Muôn đời luôn đúng: Chồng tử tế vợ tự ngoan, chồng yêu thương vợ sẽ tôn trọng

Mỗi khi muốn trách vợ, chồng hãy tự nhìn nhận lại bản thân mình.

Sự xinh đẹp, trẻ trung, hạnh phúc của mỗi người vợ…phụ thuộc rất nhiều và độ tự tế và tình yêu của các ông chồng đấy! Ông chồng nào cũng có chung một suy nghĩ: sao lấy vợ về rồi không còn được hiền lành, nhu mì và xinh đẹp như hồi đang yêu; bà nào bà nấy đều xù lông xù cánh và qua thời gian trở thành Sư tử hết; nhưng các anh không biết rằng.

Sự ghê gớm của đàn bà tỉ lệ thuận với độ tử tế của đàn ông đối với họ; chính bởi vậy thay vì thắc mắc tại sao vợ thế nọ thế chai, thì hãy dành một phút để nhìn lại bản thân mình trước đã.Các cụ xưa nói cấm có sai ”có không giữ- mất đừng tìm” nhưng muôn thuở lời các cụ thì cũng chỉ để đó mà thôi

Phải đến khi mất thật rồi- tan vỡ rồi lúc đó mới thấy đúng, mới trách mình đúng là ”cá không ăn muối cá ươn”. Tâm lý của các ông chồng trước và sau khi kết hôn đều giống nhau: Trước khi kết hôn: Người yêu nói 1 thì không giám nói 2 người yêu chỉ Đông nào giám tự ý đi phía Tây, người yêu ho hắng một chút đã cuống quýt hết cả lên rồi. Người phụ nữ ấy là nữ hoàng, là nhất bởi nếu không yêu, không chiều ý mà là thằng khác nó cướp mất ngay. Mà chị em phụ nữ cũng chỉ có cái đặc quyền được làm mình làm mẩy đó trong thời gian yêu, còn sau khi đã làm vợ người ta thì…

Kết quả hình ảnh cho vợ chồng

Thế nhưng sau khi kết hôn: Chẳng cần phải chung sống lâu năm, ngay từ giây phút ký bút vào tờ giấy đăng ký kết hôn đàn ông đã có ý nghĩ: đã là của mình thì thích đối xử thế nào cũng được; thế là nhanh hơn cái lật bàn tay, thái độ với người phụ nữ của họ cũng thay đổi 180 độ. Không còn chuyện cuống cuồng làm lành mỗi khi nàng ” dỗi”, khi đã là vợ rồi có nằm bên cạnh khóc khô nước mắt thì các anh cũng mải mê chơi game hoặc ngáy khò khò cho đến khi tự nín khóc thì thôi; không còn những hành động lãng mạn như hồi đang yêu, khi đã lấy nhau rồi thì kỷ niệm ngày cưới- sinh nhật vợ…valentine, 20/10…bắt các anh phải nhớ cũng là 1 điều xa xỉ…

Chưa kể, khi thấy vợ xồ xề sau sinh cũng vô tâm mà buông lời chê bai; các anh không biết rằng người phụ nữ ấy từng là một thiếu nữ xinh đẹp đến thế nào; nhưng chẳng phải khi về làm vợ: áp lực và trách nhiệm đồ dồn lên đôi vai họ, khiến họ trở nên mệt mỏi và u uất theo từng ngày, sinh nở nhiều lần khiến cho vóc dáng của họ không còn được đẹp như xưa…Tất cả những cái đó, là do chúng tôi tự muốn có sao; nếu không phải vì tình yêu và trách nhiệm với gia đình…liệu có người đàn bà nào có thể hi sinh được như vậy. Chính bởi vậy, thước đo vẻ đẹp của người vợ phụ thuộc vào sự tử tế của người chồng đối với họ đấy; các anh cứ yêu thương, chiều chuộng vợ đi…đảm bảo cô nào cô nấy cũng đẹp như tiên giáng trần hết thôi.

Phụ nữ là tấm gương phản chiếu người đàn ông họ yêu: ”Thông minh xinh đẹp không bằng may mắn” câu nói này ngàn đời vẫn đúng; quả thật không thể nhìn xinh đẹp, học thức của người phụ nữ mà khẳng định rằng sau này cô ấy sẽ gặp được đức lang quân như ý và sống sung sướng đến hết đời.Bởi tình yêu nó là cái Duyên- cái Nợ, không ai đem học vấn- tiền bạc ra để đong đếm chuyện tình cảm, nếu có thì đó không khác nào cuộc hôn nhân thương mại cả.

Người phụ nữ dù thông minh- giỏi giang đến đâu khi yêu vào đều mềm yếu và mù quáng như nhau hết. Mật ngọt c.h.ế.t ruồi là vì vậy, trước khi cưới nghe người đàn ông hứa ngon ngọt về một tương lai tươi sáng bla..bla; nhưng đến khi lấy về rồi, anh ta không những quên lời hứa năm xưa mà còn trở thành một người hoàn toàn khác. Phụ nữ dù vụng về hay không tốt thì lấy chồng vào tức khắc phải biết vun vén trong gia đình, còn đàn ông dù trước đó tốt hay không thì sau khi kết hôn đều giống nhau ở chỗ: vô tâm, ích kỷ, không biết san sẻ việc nhà và nỗi lo toan với vợ, ỉ lại vào vợ tất cả mọi thứ.

Đàn ông nào khi lấy vợ rồi cũng có tư tưởng ” việc nhà vợ lo- việc to mới là việc mình” mà quên mất rằng mỗi gia đình là 1 tế bào của xã hội, tế bào nhỏ không tốt và có mầm bệnh thì xã hội liệu có phát triển tốt hay không??Vậy nên, hãy bỏ ngay cái tư tưởng coi thường vợ con và cho mình cái quyền độc đoán ích kỷ ấy đi, nếu không muốn nhìn thấy người phu nữ ngày càng héo úa; chúng tôi là những bông hoa tô điểm cho cuộc sống này thêm tươi đẹp và ý nghĩa; hãy biết yêu thương- trân trọng và nâng niu.

