do vu thiên sinh, bổn nan cải biến, duy độc thư tắc khả biến hóa khí chất”. Đoạn này ý nói rằng khí chất của con người là sinh ra đã có, vốn là điều khó cải biến được, nhưng đọc sách lại có thể cải biến được.

Khi dạy con đọc sách, Tăng Quốc Phiên nhấn mạnh ba điểm chủ yếu sau:

Thứ nhất là phải đọc sách kinh điển

Bởi vì Tăng Quốc Phiên là nhà Nho, cho nên ngay từ khi con cái còn nhỏ, ông đã giáo dục chúng đọc sách một cách rất bài bản và quy củ. Người con trai lớn của ông là Tăng Kỷ Trạch ngay từ nhỏ đã đọc hai cuốn sách “Thập tam kinh” và “Nhị thập tam sử”. Đây cũng là hai cuốn sách chính Tăng Quốc Phiên lấy làm gốc để dạy con.

Theo quan điểm của Tăng Quốc Phiên thì những tác phẩm kinh điển này đã trải qua và được khảo nghiệm bởi lịch sử. Sở dĩ chúng được xưng là các tác phẩm kinh điển bởi trong đó hàm chứa trí tuệ, tư tưởng. Hơn nữa những tư tưởng và trí tuệ này cũng được kiểm nghiệm bởi thực tế. Đây là những điều đáng giá nhất để người đời sau học tập và lĩnh hội.

Chúng ta vì sao phải đọc sách kinh điển? Đó là vì chúng ta muốn học tập tư tưởng và trí tuệ của bậc hiền nhân. Những điều thuộc về tri thức thì sẽ thuận theo thời gian mà không ngừng đổi mới. Nhưng những gì thuộc về tư tưởng và trí tuệ thì càng trải qua thời gian sẽ càng lắng đọng và càng có giá trị học tập. Cho nên, con đường lớn nhất, tắt nhất để lĩnh hội được trí tuệ của các bậc hiền nhân là đọc sách thánh hiền, tác phẩm kinh điển.

Sách thánh hiền nhất định phải đọc một cách chăm chú, chuyên sâu, bởi vì từ hiệu quả học tập mà nói thì đọc chăm chú sẽ có hiệu quả tốt hơn là đọc lướt qua. Tuy rằng, đọc qua loa cũng có thể thu được những kiến thức bề mặt và đọc được nhiều nhưng lại cũng sẽ quên nhiều. Đọc một cách chăm chú thì không giống như vậy, nó sẽ ngấm dần dần và ăn sâu vào tâm trí người đọc.

Thứ hai là chưa đọc xong cuốn thứ nhất thì không cần vội đọc sang cuốn thứ hai

Tăng Quốc Phiên muốn nói rằng, nếu cuốn sách đang đọc mà chưa xong thì không cần vội vã đọc sang cuốn khác. Trên thực tế mà nói, khi đọc sách, rất nhiều người mắc phải tật xấu này. Người ta thường đang đọc cuốn này lại giở cuốn khác đọc, như vậy cuối cùng, một cuốn cũng đọc không xong, một quyển cũng chưa đọc thông, đọc thấu. Tư tưởng này của Tăng Quốc Phiên chính là yêu cầu con phải “đắm mình” vào khi đọc sách, như thế mới lĩnh hội được tri thức.

Tuy rằng, Tăng Quốc Phiên chủ trương đọc sách phải “chìm đắm” vào sách nhưng ông lại không nhấn mạnh việc học bằng cách ghi nhớ. Ông từng nói với con rằng: “Phàm là đọc sách, không nhất thiết phải cầu ghi nhớ được nhiều, chỉ cần ngày hôm nay đọc một phần, ngày mai đọc một phần thì lâu dần tự nhiên sẽ có ích.” Ý của Tăng Quốc Phiên ở đây là khi đọc sách nên thoải mái, chuyên chú không cưỡng cầu ghi nhớ, đừng coi thành nhiệm vụ để ghi nhớ.

Mặc dù nên xem đọc sách là một việc thoải mái nhưng không có nghĩa là coi đọc sách là cách giải trí. Tăng Quốc Phiên cho rằng, khi đọc sách có thể cần phải chú thích, ghi chú, vừa nhìn vừa viết. Tức là có thể ghi lại những điều mình lĩnh hội được, đắc được hay những điều mình còn hoài nghi. Về sau, phương pháp đọc sách này của Tăng Quốc Phiên được nhiều người tài trí tôn sùng.