Đàn ông tử tế- biết yêu thương, đàn bà ắt biết tôn trọng, thôi cằn nhằn: Không một người phụ nữ nào muốn mình trở thành một con sư tử dữ dằn, suốt ngày hâm hực, mặt cau mày có với chồng cả; người vợ nào chẳng mơ về một mái ấm hạnh phúc gia đình: có chồng yêu thương, biết san sẻ việc nhà, cùng nhau chăm sóc và nuôi dạy con cái…

Một gia đình hạnh phúc là phải có sự chung tay của cả vợ và chồng, một mình vợ sẽ không thể làm được điều đó; họ khao khát có được sự động viên, quan tâm của chồng; đâu cứ phải là hột xoàn, nhẫn kim cương hay ném thật nhiều tiền cho để mua sắm chi tiêu thoải mái đâu; cái đó cũng Cần nhưng chưa phải là Quan trọng nhất. Cái họ mong muốn chính là sự quan tâm của chồng, vợ chồng cùng 1 thể- cùng nhau vun vén cho hạnh phúc gia đình; như vậy mới bền lâu vững chắc được.

Phụ nữ trước khi lấy chồng đẹp hay không là do chính bản thân họ, nhưng một khi đã kết hôn thì đẹp hay không, tươi trẻ hay già nua, hạnh phúc hay đau khổ…phụ thuộc rất lớn vào người bạn đời của họ đấy. Bởi vậy mà, đàn ông à!! Các anh hãy thử một lần lắng nghe con tim của vợ mình, thử cố gắng thấu hiểu những cảm xúc và suy nghĩ của vợ, thử đặt mình vào vị trí của vợ để cảm nhận cuộc sống này…các anh sẽ thấy không phải TỰ NHIÊN mà đàn bà thích nổi ĐIÊN, cái gì cũng đều có nguyên do của nó cả. Sự xinh đẹp, trẻ trung, hạnh phúc của mỗi người vợ…phụ thuộc rất nhiều và độ tự tế và tình yêu của các ông chồng đấy!!

Đàn ông giỏi giang, thành đạt không bằng may mắn lấy được vợ hiền

Có lẽ với đàn ông thành đạt, giỏi giang cũng không bằng may mắn. Đàn ông không phải quan trọng nhất ở sự nghiệp mà quan trọng nhất ở tấm vợ.

Là bạn thân nối khố với nhau nhưng hoàn cảnh của 2 thằng luôn đối lập. Nhà Lâm giàu, giỏi giang còn Phong thì nhà nghèo lại chẳng biết cách làm giàu gì cả. Phong cứ chấp nhận mức sống 5 triệu/tháng và không giỏi giang như những người đàn ông khác. Cùng lập gia đình trong 1 năm, nhưng số phận của cả 2 lại khác nhau.

Lâm giàu có, là giám đốc một công ty may mặc lớn thế nhưng cuộc sống hôn nhân của anh vô cùng bế tắc. Vợ anh lăng loàn, hám trai một cách khủng khiếp. Bị chồng bắt quả tang bao nhiêu lần nhưng Hiền (vợ Lâm) hứa rồi lại lén lút ngoại tình. Chưa dừng ở việc phản bội chồng, Hiền còn hỗn láo với mẹ chồng, sống vô trách nhiệm với nhà chồng mà chỉ biết hưởng thụ, làm điều mình thích. Vì quá yêu vợ, Lâm hết lần này đến lần khác tha thứ cho vợ, bởi anh sợ mất vợ anh không sống nổi và có lỗi với con.

Hôm nay lại 1 lần nữa, Lâm bắt gặp vợ vào nhà nghỉ với trai trẻ anh chán nản gọi Phong đi uống rượu giải sầu.

– Sao thế?? Lại bị vợ cắm sừng à??

– Ừ, đến bao giờ vợ tao mới bỏ được cái tật ấy đi đây, tao chán quá. Ước gì vợ tao được 1 góc của vợ mày. Nhìn vợ chồng mày hạnh phúc, vợ mày vừa đảm vừa chung thủy mà tao thèm.

– Mỗi người một số phận, vả lại ông trời đâu cho ai tất cả. Mày có sự nghiệp, giàu có còn tao thì lại không?? Ngày trước tao đã khuyên mày đừng cưới Hiền vì cô ấy có quá khứ chẳng tốt đẹp gì nhưng mày cứ đâm đầu vào cưới bằng được, giờ hối hận cũng chẳng thay đổi được gì. Vợ không những là vợ mà còn là người giữ lửa, làm công tác hậu phương để chồng yên tâm làm ăn, vợ mà láo thì coi như vứt, là gánh nặng của chồng thôi.

– Mày nói đúng, vợ là người giữ lửa thế nên vợ tao không thể làm được điều đó. Tao không biết mình chịu đựng được đến bao giờ nữa, tao ước có cuộc sống bình thường, có cô vợ ngoan thôi sao mà khó thế??

– Mày sai thì sửa, tại mày hiền quá vợ mày mới dám làm tới đấy. Cứ làm căng lên cô ấy tự khắc ngoan ngoãn, chẳng có người đàn ông nào giàu có lại yêu cô ấy như mày đâu. Tao không giàu, chật vật sống nhưng tao hài lòng với cuộc sống này vì có cô vợ đảm lại hiền nữa.

Thở dài nghe thằng bạn kể về vợ nó, Lâm chán nản vô cùng. Có lẽ thành đạt, giỏi giang cũng không bằng may mắn. Đàn ông không phải quan trọng nhất ở sự nghiệp mà quan trọng nhất ở tấm vợ. Người nào may mắn, khéo chọn thì lấy được cô vợ nết na, thương chồng còn anh là kẻ bất hạnh nên mới lấy phải cô vợ hư hỏng, hỗn láo như thế. Đôi khi không phải cứ giàu có là sướng, cứ phải sống trong chăn mới biết chăn có rận.

(tt)

Bạn thuộc 20% người tập trung lập nghiệp hay 80% người cả đời làm công ăn lương?

Làm công ăn lương, công việc ổn định, là những quan điểm phổ biến của 10 năm trước. Hãy thay đổi nếu bạn không muốn bị cuộc đời “rửa trôi”.