Thứ ba là phải bồi dưỡng sở thích và mục tiêu đọc sách

Cách giáo dục của Tăng Quốc Phiên đối với con của ông là một ví dụ điển hình nhất. Người con trai thứ nhất của ông là Tăng Kỷ Trạch không thích các khoa thi cử, không thích những điều rập khuôn, và văn bát cổ, nhưng lại đặc biệt yêu thích ngôn ngữ học và xã hội học của phương Tây. Tăng Quốc Phiên biết sở thích của con, liền khích lệ con tìm đọc sách theo sở thích của mình.

Hơn nữa, điều khó nhất và cũng đáng quý nhất chính là, những điều mà con trai thấy hứng thú đều là những điều từ phương Tây mà Tăng Quốc Phiên lại không giỏi. Về sau này, Tăng Kỷ Trạch viết hai cuốn sách nổi tiếng là “Tây học thuật lược tự thuyết” và “Kỷ hà nguyên bản”, đều do Tăng Quốc Phiên phê duyệt trước khi xuất bản.

Đối với người con trai thứ hai là Tăng Kỷ Hồng, ông cũng áp dụng phương pháp khích lệ  này. Biết được con trai có hứng thú với toán học, ông đã cổ vũ, khích lệ con nghiên cứu toán học.

Điều đáng quý chính là, sau khi Tăng Kỷ Hồng kết hôn, vợ của ông là Quách Quân cũng ham đọc sách. Thời ấy phụ nữ ham thích đọc sách là điều hiếm có, nên Tăng Quốc Phiên thuận theo việc dạy bảo con trai, cũng thuận tiện giáo dục con dâu nghiên cứu, đọc sách.

Khác với sở thích toán học của chồng, Quách Quân chỉ có hứng thú với văn học và sử học – phương diện mà Tăng Quốc Phiên vô cùng thông giỏi. Cho nên, dưới sự chỉ dẫn của Tăng Quốc Phiên, con dâu ông đọc rất nhiều sách kinh điển và cuối cùng cũng trở thành một người phụ nữ tài danh trong lịch sử.

Những đời sau của gia đình họ Tăng đều nghiên cứu học tập cao không tham gia binh nghiệp, thậm chí ít người ra làm quan. Tăng gia luôn ghi nhớ những lời di ngôn của Tăng Quốc Phiên, không tranh giành địa vị, giữ tâm trong sạch và duy trì gia thế: “Tăng gia trường thịnh không suy, đời đời có nhân tài”.

Giáo dục trong gia đình luôn là yếu tố quyết định để hình thành nhân cách của mỗi thành viên trong gia đình. Cha mẹ sống tốt là tấm gương sáng cho con cái noi theo, Cha mẹ biết cách giáo dục là nền tảng để con cái phát triển. Thế hệ này tiếp nối thế hệ khác, gia tộc đời đời hưng thịnh.

Mong rằng, những chia sẻ trên đây về sự hưng thịnh của gia tộc họ Tăng đã đem đến cho các bạn những bài học ý nghĩa!

(vn.pngd)

Bước qua ngưỡng cửa tuổi 40, cuộc sống có thanh thản an nhiên hay không phụ thuộc vào 7 việc này

40 tuổi, cột mốc quan trọng trong cuộc đời mỗi con người. Không một ai có thể chống lại được quy luật của tạo hóa, 40 tuổi chính là thời điểm mà thể lực cũng như tinh thần của chúng ta bắt đầu xuống dốc. Vậy, cuộc sống của chúng ta nên tiếp tục như thế nào?

Dưới đây là 7 việc mà bước sang tuổi 40 trở đi, ai cũng cần suy ngẫm.

1. Sau tuổi 40, đừng nhồi nhét quá nhiều thứ vào cuộc sống

Thực ra chỉ cần ngẫm nghĩ kỹ, sinh mệnh của một người nói dài cũng chẳng phải dài, bảo ngắn cũng chẳng phải ngắn, chẳng ai biết cuộc sống rồi sẽ xảy ra chuyện gì, vì thế, đừng lãng phí thời gian quý báu vào những con người, những sự việc mà chúng ta không đáng bận tâm.

Một khi để họ bước vào cuộc sống của mình, họ sẽ chỉ khiến sinh mệnh của chúng ta gặp phiền phức.

Buông bỏ bớt những chuyện gây phiền toái là cách để làm sạch tâm hồn, giúp tinh thần mỗi người luôn thoải mái. Ảnh minh họa.

2. Sau tuổi 40, người muốn rời xa ta cứ để họ đi, đừng níu kéo

Trong cuộc đời, chúng ta thường kết giao với không ít người. Theo thời gian, chúng ta đặt họ ở một vị trí nhất định trong tim, hoặc là bạn, hoặc là người yêu. Họ đều khiến bạn cảm thấy có thể tin cậy và yên tâm.

Thế nhưng, cùng với dòng chảy thời gian, bạn có thể sẽ phát hiện người thực sự bên bạn có lẽ chẳng nhiều đến thế. Và nếu có người quyết định rời xa bạn, rồi sẽ có người đến lấp chỗ trống cho vị trí đó.

Cổ nhân có câu, người đến ắt sẽ đến, chẳng ngăn được, mà người muốn đi ắt sẽ đi, cũng chẳng giữ được. Chúng ta tốt nhất nên thuận theo tự nhiên và nên tin rằng, sẽ luôn có một vài người luôn thường trực trong cuộc đời mình.

3. Sau tuổi 40, đừng đánh mất niềm vui ở chỗ những người mình không thích

Hạnh phúc lớn nhất đời người chính là ban ngày có thể nói cười, ban đêm có thể ngủ một giấc thật say.

Sống trên đời không cần phải cố chấp, hãy cứ đối đãi chân thành nhất với mọi việc mình gặp trong cuộc sống, chúng ta sẽ cảm thấy thanh thản, nhẹ nhàng.

4. Sau tuổi 40, nếu không hợp thì không cần miễn cưỡng làm bạn

Có những lúc giữa người với người, vì trải nghiệm, hoàn cảnh, trình độ… khác nhau mà phát sinh mâu thuẫn, thậm chí là xung đột. Những lúc như thế, chỉ cần trong lòng có thành ý, nỗ lực hóa giải, tránh va chạm hoặc chạm mặt nhau là được.

Mỗi người cần mở rộng lòng thêm một chút, hãy để tâm đến những điều tốt đẹp, tích cực, những người thực sự quan tâm đến mình, xem nhẹ, lãng quên hoặc bỏ qua cho tất cả những điều ngược lại, đừng ép bản thân phải khó xử và không thoát ra khỏi những luồng cảm xúc xấu.

Ảnh minh họa.

5. Sau tuổi 40, nên coi trống rỗng cũng là một nghệ thuật sống

Trống rỗng có thể tháo nút thắt công danh, có thể dỡ bỏ gánh nặng của lợi lộc, là trạng thái để ta chúng ta có thể thoải mái tận hưởng cuộc sống, là buổi đêm ngập tràn hương thơm mà sinh mệnh trao cho con người.

Sau tuổi 40, không nên làm cho cuộc sống dày kín các kế hoạch hay lịch trình. Dù làm gì, cũng cần giữ cho mình chút không gian để bản thân có thể thong dong xoay chuyển, làm những gì mình thích.

6. Sau tuổi 40, nên phải hiểu nhân sinh là một cuộc gặp gỡ

Gặp người yêu mình, hãy học cách cảm ơn; gặp người mình yêu, hãy học cách cho đi. Gặp người mình ghét, hãy học cách tha thứ; gặp người ghét mình, hãy học cách xin lỗi.

Gặp người đánh giá cao mình, hãy học cách tươi cười và nhận về sự ghi nhận đó; gặp người mình đánh giá cao, hãy học cách tán dương và dành cho họ lời khen.

Gặp người đố kỵ mình, hãy học cách hạ thấp bản thân, gặp người mình đố kỵ, hãy học cách thay đổi suy nghĩ.

Gặp người không hiểu mình, hãy học cách giao tiếp; gặp người mình không hiểu, hãy học cách tìm hiểu và thấu hiểu.

7. Sau tuổi 40, nên sống một cuộc sống mà mình thích

Đời người ngắn ngủi, thoáng trong chớp mắt là đã hết một đời người. Càng khổ càng phải học cách theo đuổi niềm vui, hạnh phúc. Hãy sống cuộc sống mình thích, đó là cuộc sống tốt nhất và cũng là cách sống tốt nhất.

Cuộc sống chỉ như vậy đủ – thanh thản, an nhiên và ý nghĩa!

* Theo soha

(vn.pngd)

Phụ nữ thông minh luôn biết 16 điều này để làm chủ tình yêu và hôn nhân

Phụ nữ muốn hạnh phúc, nhất định không được phụ thuộc ai. Than vãn cũng không khiến cuộc đời dễ dàng hơn với mình. Yêu cũng được, không yêu cũng không sao nhưng tiền nhất định phải có. Tự mình giàu có vẫn được nhiều việc hơn là sống chỉ nhờ vào tiền kẻ khác.