Bạn nên hết sức cẩn thận bởi quy luật của cuộc sống hiện tại là sự đào thải. Ai mà biết được chỉ 5, 7 năm nữa, bạn còn có thể giữ được một công việc để nuôi sống bản thân, gia đình hay không. Ấy vậy mà có tới 80% người trong xã hội bây giờ đều là kiểu “nước chảy bèo trôi” – thật đáng sợ!

Trước tiên, thử xem bạn có đang thuộc về nhóm “nước chảy bèo trôi” nào hay không?

20% người giàu, 80% người nghèo

20% người tự thay đổi bản thân, 80% người đi thay đổi người khác

20% người dùng não để tạo ra tiền, 80% người sử dụng sức lực tay chân để kiếm tiền.

20% người suy nghĩ tích cực, 80% người suy nghĩ tiêu cực

20% người mua thời gian, 80% người bán thời gian của họ

20% người tập trung lập nghiệp, 80% người tập trung làm công ăn lương.

20% người coi trọng kinh nghiệm, 80% người coi trọng năng lực học hỏi

20% người sẽ kiên trì, 80% người sẵn sàng bỏ cuộc

20% người thích đấu tranh, 80% người thích nổi giận

20% người thích đầu tư, 80% người chỉ thích shopping

20% người có mục tiêu rõ ràng, 80% người chỉ là ảo tưởng

20% người tìm câu trả lời trong câu hỏi, 80% người gặp vấn đề trong câu trả lời

20% người nhìn đường dài, 80% người chỉ quan tâm hiện tại

20% người nắm bắt lấy cơ hội, 80% người đánh mất đi cơ hội

20% người làm việc theo kinh nghiệm thành công, 80% người làm những gì họ muốn

20% người luôn lập kế hoạch cho tương lai, 80% người sáng dậy mới nghĩ hôm nay phải làm gì

20% người sẵn sàng lặp lại một công việc đơn giản nhiều lần, 80% người không muốn làm những việc đơn giản

20% người, việc ngày mai hôm nay làm; 80% người, việc hôm nay để ngày mai làm

20% người dù thế nào cũng phải làm bằng được, 80% người không có khả năng đó

20% người nhớ những gì đã ghi chép, 80% người dễ dàng quên đi

20% người bị ảnh hưởng bởi những người thành công và 80% bị ảnh hưởng bởi người thua cuộc

20% người trạng thái rất tốt, 80% người trạng thái không ổn định

20% người biết sắp xếp dữ liệu, 80% người không biết sắp xếp dữ liệu

20% người tự tin mình sẽ thành công, 80% người chịu ảnh hưởng bởi thất bại trước đây.

Và bây giờ, hãy tự mình trả lời: Bạn muốn thuộc về 80% hay 20%?

(vn.pngd)

Phụ nữ hãy tô thêm son, dặm chút phấn và học thuộc lòng những nguyên tắc này để kiêu hãnh với đời

Nhìn một người phụ nữ xinh đẹp, có nụ cười tươi trên môi, nhiều người nghĩ chắc hẳn cô ấy có được một tấm chồng tốt. Tuy nhiên, phụ nữ có thể tự hạnh phúc mà chẳng phụ thuộc vào ai khi biết những nguyên tắc này.

Cuộc đời phụ nữ muốn an yên, hạnh phúc mà không cần dựa dẫm vào đàn ông thì hãy học thuộc lòng những điều này.

1. Nếu lỡ uống say hãy tự động bắt xe về nhà, đừng gọi điện nhờ cậy bất cứ ai. Đừng để ai thấy bộ dạng bê tha của bạn. Và nên nhớ nếu có lần sau, hãy biết tiết chế cảm xúc của mình, đừng uống quá chén.

2. Nếu thích ai đó, hãy chủ động nhắn tin. Người đó không phản hồi, bạn cũng nên im lặng, đừng khủng bố, cũng đừng hỏi những câu ngớ ngẩn như “sao anh không trả lời em?”. Bởi suy cho cùng ai cũng phải có lòng tự trọng. Nếu không có được tình yêu, đừng cầu cạnh cũng đừng van xin.

3. Khi cô đơn đừng tìm một ai đó để yêu đại, yêu bừa. Mà hãy dành thời gian đó cho công việc, học tập cũng như đi du lịch. Bởi cô đơn không đáng sợ bằng việc ở bên cạnh một người nhưng trong lòng chẳng chút yêu thương.

4. Cuộc đời đàn bà điều quan trọng nhất không phải là đàn ông mà chính là gia đình và bản thân. Vì vậy đừng vì một người không tốt mà hành hạ bản thân. Đừng vì một người không xứng đáng mà bỏ rơi gia đình của mình. Hãy trân trọng những gì mình đang có, đừng chạy theo thứ phù phiếm mà đánh mất những điều quý giá nhất.

5. Phụ nữ cười nhiều sẽ xinh đẹp và trẻ lâu. Nếu được hãy dùng nụ cười để giải quyết vấn đề, đừng dùng những giọt nước mắt để cầu xin, quỵ lụy bất cứ ai. Khi tự đứng ra cáng đáng mọi chuyện, bạn sẽ mạnh mẽ và có nhiều trải nghiệm hơn trong cuộc sống. Thay vì nhờ vả người này, trông cậy người kia, bạn hãy tự mình phấn đấu và nỗ lực.

6. Phụ nữ nên nhớ thời buổi này càng ngây thơ, càng phải chịu thiệt thòi. Cuộc sống này mạnh được yếu thua, ngây thơ càng dễ bị người khác lợi dụng. Vì vậy nếu không giỏi giang thì hãy mạnh mẽ, đừng tỏ ra yếu đuối trước mặt bất cứ ai.

7. Không có hạnh phúc nào mà không trải qua giông bão. Không có ngày bình yên nào mà không đánh đổi bằng nước mắt. Là phụ nữ đừng mải mê mơ mộng về một người đàn ông mang hạnh phúc đến cho mình. Đừng mơ được đàn ông cung phụng như bà hoàng. Hãy thực tế một chút, muốn hạnh phúc hãy đứng lên mà giành lấy, đừng đợi chờ.

8. Bạn bè không cần số lượng chỉ cần chất lượng. Người không tốt hãy tiễn họ đi bằng một nụ cười. Còn người đối đãi với mình thật tâm, hãy trân trọng và yêu quý họ hơn.