1. Lời đàn ông nói thì phải nghe cho hết, hiểu cho tới. Đừng chỉ nghe mỗi câu anh yêu em rồi lại hay thật ra vẫn còn một vế sau, là anh lỡ yêu thêm người khác. Cũng đừng vội tin họ nói yêu bạn, vì biết đâu chỉ là nói cho vui, nói để bạn vui. Thứ có thể kiểm chứng lời nói của đàn ông hiệu quả nhất chính là hành động của anh ta và thời gian.

2. Nếu chợt phát hiện trong túi chồng có một món quà dành cho phụ nữ, đừng vội vui mừng quá sớm. Vì biết đâu người anh ấy muốn tặng lại không phải là bạn.

3. Đàn ông để lấy làm chồng không cần đẹp, cũng không cần quá giàu. Chọn chồng thì phải chọn người xem mình là duy nhất.

Lời đàn ông nói thì phải nghe cho hết, hiểu cho tới – Ảnh minh họa: Internet

4. Nếu chồng có đi thâu đêm suốt sáng, cũng đừng ngủ ở sô pha mà chờ mòn mỏi. Đừng tin rằng khi họ trở về thấy bạn đợi mong sẽ cảm động mà đổi thay. Mọi sự chờ đợi đều có thể trở nên dư thừa nhàm chán. Với người để bạn đợi quá lâu, không cần phải như thế.

Thay vào đó, bạn có thể có một buổi tối ngon miệng, hay ngồi đâu đó hóng mát với bè bạn, hay chỉ đơn giản là nằm đọc sách mà nhắm nháp vài ngụm ca cao mình thích. Rồi sau đó, cứ lên giường mà ngủ thật ngon. Với đàn ông, nếu họ càng vô tâm, thì bạn cũng chỉ nên để tâm với chính mình, tự khắc họ sẽ quay đầu lại.

5. Thứ giữ chân đàn ông không bao giờ là khuôn mặt hay cơ thể của bạn. Bạn muốn tấm lòng thì phải đổi bằng tấm lòng.

6. Đàn ông đã vì người đàn bà khác mà ra đi thì bạn cũng đừng vì anh ta mà níu kéo. Đàn ông khi đã không yêu chính là tàn nhẫn nhất, và bạn đừng khiến họ xem thường mình. Và cũng đừng vùi mình vào khổ đau vì họ thêm. Bạn sẽ xứng đáng với một người khác tốt hơn họ thật nhiều.

7. Hãy cố gắng trở thành người phụ nữ độc lập và có cá tính. Đừng cố thay đổi chính mình chỉ vì bạn yêu ai đó. Vì trong tình yêu, con người chỉ nên là chính mình, không cần và cũng không phải thay đổi vì điều gì.

Trong tình yêu, con người chỉ nên là chính mình, không cần và cũng không phải thay đổi vì điều gì – Ảnh minh họa: Internet

8. Đàn ông có hứa hẹn thì bạn cũng chỉ nên nghe cho vui, còn sau đó cứ nhìn vào hành động anh ta làm.

9. Đàn ông có yêu bạn hay không, cứ nhìn cách anh ta cư xử khi bạn mắc sai lầm. Nếu họ yêu bạn, họ sẽ cùng bạn sửa sai và hoàn thiện. Họ luôn ưu tiên bạn trong mọi tình huống, tôn trọng từng ý kiến quyết định của bạn.

10. Với ai từng bỏ bạn đi lúc bạn cần họ nhất thì dù sau này họ có thể tốt hơn thế nào cũng đừng cho họ cơ hội trở về.

11. Người từng khiến bạn mất lòng tin thì một là lãng quên đi, hai là đừng tha thứ, đừng cho họ thêm cơ hội nào khác.

Người từng khiến bạn mất lòng tin thì một là lãng quên đi, hai là đừng tha thứ, đừng cho họ thêm cơ hội nào khác – Ảnh minh họa: Internet

12. Nếu người ta xem mình là sự lựa chọn thì cũng đừng tin bao lời họ hứa hẹn. Bạn không đáng là sự lựa chọn của bất cứ ai, bạn là duy nhất.

13. Người đến bên bạn khi họ buồn rồi lại chạy tới kẻ khác khi họ vui thì không đáng đứng cạnh bạn lâu dài.

14. Đàn ông đời này có đến rồi cũng có thể đi, chỉ có người sau cùng cho bạn danh phận mới là duy nhất. Trước khi gặp người cuối cùng đó, đừng đánh mất kiêu hãnh hay tự trọng vì ai khác.

 Trước khi gặp người cuối cùng đó, đừng đánh mất kiêu hãnh hay tự trọng vì ai khác – Ảnh minh họa: Internet

15. Phụ nữ muốn hạnh phúc, nhất định không được phụ thuộc ai. Than vãn cũng không khiến cuộc đời dễ dàng hơn với mình. Yêu cũng được, không yêu cũng không sao nhưng tiền nhất định phải có. Tự mình giàu có vẫn được nhiều việc hơn là sống chỉ nhờ vào tiền kẻ khác.

16. Phụ nữ dù ở độ tuổi nào đều nên làm chủ tiền bạc, cuộc sống và cả sự nghiệp của mình. Phụ nữ chỉ sống dựa vào người khác thì chẳng khác nào tự độc ác với chính mình.

(vn.pngd)

9 ân tình lớn nhất, cả đời nhất định đừng quên

Trong suốt cuộc đời mình, mỗi người đều chịu ơn dưỡng dục của tạo hóa, cha mẹ và mọi người xung quanh. Chẳng ai có thể tự mình làm nên tất cả. Một người trong lòng luôn chan chứa niềm cảm ơn với con người, cuộc sống thì ắt là luôn được hạnh phúc, gặp được quý nhân.

Ở đời có mấy loại ân tình này, hẳn là ai cũng cần phải nhớ kỹ.

1. Ơn sinh dưỡng của tạo hóa

Ngay từ khi sinh ra, từng hơi thở của chúng ta đã gắn liền với mẹ Tự Nhiên. Cơm ăn, nước uống, ánh nắng mặt trời và quy luật vận hành của các bộ phận trong cơ thể… có điều gì là chúng ta tự mình làm được đây?

Ta sinh ra đã thấy mọi thứ đều được an bài sẵn như vậy nên đôi khi coi đó là điều hiển nhiên và mặc nhiên hưởng thụ. Thế rồi đến khi gặp khó khăn, trắc trở, dầm mình những ngày mưa gió, bão bùng, ở thời điểm sóng gió ập đến, nhiều người lại mở lời oán hận số phận bất công, trách móc ông Trời “không có mắt”.

Những phong tục tế tự thần linh, Trời Đất xưa nay đều đang nhắc nhở con người nhớ tới ơn dày của Tạo hóa. Nếu luôn biết nhớ ơn cuộc sống, nhớ ơn Thần linh luôn che chở, nâng đỡ mình trước những nguy nan, kiếp nạn, người ta sẽ cảm nhận được sự tĩnh tại, bình yên và hạnh phúc sâu thẳm trong lòng mình. Các bậc Thánh nhân, dẫu là ở phương Đông hay phương Tây thì đều chung một ý niệm và nguyện ước con người hướng thiện, biết tu tâm dưỡng tính, biết chăm lo cho mọi người xung quanh.

“Ở hiền gặp lành” ,“Có đức mặc sức mà ăn” chính là lời nhắc nhở truyền đời của lớp tiền bối. Học cách cảm ơn mẹ Thiên Nhiên chính là cách một người đang hướng thiện và sống vị tha hơn.

2. Ơn dưỡng dục của cha mẹ

Ai cũng từ tinh cha huyết mẹ mà thành hình. Suốt 9 tháng 10 ngày nằm trong bụng mẹ là từng ấy thời gian cha mẹ khắc khoải chờ mong. Dẫu khó chịu vì những lần ốm nghén, vì dáng đi khệ nệ hay những đêm ngủ chẳng yên giấc, mẹ vẫn không một lời than trách. Dẫu ăn gì uống gì, nghĩ gì, làm gì, cha mẹ cũng chỉ canh cánh bên lòng, phập phồng lo lắng cho bào thai bé bỏng trong bụng.

Ngày con chào đời cũng là ngày mẹ trải qua những giây phút vượt cạn gian nan nhất. Mang nặng đẻ đau là vậy, những hiểm nguy và lưỡi hái tử thần luôn cận kề bên mẹ. Mẹ có thể chịu đựng nỗi đau thắt lòng, bất chấp hiểm nguy chỉ mong sinh mệnh bé nhỏ, yếu ớt của con có thể bình yên chào đời. Cha phập phồng lo lắng, từng phút từng giây bất chợt trở nên dài đằng đẵng như hàng thế kỷ. Tới khi nghe thấy tiếng con oa oa chào đời, nhìn thấy hình hài con lành lặn cha mẹ mới có thể yên lòng.