9. Đừng quá tiết kiệm mà làm bản thân trở nên xấu xí, không ai dám đến gần. Hãy dành một chút tiền lương hàng tháng của mình để mua mỹ phẩm, quần áo. Đừng quá keo kiệt với bản thân, cũng đừng trông chờ ai đó sẽ tặng bạn. Hãy tự kiếm tiền và tự làm đẹp bằng số tiền của mình. Hãy tô chút son, dặm chút phấn để mỉm cười hạnh phúc mỗi ngày.

10. Khi chọn một công việc, hãy nỗ lực hết mình. Khi chọn yêu một ai đó, hãy chân thành, đối xử với người đó tốt một chút, hết lòng vì người mình yêu.

(tt)

Càng hiểu rõ đàn ông, phụ nữ càng không muốn lấy chồng

Đàn bà tiếp xúc, quan sát càng nhiều đàn ông, sẽ dễ dàng nhận thấy đàn ông dù tốt xấu hay giàu nghèo, vẫn luôn có những điểm chung không thể chối cãi: Vô tâm, tham lam và sĩ diện.

Người ta vẫn thường bảo nhau, đàn bà càng hiểu đàn ông thì hôn nhân càng bền vững, hạnh phúc càng vun đầy. Bởi vì đàn bà hiểu đàn ông thì sẽ biết cách cảm thông, chăm sóc, chia sẻ và hỗ trợ đàn ông. Đàn bà hiểu đàn ông, sẽ biết cách yêu anh ta, làm anh ta thỏa mãn mọi cảm xúc mà anh ta cần. Và anh ta không còn lí do nào để tìm đến người đàn bà khác nữa.

Lắm lúc đàn bà nghe những lời lẽ hợp lý hợp tình trên, cũng tự cho phép mình đóng vai trò vĩ đại trong cuộc hôn nhân. Từ một người bình thường, có đủ những hỉ nộ ái ố, những cung bậc của ích kỉ, của tự cao, của tham lam, đàn bà bỗng trở thành vị thần bác ái bao dung dang rộng vòng tay và trái tim để thấu hiểu người đàn ông của mình.

Đàn bà cố làm thế vì khi yêu ai đó, họ thường quên mất bản thân mình. Nhưng làm gì có ai mãi muốn bản thân phải chạy theo cảm xúc và câu chuyện của người kia mãi được? Đàn bà vốn dĩ mong cầu được yêu thương, được lắng nghe và được bảo vệ, làm sao có thể dành cả đời để trở thành cái sọt rác của người đàn ông?

Vậy nên, đàn bà càng hiểu đàn ông, thì càng không muốn kết hôn nữa. Đàn bà không hiểu đàn ông mới thường mong muốn kết hôn, sau kết hôn thì bắt đầu cố hiểu đàn ông, bởi vì không thấu hiểu thì không thể giữ chân anh ta được. Sự thấu hiểu này chỉ là lớp bọc của sự chịu đựng, nhẫn nhịn. Nếu đàn bà thực sự có khả năng hiểu rõ đàn ông, họ đã không dại gì bước chân vào hôn nhân.

Đàn bà tiếp xúc với càng nhiều đàn ông, quan sát càng nhiều đàn ông, sẽ dễ dàng nhận thấy đàn ông dù tốt xấu hay giàu nghèo, vẫn luôn có những điểm chung không thể chối cãi: Vô tâm, tham lam và sĩ diện. Tùy mỗi cá nhân mà mức độ có khác nhau, tuy nhiên, những bản tính cố hữu này khiến đàn ông thường làm tổn thương đàn bà mà chính anh ta cũng không ý thức được.

Đàn ông vô tâm vì họ không thích tiểu tiết như người đàn bà. Họ cũng không thường xuyên động tâm trắc ẩn đến những điều nhỏ nhặt, lại càng không đủ khéo léo để cư xử một cách tinh tế. Đàn ông nuông chiều cảm xúc bản thân, thích thỏa mãn cảm xúc của mình trước rồi mới nghĩ đến cảm xúc người khác, vậy nên trở thành kẻ vô tâm vô tình trong mắt đàn bà.

Đàn ông tham lam vì họ không bao giờ biết điểm dừng. Họ thích cái mới, họ thích chinh phục, họ thích thành tựu. Trong cuộc sống, đàn ông tham lam mỗi người mỗi kiểu, nhưng chung quy lại vẫn là không muốn thua ai, có rồi thì phải có nữa, được cái này rồi phải được luôn cả cái kia. Mải mê chạy theo dục vọng để thỏa mãn sự tham lam của mình, đàn ông để lại hàng ngàn vết sẹo cho người đàn bà bên cạnh mình.

Đàn ông sĩ diện vì họ thường nhầm lẫn giá trị hình thức với giá trị nội dung. Họ thích giá trị hình thức bên ngoài, họ tìm mọi cách xây dựng giá trị bên ngoài, nó được bao hàm thành “sĩ diện”. Còn giá trị bên trong, những thứ cốt lõi thật sự, đôi khi họ lại bỏ qua hoặc thậm chí chẳng biết trân quý nó. Đàn ông sĩ diện thì mải mê thể hiện với người ngoài và đi bạc đãi với người nhà. Đàn bà bên cạnh anh ta thường cảm thấy mình bị rẻ rúng, xem thường.

Trong khi đó, đàn bà muôn đời cần người đàn ông có tâm có tình, cần người đàn ông biết dừng lại khi gặp cô ấy, cần người đàn ông có thể từ bỏ cả thể diện vì cô ấy. Đàn bà tự lừa mình rằng có thể mình đã chọn đúng người, mà quên rằng mình chẳng hiểu gì về đàn ông cả.

(tt)

“Nếu mẹ ở với bố thấy khổ sở thì cứ ly hôn, đừng vì con mà chịu đựng thêm nữa”

Con cũng không muốn sống trong một căn nhà mà bố mẹ rõ ràng đã hết yêu thương nhau rồi nhưng vẫn vì con mà cố gắng giả vờ yêu thương nhau. Sự giả vờ ấy đáng sợ lắm.

Mẹ ơi!!…
Giờ này bình thường chắc con đã đi ngủ rồi nhưng mà hôm nay, sau khi nhìn thấy mẹ khóc con lại không thể nào ngủ được. Con cứ nhắm mắt vào là hình ảnh mẹ lại hiện ra trong đầu con. Nhất là khi con nhìn thấy mẹ ngồi sụp xuống ngoài ban công, tay nhét vào miệng, con thấy bàn tay mẹ rớm máu mặc dù nước mắt mẹ giàn dụa. Chắc chắn lúc đó mẹ đang cố cắn chặt vào tay để không bật ra tiếng khóc phải không?? Con còn nhìn thấy bố, bố ném về phía mẹ tờ giấy gì đó, con không biết trên tờ giấy ấy viết gì, con chỉ biết bố hét lên với mẹ:

– Ly hôn đi, cô đừng có làm khổ tôi nữa. Tôi hết yêu thương cô rồi mà sao cô không chịu giải thoát cho tôi đi. Rồi con lại thấy mẹ quỳ dưới chân bố mà năn nỉ:

– Em xin anh, anh có thể làm tất cả những gì anh thích, em đều chấp nhận được tất cả, em chỉ mong sao anh đừng nói đến chuyện ly hôn nữa. Em thương con lắm. Xin anh hãy vì con một lần.
– Được, nếu là chính miệng cô nói thì tôi làm gì cô cũng đừng có mong quản nổi.

Con thấy bố nói xong thì bố đi ra khỏi phòng luôn, bỏ mặc mẹ ngồi một mình dưới nền đất lạnh. Lúc ấy con chỉ muốn lao vào ôm chặt mẹ mà thôi. Nhưng con lại sợ, sợ rằng mẹ sẽ mắng con còn bé mà đã dám nghe trộm chuyện của bố mẹ. Con sợ con sẽ làm mẹ buồn hơn. Con trở về phòng và con quyết định không đi ngủ nữa mà viết thư cho mẹ.

Năm nay con đã học lớp 6 rồi nên con cũng biết rất nhiều chuyện mẹ ạ. Tuần trước con về bà ngoại chơi, con nghe được bà ngoại nói với dì rằng mẹ chấp nhận bố ngoại tình là vì con, mẹ không muốn con không có bố, mẹ không muốn con bị bạn bè trêu trọc có bố mẹ ly hôn nên vì vậy mà mẹ những tháng ngày này đau khổ vô cùng.

Chắc mọi người nghĩ con không biết ly hôn, không biết ngoại tình là gì. Con biết đấy mẹ ạ. Ly hôn là bố mẹ không sống chung với nhau nữa, mỗi người một nhà và con chỉ được ở với bố hoặc với mẹ chứ không phải có cả hai bên cạnh. Còn chuyện ngoại tình, con cũng biết, bố đã yêu thương một người phụ nữ khác ngoài mẹ. Điều này chắc khiến mẹ đau khổ nhiều lắm. Trước đây con thấy mẹ khóc nhiều, nhưng con cứ nghĩ là do con, do con không ngoan, không chăm học mới khiến cho mẹ buồn. Bây giờ thì con đã hiểu, không phải do con mà là do bố đã khiến mẹ buồn. Tất cả những nỗi buồn của mẹ đều do bố mang đến, mẹ có lẽ đã nghĩ đến chuyện từ bỏ nhưng vì con mà mẹ lại không thể buông tay.

Mẹ ạ, có lẽ cả bố và mẹ đều không thể hiểu được tâm sự của bọn trẻ con chúng con. Chúng con tuy là trẻ con mà người lớn thường nói không biết gì nhưng thực ra chúng con biết nhiều thứ lắm. Nếu như mẹ sống với bố mà không còn hạnh phúc thì mẹ hãy cứ ly hôn với bố đi, đừng vì con mà cố ép bản thân mình phải tỏ ra hạnh phúc nữa. Con yêu mẹ, con rất thương mẹ, con không muốn khiến cho mẹ phải buồn phiền vì con đâu. Con chưa hiểu được nhân duyên là gì, nhưng bà ngoại đã nói, nếu như nhân duyên hết thì có cố cưỡng cầu, níu kéo cũng không được. Con cũng không muốn sống trong một căn nhà mà bố mẹ rõ ràng đã hết yêu thương nhau rồi nhưng vẫn vì con mà cố gắng giả vờ yêu thương nhau. Sự giả vờ ấy đáng sợ lắm. Vậy nên mẹ ạ, nếu mẹ không thể chịu đựng được đau khổ này nữa thì hãy ly hôn với bố đi. Con thương mẹ nhiều lắm, con không muốn mẹ phải buồn. Mẹ thấy khổ sở thì cứ ly hôn, đừng vì con mà chịu đựng thêm nữa. Nếu mẹ cứ cố gắng bắt mình phải chịu đựng đau khổ vì con thì con buồn lắm. Giả tạo sẽ không thể mang lại yêu thương, mẹ thường nói như vậy với con mà. Con yêu mẹ, thương mẹ rất nhiều, con không muốn mẹ phải đau khổ nên mẹ cũng đừng vì con mà chấp nhận đau khổ mẹ nhé!!

(tt)

Đàn ßà thà mang tiếng một đời chồng còn hơn sống cả đời với kẻ tệ bạc

Cuối cùng, người phụ nữ sẽ còn lại gì khi gồng mình chịu đựng người chồng tệ bạc? Những vết thương ngày càng nhiều, những nỗi cô đơn ngày một khoét sâu thêm.

Người đàn bà nào trước ngưỡng cửa ly hôn đều có muôn vàn nỗi sợ hãi. Sợ cuộc sống mình phía trước quá chông chênh khi thiếu vắng người đàn ông. Sợ bản thân mình không đủ mạnh mẽ để lo cho con. Sợ cha mẹ thất vọng, con cái thiếu thốn, sợ miệng lưỡi người đời cay độc…

Chỉ có những người phụ nữ trong cuộc mới thấu hiểu những nỗi đau đớn và sợ hãi bủa vây họ như thế nào. Nhưng rồi, khi biết cuộc hôn nhân này chẳng thể cữu vãn nỗi, họ đã kiệt sức rồi thì người phụ nữ chọn cách buông tay. Người đời thường không hiểu rằng, đằng sau mỗi câu chuyện ly hôn thì người phụ nữ luôn cay đắng, khổ tâm nhiều nhất. Oái ăm thay, nhiều người đổ lỗi cho phụ nữ không biết gìn giữ hạnh phúc, không biết vun vén gia đình hay tệ hại hơn là bỏ chồng vì chạy theo một người đàn ông mới.