Nhưng thử thách cam go, dồn dập ấy mới chỉ là màn mở đầu. Những ngày tháng sau đó cha mẹ còn phải tổn hao tâm sức nhiều hơn. Nửa đêm khuya khoắt cho con bú mớm, chăm cho con từng miếng ăn giấc ngủ. Những khi con lên cơn sốt hay khó chịu trong người, cha mẹ lại thấp thỏm, ruột gan nóng bừng như lửa đốt.

Từng ngày con lớn lên là từng ngày cha mẹ dành bao tâm huyết dưỡng dục, chỉ bảo từng lời ăn tiếng nói, từng ánh mắt nụ cười. Ngay cả khi con đã lớn khôn thành người cha mẹ vẫn không ngớt đợi mong. Ánh mắt cha mẹ cứ mãi dõi theo bóng dáng của các con, dẫu con có đi tới chân trời góc bể, bay nhảy với sự nghiệp của mình hay đã yên bề gia thất, vui vầy cùng chồng tốt, vợ hiền.

Ngay cả khi cha mẹ lưng còng, tóc bạc, mắt mờ nhưng tấm lòng đau đáu hướng về con chẳng khi nào nguôi ngoai. Dẫu thế nào thì con vẫn luôn là những đứa trẻ trong lòng cha mẹ. Có lẽ tới khi nhắm mắt xuôi tay, đôi mắt khép lại cha mẹ mới có thể thôi không lo lắng cho các con mình.

“Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”. Đại ơn của cha mẹ cả đời cũng báo đáp không hết. Cha mẹ không cần chúng ta phải cung phụng vật chất đủ đầy, chỉ mong chúng ta luôn bình yên, hạnh phúc.

Hãy chăm sóc, trò chuyện với cha mẹ nhiều hơn, bày tỏ lòng biết ơn với cha mẹ nhiều hơn một chút, mở rộng trái tim đón cha mẹ vào trong cuộc sống của chúng ta. Chỉ có như vậy cha mẹ mới thực sự yên lòng và vui vẻ an hưởng tuổi già mà mỗi người cũng làm tròn được hiếu đạo của mình. Bởi vì “Bách thiện hiếu vi tiên” (trong trăm cái thiện, hiếu đứng đầu).

Ơn dưỡng dục của cha mẹ. Ảnh dẫn theo pinterest.org

3. Ơn cứu mạng khi bị đe dọa tính mạng

Cuộc sống như mặt biển ngút ngàn, có những ngày trời yên bể lặng, cũng có những ngày sóng gió thét gào. Khi bình yên chúng ta có rất nhiều ước mơ, rất nhiều hoài bão. Nhưng nếu mất đi sinh mệnh thì một dung mạo đẹp, những tài năng tỏa sáng hay những giây phút huy hoàng trong cuộc đời, những khi hạnh phúc bình yên bên gia đình ấm áp và những người mà chúng ta yêu thương cũng đều khép lại.

Khi gặp nguy hiểm ngoài dự liệu, mắc bệnh hiểm nghèo hay thiên tai nhân họa đe dọa tới tính mạng mà lại có vị ân nhân nào đó xuất hiện cứu vớt chúng ta trước vực thẳm thì cần phải ghi nhớ đại ơn này suốt cuộc đời. Bởi lẽ không có họ thì sinh mệnh của chúng ta đã kết thúc, chúng ta sẽ chẳng còn có được thân xác con người trên thế gian này để yêu thương và thực hiện những sứ mệnh của mình.

4. Ơn thầy cô dưỡng dục

Từ những ngày đầu chập chững vào đời, các thầy cô đã dang tay đón nhận chúng ta vào lòng, dạy cho chúng ta từng con chữ, từng nốt nhạc, từng lễ tiết và đạo đức làm người. Lớp lớp các thầy cô luôn xuất hiện và nâng bước chân ta vào đời, từng bước từng bước một cách nhẫn nại.

Thầy cô kế thừa những tinh hoa mà cha ông truyền lại, dạy chúng ta cách chung sống với mọi người xung quanh, dạy chúng ta những kỹ năng nghề nghiệp, chắp cánh ước mơ cho chúng ta bay cao bay xa. Đôi khi vai trò giáo dục của thầy cô còn mang tính quyết định cuộc đời của bao thế hệ.