Bạn thân của tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh giống như vậy. Chồng bạn luôn tỏ ra tử tế, yêu thương vợ con hết mực. Nhưng rồi, chính bạn tận mắt chứng kiến cảnh chồng mình ôm hôn một cô gái khác trong quán cà phê. Cay đắng hơn khi bạn biết anh ta ngoại tình đã hai năm, còn mua nhà riêng cho nhân tình ở. Tha thứ không nổi, bạn ly hôn.

Khổ thay, lâu nay chồng bạn trong mắt người khác quá hoàn hảo. Chuyện chồng ngoại tình, bạn không muốn nói cho ai biết nên người ta đồn bạn theo nhân tình bỏ chồng. Họ bảo đàn bà như bạn sung sướng quá nên hóa rồ, chồng tử tế thương yêu lại không biết giữ.

Nhiều khi bạn cười chua chát. Chồng tử tế hay không thì bản thân bạn phải là người rõ hơn thiên hạ ngoài kia chứ. Người ta xét đoán, khinh khi, dè bỉu một cách quá dễ dàng mà không hề biết đằng sau đó bạn phải chịu đựng những tổn thương sâu như thế nào. Nhưng bạn cũng không cần giải thích, thanh minh. Bạn bảo rằng, thà mang tiếng đàn bà bỏ chồng còn hơn sống với một người chồng quá tệ bạc như vậy.

Thật sự, có rất nhiều người đàn bà vì nỗi sợ hãi mà không dám buông bỏ người chồng tệ bạc. Đau đớn đấy, tổn thương đấy, đêm đêm khóc hết nước mắt nhưng lại không thể bỏ chồng. Tình yêu có thể đã chết đi nhưng còn quá nhiều ràng buộc khác: Kinh tế, con cái, cha mẹ họ hàng…

Phụ nữ ngậm đắng nuốt cay, cam chịu sống bên chồng nhưng tự huyễn hoặc mình rằng đó là cách gìn giữ hạnh phúc. Nhưng cuối cùng, người phụ nữ sẽ còn lại sẽ khi gồng mình lên chịu đựng? Những vết thương ngày càng nhiều, những nỗi cô đơn ngày một khoét sâu thêm. Người chồng đã tệ bạc thì sống bên cạnh, người phụ nữ chỉ nhận về mình sự thiệt thòi.

Đàn bà một đời chồng hay chủ động ly hôn chẳng có gì xấu cả. Bởi, người phụ nữ hiểu được bản thân mình cần gì, muốn gì, dám sống cho hạnh phúc của mình. Một quyết định đúng đắn thì bình yên cả đời, lựa chọn sai thì chịu nhiều cay đắng. Sinh ra là đàn bà yếu đuối nhưng muốn bình yên, nhất định phải có một trái tim mạnh mẽ.

(tt)

Nếu gặp sóng gió, đừng vội cúi đầu vì càng khó khăn, kết quả càng tốt đẹp

Đời người mấy ai được như ý muốn, nếu không có chông gai đã chẳng là đời, nhưng khi gặp sóng gió đừng cúi đầu, bởi đường đời càng chông gai, kết quả càng tốt đẹp.

Đường đời có bằng phẳng mà cũng có mấp mô, có thẳng tắp mà cũng có khúc khuỷu. Nếu như đường đời của bạn không thể luôn suôn sẻ, vui vẻ hát ca, thì cũng đừng nên oán trách, đừng lùi lại, mà hãy làm việc nghĩa không chùn bước, tiếp tục tiến về phía trước. Tin chắc mỗi bước đi trên đường đời của bạn sẽ không uổng công!

Cuộc sống vốn dĩ phức tạp, ai mà không có phiền não? Ai lại chưa từng chịu thống khổ? Ai có thể tránh hết được các phiền nhiễu lớn nhỏ? Vì hy vọng tốt đẹp trong lòng, vì lý tưởng cao thượng, vì cuộc sống hạnh phúc, mỗi người đều đi sớm về tối, không ngừng phấn đấu, đều là người kiên cường làm việc trong mồ hôi nước mắt!

Mỗi người đều có gánh nặng riêng, nên ai cũng vất vả, từng bước bôn ba, chạy đua với thời gian giành giật từng phút giây, không thể tập trung hết tất cả tinh thần và thể xác, chỉ biết vận động như máy móc cứng nhắc.

Khi công việc đang trong giai đoạn khẩn trương, chúng ta có thể bị căng thẳng, dục vọng trở nên mãnh liệt hơn, hay bị tâm lý ganh đua so sánh giày vò đến tiều tụy, thậm chí quên mất trái tim nhiệt huyết tuyệt đẹp ban đầu. Điều tiếc nuối chính là không có thời gian dừng lại giữa những bước chân vội vàng, để bày tỏ cảm xúc bất đắc dĩ, giải tỏa áp lực trong lòng.

Có lẽ đời người chính là phải sống trong bể khổ thì mới có thể hơn người. Dù cho đường đời đầy phong ba bão táp thì cũng nên mỉm cười bung ô tiến bước. Tâm nếu hướng Mặt Trời tất an ấm như thường, tâm nếu ưu thương tất sinh thê lương. Chịu khổ mà không kể lể cũng là một loại trí tuệ, đau thương mà không nói cũng là một loại tu dưỡng!

Cuộc sống không nên đợi người khác đến an bài, mà hãy tự đi tranh thủ và phấn đấu, cho dù kết quả thế nào thì ta cũng có thể tự an ủi rằng cuối đời sẽ không phải tiếc nuối, không uổng công sống trên thế giới này. Một khi có nhận thức như vậy bạn sẽ biết trân trọng cuộc sống, mà không bất cần đời; đồng thời cũng sẽ tiếp thêm sức mạnh nội tại mạnh mẽ cho bản thân.