Công ơn thầy cô cần phải ghi lòng tạc dạ. Hãy nhớ: “Không thầy đố mày làm nên“, “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy“.

Ơn thầy cô dưỡng dục. Ảnh dẫn theo Vforum.vn

5. Ơn đề bạt tiến cử

Đôi khi chúng ta nghe thấy câu “có tài mà không có đất dụng võ”. Bản thân mỗi người dẫu văn võ toàn tài đến đâu nhưng nếu không có nơi triển hiện tài hoa, không thể làm việc có ích cho đời thì cũng chỉ có thể ngậm ngùi mang về cùng lòng đất mà thôi.

Vậy nên khi được người khác phát hiện, được người khác tiến cử giúp tài năng đang ngủ yên của mình được phóng ánh quang huy, lập công cùng trời đất thì ơn này không thể không ghi lòng tạc dạ. Người phát hiện ra tài năng của bạn sẽ giúp bạn mở rộng cánh cửa tương lai bước trên một hành trình mới đầy hứa hẹn. Trên mỗi bước đường thành công của chúng ta có công sức của biết bao người.

6. Ơn chỉ đường mở lối

Cuộc sống giống như một hành trình liên tục góp nhặt từ những tiểu tiết tới những việc đại sự, từ những món quà tới những khảo nghiệm. Nhỏ thì như lạc đường, học hành không phương hướng, bài tập không biết lời giải, lớn thì phải tính tới việc đời người sa vào mê mờ, lạc lối.

“Sông có khúc, người có lúc”. Cuộc sống vốn đã mang trong mình quá nhiều bí mật thú vị và ẩn số khó lường. Khi bước trên chặng đường đời của mình, chúng ta khó tránh khỏi những lúc mê lạc, những khi bế tắc, những lúc bất lực, thở dài ngao ngán.

Có người thấy cô đơn, có người lại trầm uất, bất lực. Có người thì tìm quên trong làn khói thuốc của nàng tiên nâu, trong men rượu hay trong những dục vọng ái tình nhất thời của mình.

Lúc này nếu có người có thể chỉ ra phương hướng cho bạn, thổi bùng lên ngọn lửa tư tưởng của bạn, tháo gỡ những nút thắt trong tâm bạn giúp con đường phía trước của bạn đột nhiên trở nên sáng rõ, đoan chính, thậm chí mở ra một tương lai rạng ngời cho bạn thì ơn này cả đời bạn cũng không thể quên được. Ơn chỉ đường mở lối này càng cần đền đáp muôn phần.

Ơn chỉ đường mở lối. Ảnh dẫn theo pinterest.com

7. Ơn tương trợ lúc nguy cấp

Khi gặp lúc nguy nan, khi rơi vào cảnh cùng quẫn con người dễ thấy cô đơn và bất lực. Có thể vì vậy mà bạn sẽ bỏ dở giữa đường, hay chuyển sang một hướng khác. Thậm chí có thể còn gặp phải nhiều điều không may mắn và bất hạnh.

Lúc này nếu có người chung vai tương trợ, giúp bạn thoát khỏi đường cùng, bạn sẽ có thêm sức mạnh để vượt qua, thêm động lực để bước tiếp, thêm niềm tin đi tới tận cuối con đường. Ơn này thật lớn biết bao!

8. Ơn dìu dắt của cấp trên

Trong công việc nếu gặp được cấp trên khoáng đạt, tấm lòng rộng rãi, không ganh ghét, đố kỵ với người hiền tài, vào thời khắc then chốt có thể đề bạt, tiến cử và mở rộng tiền đồ cho bạn thì ơn này chẳng thể nào quên.

Bạn thử nghĩ mà xem, nếu không có một cấp trên như vậy có thể sự nghiệp của bạn thật khó hanh thông, con đường quan lộ cũng chẳng thể có ngày thênh thang sải bước.

9. Ơn huynh đệ như thủ túc

Cha ông ta thường ví tình anh em như thủ túc, như tay với chân chẳng thể lìa xa, chẳng thể chuyển dời. Anh em cùng chung huyết mạch, chung giọt máu đào, chung gen di truyền của cha mẹ. Anh em cùng chung nguồn cội, cùng sinh trưởng trong một gia đình, trải qua những thời khắc tuổi thơ ấm áp bên nhau, cùng là mầm xanh hy vọng của mẹ cha. Anh em cùng mang trọng trách truyền thừa truyền thống đạo đức tốt đẹp của gia đình. Tình thân luôn quy về một mối.

Dẫu khi trưởng thành mỗi người đều bận rộn với gia đình nhỏ của riêng mình, dẫu không thể cùng hàn huyên ấm lạnh, cùng dốc bầu tâm sự về những việc lớn việc nhỏ trong cuộc sống hàng ngày. Nhưng sợi dây vô hình kết nối anh em chẳng thể nào tan biến.

Cũng khó tránh khỏi những khi cơm không lành, canh chẳng ngọt, những khi bất đồng quan điểm và sở thích cá nhân. Nhưng dù đi đâu, về đâu, dù cuộc sống bộn bề trôi đi từng ngày, thì tình anh em vẫn như mạch nước ngầm mát trong chảy mãi trong huyết quản chúng ta.

Huynh đệ tình thâm, ơn như thủ túc. Cũng có tình huynh đệ bị hủy hoại bởi tiền tài, quyền lợi, tình sắc. Nhưng đó chỉ là hiện tượng cá biệt, không thể không lấy làm gương.

Ơn huynh đệ như thủ túc. Ảnh dẫn theo pinterest.com

Nếu may mắn chúng ta có thể báo đáp phần nào công ơn trời biển của những vị ân nhân trong đời mình. Nhưng đôi khi họ đến và đi rất nhanh, không kịp ở lại để chúng ta bày tỏ tấm lòng biết ơn. Chúng ta có thể trả ơn họ bằng cách khác, bằng cách học theo những nghĩa cử cao đẹp của họ để giúp đỡ những người xung quanh chúng ta. Mở rộng hơn trái tim mình hòa chung vào trái tim của mọi người và lưu lại những câu chuyện ý nghĩa về lòng biết ơn của chúng ta cho thế hệ mai sau.

(vn.pngd)

Nếu có con trai, người cha nhất định phải làm 5 điều này cho con

Để nuôi dạy con khôn lớn và trưởng thành, vai trò của người bố là rất quan trọng. Đặc biệt nếu có con trai, những ông bố nhất định phải làm những điều dưới đây.

Tắm cho con

Không nhất thiết phải là hàng ngày nhưng bố hãy dành thời gian để tắm cho con. Bởi vì không phải lúc nào mẹ cũng hiểu hết về tâm sinh lý của một bé trai.

Chia sẻ bí mật

Khi bé nói về trường học, bạn bè, ước mơ, hy vọng, sở thích, mối quan tâm, những khó khăn, lỗi lầm và cả về các cô gái, bố hãy tạm thời quên đi mình là bố của bé để lắng nghe, suy nghĩ như một cậu bạn của bé. Hãy học cách chia sẻ chỉ bằng việc lắng nghe, đặt câu hỏi và những câu chuyện đó là bí mật của cánh đàn ông trong nhà.

Ngược lại, bố cũng nên coi con là một người bạn tri kỷ để trút “bầu tâm sự” và chia sẻ một số bí mật của mình (tất nhiên những tâm sự, bí mật này cần có chừng mực và phù hợp với độ tuổi của bé).

Dạy con cách ứng xử của người đàn ông

Thông qua những lời nói, hành động và phản ứng trong các trường hợp cụ thể của bố, bé sẽ dần học hỏi và hình thành quan niệm về cách ứng xử của một người đàn ông.

Tuy vậy, thỉnh thoảng bố cũng cần bàn luận trực tiếp với bé về chủ đề này. Bố và mẹ hãy quan sát cách ứng xử hàng ngày của bé để kịp thời góp ý và định hướng cho bé.

Đôi khi nhường cho con phần thắng

Thỉnh thoảng thắng bố khi tranh luận, khi tham gia các trò chơi hoặc môn thể thao nào đó có thể khiến bé sướng rơn và cảm thấy mình cũng “oách” ra phết. Nhờ đó lòng tự tin của bé được tăng thêm và hiểu được rằng những việc lớn, việc khó hoàn toàn có thể thực hiện được.

Nói về giới tính

Chủ đề tế nhị này không phải lúc nào bé cũng có thể nói cùng mẹ. Còn nếu nói với bạn bè hay tự tìm hiểu qua mạng, thông tin có thể cũng chưa hẳn đã đúng và được giải đáp hoàn toàn.

Các cậu bé thường rất ngại và lúng túng khi nói về những chuyện thầm kín nhưng rất tò mò về điều này. Vậy nên bố hãy là người chủ động nói chuyện với con về giới tính một cách khoa học và phù hợp với nhận thức ở lứa tuổi của bé.

(vn.pngd)