Chỉ cần phấn đấu sẽ có hy vọng thành công. Khi cơ hội đến hãy nắm bắt ngay, vì nếu bỏ lỡ thì sẽ không đến nữa. Có lẽ cẩn thận là chuyện tốt, nhưng quá do dự sẽ lỡ việc. Nếu như không thử sức thì bạn vĩnh viễn không biết mình mạnh cỡ nào? Dù có thất bại thì đó cũng là một tài sản quý giá!

Con sông dù rộng đến đâu nếu có thể qua bờ bên kia được thì sẽ gió êm sóng lặng. Ngọn núi dẫu cao thế nào nếu vượt qua được thì sẽ tới vùng đất bằng phẳng. Hố có sâu bao nhiêu đi nữa mà nhảy qua được thì sẽ thuận buồm xuôi gió. Món ăn đắng đến đâu mà ăn được thì sẽ khổ tận cam lai. Tin rằng xe đến trước núi ắt có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Bất kể cuộc sống có bao nhiêu khó khăn thì cũng nên giữ thái độ vui vẻ, dùng tư thế thẳng lưng ngẩng đầu tiến về phía trước, giữ cho lòng đầy hy vọng nhìn đến tương lai, tin rằng phong cảnh đẹp nhất nằm ngay trên đường. Nếu không trải qua mưa gió, làm sao có thể gặp được cầu vồng? Nếu không chịu giá lạnh khắc nghiệt thì sao hoa đào có thể tỏa hương thơm ngát?

Đời người có vui vẻ mà cũng có đau khổ, không ai có thể tránh được. Bất kể gặp người nào thì đó cũng là số phận an bài, do đó dù có gặp người mình không thích, gặp chuyện không vừa ý thì cũng không nên làm khó dễ người khác, mà hãy dành một phần tôn trọng, đối đãi khoan dung, thân thiện hơn, thẳng thánh chân thành với nhau, có câu nói “tặng người hoa hồng, tay vương hương thơm“. Đối tốt với người khác chính là đối tốt với bản thân.

Thế nhưng đối tốt với người khác không phải là đánh mất nhân cách và tôn nghiêm của bạn, khiến bản thân ủy khuất mà đón ý nói hùa theo người khác. Có cách nói thế này: “Không cần đuổi theo một đàn ngựa, chỉ cần bạn dành thời gian trồng cỏ thì đến khi xuân về hoa nở sẽ có một đàn ngựa tốt chạy đến cho bạn lựa chọn“. Thay vì nịnh nọt người khác, không bằng lấy lòng chính mình!

Người có lúc thăng lúc trầm, trăng có khi tròn khi khuyết. Đối mặt sự thật không cách nào thay đổi được thì phải học cách cải biến tâm tình của mình, sau đó tâm bình khí hòa mà tiếp nhận sự thật. Cuối cùng mỉm cười tự nói với bản thân: “Không có chuyện gì hết, mọi chuyện đều sẽ tốt lên”. Ngươi kiên trì, cuối cùng sẽ đạt được kết quả tốt đẹp!

Trải qua bốn mùa xuân hạ thu đông, trải qua mưa gió gian nan vất vả; đi qua gập ghềnh bất bình; tin rằng bạn nhất định sẽ nhận được hoa tươi cùng những tràng vỗ tay, gặp được nơi ấm cúng và cảm động; gặp được bản thân càng ưu tú hơn. Bởi vì đường đời đầy mưa gió thì mỗi một bước đều vững chắc!

(tt)

Cô gái nào rồi cuối cùng cũng sẽ nhận ra, hôn nhân nhiều nước mắt hơn nụ cười

Ai rồi cũng mong đợi sẽ có một tương lai và cuộc hôn nhân như ý muốn cho đến khi vô tình nhận ra, hôn nhân chẳng như những gì mình đã tưởng tượng.

Tình yêu là chuyện của chỉ hai người, tình yêu ngọt ngào đến bao nhiêu nhưng hôn nhân thì lại hoàn toàn khác. Có nhiều người nói hôn nhân giết chết tình yêu ngọt ngào. Thật sự nói thế cũng không sai chút nào. Tình yêu thì ngọt ngào, lãng mạn là thế. Nhưng hôn nhân khi hai người quyết định về chung 1 nhà lại hoàn toàn khác.

Khi chỉ là tình yêu, thỉnh thoảng gặp nhau thấy nhớ. Khi về chung 1 nhà ngày nào cũng gặp nhau nhanh chán vô cùng.

Lúc còn yêu ngày nào cũng hẹn hò, ăn uống. Kết hôn rồi thói quen đó bỏ luôn. Yêu mà lúc nào chả tươm tất, gọn gàng. Vậy mà ngày làm vợ chồng mới nhận ra cả hai có vô vàn tính xấu, ẩu đoảng thậm chí là luộm thuộm cũng được xuất hiện hết cả. Trước kia khi yêu cô gái nào cũng vui vẻ, cười đùa và hạnh phúc với tình yêu của mình.

Chỉ đến khi kết hôn rồi họ mới nhận ra mọi sự thay đổi nhiều quá. Cô chẳng còn là cô gái nhỏ hay cười, hay nói như mọi khi. Hôn nhân mà, có tốt đẹp đến mấy thì cũng chẳng bao giờ có thể tránh khỏi những bất hòa. Dù bất hòa bé hay không thì nó vẫn gây nên những tổn thương nhất định. Nếu gặp người chồng tốt mỗi khi cãi nhau thì anh chỉ im lặng cô chỉ bực tức mà khóc. Nhưng người đàn ông trách móc, nói lại sẽ khiến con gái tổn thương và quan trọng hơn cả nếu chẳng may gặp phải 1 người chồng vũ phu trong lúc không kiểm soát được nóng giận mà lỡ tát mình 1 cái thì mọi chuyện sẽ thế nào.

Từ bé đến lớn con gái luôn nhận được sự bao bọc, yêu thương của bố mẹ mà chưa từng làm điều gì khiến cho cô quen với cảm giác được nhận cho đến khi yêu cũng đều được nhận từ người yêu từ sự yêu thương và chăm sóc của cậu ấy.

Nhưng rồi khi kết hôn, còn có mấy người đàn ông thực sự hiểu cho tâm trạng của người con gái và có thể chăm sóc cô ấy như ngày còn yêu.

Kết hôn rồi hình như đàn ông đều có suy nghĩ chung rằng việc gì mình phải cần dành nhiều thời gian cho con gái nữa. Dù gì giờ cô ấy cũng là người con gái của mình rồi nào còn có ai có thể cướp khỏi tay mình nữa đâu.Với cái suy nghĩ rằng vợ mình là vợ mình, chẳng thể là của ai khác nên đành ông hời hợt hơn, chẳng còn săn đón, quan tâm và lãng mạn như ngày mới yêu nữa. Cũng chính vì điều đó con gái thường sẽ có cảm giác bị hụt hẫng, không vui.Thời gian chính là thứ khiến cho con gái thay đổi nhiều nhất.

Con gái mà, ai cũng vậy cả thôi, ai rồi cũng cảm thấy vui và hạnh phúc vô cùng trước những gì mình mới có. Nhưng theo thời gian, con gái nhận ra rằng tình yêu và hôn nhân hoàn toàn khác nhau. Hôn nhân rồi chẳng còn nhiều nụ cười như trước kia nữa.Kết hôn rồi, con gái chịu áp lực từ gia đình chồng, từ chồng, từ việc nhà cửa rồi cả việc con cái. Dần dần nụ cười trên môi con gái bỗng tắt đi từ lúc nào không hay. Hình như ngay cả một nụ cười mỉm cũng hiếm hoi trên môi rồi. Anh và cô cãi nhau như bao vợ chồng khác, anh hét lớn:

-Có cái việc cỏn con đó mà cũng không làm được.

– Làm được thì em nhờ anh làm gì??

– Thế người ta vẫn làm được… vô…

Cô ngầm hiểu anh định nói gì, còn 1 từ nữa thốt ra cô sẽ bỏ đi mất. Lần này lại khóc nức nở, cô chợt giữ lấy đôi môi mình. Bao lâu rồi đôi môi ấy không nở nụ cười nữa.Con gái chỉ cười khi nhìn thấy đứa con bé nhỏ trưởng thành từng ngày. Áp lực khác khiến con gái đang được yêu thương chiều chuộng bỗng chốc phải trưởng thành một cách vô cùng nhanh chóng. Có thể trước kia thì không nhận ra sự thay đổi, sự khác biệt của hôn nhân. Nhưng rồi chẳng mấy, con gái thời hiện đại nhận ra áp lực của hôn nhân sớm hơn. Bản thân họ cũng nhận ra hôn nhân nhiều nước mắt hơn nụ cười.

(tt)

Đàn ông bản lĩnh, phải biết giữ bình yên cho người phụ nữ bên cạnh mình

Khi yêu, đàn ông không cần phải hét to cho cả thế giới này biết rằng tình yêu của mình lớn đến đâu, chỉ cần yêu nhau trong lặng lẽ, yên bình là được.

Đàn ông giỏi kiếm tiền, ăn nói duyên dáng, hay thậm chí thành thạo chuyện giường chiếu cũng không thể sánh bằng người đàn ông biết giữ bình yên cho người phụ nữ của mình. Thứ mà đàn bà cần sau kết hôn là một gia đình vững chắc, an yên nép vào nhau mặc ngoài kia gió rít, mưa gào.

Đàn bà cần đàn ông kiếm tiền giỏi để chu toàn cuộc sống gia đình. Đàn bà muốn đàn ông đủ mạnh mẽ để có chỗ dựa khi yếu lòng. Và điều họ khao khát nhất là có được người đàn ông tình nguyện đánh đổi sự bình yên của mình để che chắn cho họ trước những cơn giông bão của cuộc đời.

Nhiều người nghĩ đàn ông phải làm những chuyện to tát, gánh vác trách nhiệm lớn của xã hội mới được người khác trân trọng. Nhưng không phải vậy, đàn ông muốn thành công, muốn người khác nể phục phải biết yêu thương người phụ nữ của mình. Bởi thế giới này một ngày nào đó sẽ quay lưng với bạn, chỉ có vợ là mãi kề bên an ủi động viên những lúc khó khăn, bế tắc.

Người không biết trân trọng vợ sẽ không thể thành công trong những quyết định của chính mình. Bởi việc đơn giản nhất là yêu thương cũng không thể làm thì còn chinh phục được chuyện gì to tát hơn? Đàn ông à! Nếu bản lĩnh hãy mang lại sự bình yên cho người phụ nữ của mình, đừng thay lòng đổi dạ, đừng mê của lạ mà quên nghĩa tào khang.

Khi yêu, đàn ông không cần phải hét to cho cả thế giới này biết rằng tình yêu của mình lớn đến đâu, chỉ cần yêu nhau trong lặng lẽ là được. Nếu tình yêu chưa đủ lớn, khi mang ra chống chọi với những đợt gió mạnh sớm muộn gì cũng vụt tắt như ngọn đèn.

Bởi vậy, hãy yêu thương nhau trong bình yên thôi. Đừng ồn ào, chuyện của hai người đừng để quá nhiều người biết. Đàn ông không cần phải hứa quá nhiều, nếu không làm được tất cả sẽ hóa viển vông. Đàn ông không cần phải có lắm tiền nhiều của. Chỉ cần cho người phụ nữ của mình một cuộc sống đủ đầy, ăn đủ no, mặc đủ ấm, đừng để cô ấy phải bận tâm, phải đau đáu vì những chuyện nhỏ nhặt. Không cần phải nhà lầu xe hơi, chỉ cần một mái ấm nhỏ, đủ bình yên, đủ hạnh phúc để quay về khi chùn chân lạc bước.

Ngoài xã hội, đàn ông có thể hô mưa gọi gió, khiến mọi người phục tùng nhưng khi về nhà hãy là một người chồng dịu dàng, bảo bọc bình yên cho người phụ nữ mình yêu.

Phụ nữ cần những bộ trang phục đẹp đi kèm với món trang sức lấp lánh cho bằng chị bằng em. Nhưng họ còn cần hơn một người đàn ông có thể cùng nhau sống những ngày bình yên nhất của cuộc đời, dù vạn vật có thay đổi cũng nhất quyết không rời xa nhau.

(tt)